Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 22

topic

Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 22 :
Chuyện Triệu Kỳ nói, đối với Tưởng Huỳnh mà nói, gần như là chuyện hoang đường.

Cuối học kỳ trước, Triệu Kỳ đăng lên vòng bạn bè hỏi thăm cơ hội thực tập mùa hè, tối hôm đó bất ngờ nhận được tin nhắn từ Lục Chi Hề. Anh nói có thể giới thiệu cô ấy đến thực tập ở một ngân hàng đầu tư nổi tiếng, đồng thời sẽ trả thù lao cao để cô ấy lấy lý do theo đuổi Trịnh Kim Bình, rồi đổi ca chăm mèo với Tưởng Huỳnh.

Những chuyện sau đó, chính là những gì Tưởng Huỳnh đã thấy trên WeChat.

“Lúc đó anh ta bắt em giữ bí mật, nhưng em không ngờ học kỳ này anh ta đã thôi học rồi. Em nghe nói chị và anh ta cũng… Đàn chị, xin lỗi chị, lúc đó em đã lừa chị.”

Mấy hôm trước Triệu Kỳ còn nghe nói Hà Lan trước đó bị ốm, ốm rất nặng, là Tưởng Huỳnh tìm thấy rồi đưa nó đi viện cứu sống.

Vì thực tập mùa hè quá bận, Triệu Kỳ thường chỉ để lại thức ăn rồi rời đi, không để ý đến tình trạng của Hà Lan. Tuy không ai trách cô ấy, nhưng nếu nói nghiêm túc thì cô ấy vẫn cảm thấy mình cũng có phần trách nhiệm.

Triệu Kỳ nghĩ càng nhiều càng thấy áy náy.

Sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên của Tưởng Huỳnh là Lục Chi Hề không phải kiểu người sẽ làm chuyện như vậy.

Nhưng nhìn vẻ mặt áy náy của Triệu Kỳ, trực giác nói với cô rằng Triệu Kỳ không nói dối. Vì cô ấy hoàn toàn không cần thiết phải bịa ra chuyện này.

Tưởng Huỳnh rời khỏi hội Mèo hoang, chậm rãi bước về ký túc xá. Chu An Ninh vẫn chưa về, trong phòng yên tĩnh đến lạ. Cô lặng lẽ ngồi xuống ghế, nghĩ rất lâu, rồi bất chợt từ những hồi ức trong quá khứ chắp nối lại được vài dấu vết bất thường.

Sắc mặt cô dần thay đổi, cầm điện thoại lên, nhắn cho chị Ngô Khê hỏi có tiện gọi điện không.

Cuộc gọi từ Ngô Khê rất nhanh đã gọi lại, khi Tưởng Huỳnh ấn nút nhận, đầu ngón tay vẫn còn run lên.

“Chị Khê, em muốn hỏi… lần trước chị bảo ngừng lớp đọc hiểu của Tình Tình ấy, có phải lúc đó… Lục Chi Hề từng liên lạc với chị không…”

Ngô Khê nghe xong câu hỏi thì hơi bất ngờ, nhưng sau khi do dự chốc lát vẫn trả lời.

Khi cuộc gọi kết thúc, nét mặt Tưởng Huỳnh đã hoàn toàn đông cứng lại.

Thì ra Lục Chi Hề không những đã liên lạc với Ngô Khê, mà gần chín vạn tệ kia cũng là anh bảo Ngô Khê chuyển cho cô.

Đến cả số tiền đó cũng là cái gọi là “bồi thường” của anh.

Ấn tượng của cô về Lục Chi Hề là gì?

Khi còn ở bên nhau, anh đẹp trai, dịu dàng, tinh tế, ưu tú… Cô sẵn sàng dùng mọi mỹ từ trên đời để mô tả anh.

Đến lúc anh đề nghị chia tay, cô mới dần thấy rõ mặt tàn nhẫn, vô tình của anh. Có lúc cô cũng muốn trách anh xem cô như trò tiêu khiển, nhưng rồi lại nhớ đến quãng thời gian anh chăm sóc cô từng li từng tí, dịu dàng từng chút, liền lại vội vã dập tắt mọi oán trách thoáng lóe trong lòng. Dù gì quãng thời gian ấy, Lục Chi Hề chưa từng nói với cô một chữ “không”.

Nhưng bây giờ cô bỗng nhận ra, thực ra có những lúc Lục Chi Hề từng thể hiện sự nghi ngại với những việc cô làm, mà sau khi anh thể hiện nghi ngại, mọi chuyện luôn đột nhiên xảy ra chuyển biến.

Mà những “chuyển biến” ấy thực chất đều chuyển theo đúng hướng mà Lục Chi Hề muốn.

Đối với Tưởng Huỳnh mà nói, từ việc dạy kèm Tình Tình, đến việc chăm mèo mùa hè, rồi cả những việc tương tự trong quá khứ, chỉ cần Lục Chi Hề tỏ rõ không muốn cô làm, thì cô sẽ chủ động nghĩ cách giải quyết.

Nhưng anh chẳng nói gì cả.

Anh chỉ giấu cô trong bóng tối, sau đó lặng lẽ dùng thủ đoạn dàn xếp tất cả mọi chuyện ở sau lưng cô.

Lục Chi Hề căn bản không hề quan tâm đến ý muốn của cô.

“Huỳnh Huỳnh, em rất giống chú cún nhỏ của anh.”

Tưởng Huỳnh từng nghĩ đó là một câu nói đùa.

Cô không ngờ đó lại là lời nói thật. Đó là lý do thật sự khiến Lục Chi Hề đột nhiên chấm dứt tất cả mọi thứ.

Cô mở WeChat, lần đầu tiên chủ động nhấn vào khung trò chuyện với Lục Chi Hề. Lần trước nhìn thấy tin nhắn của anh, trong lòng cô vẫn còn ngập tràn bi thương.

Nhưng lần này thứ ngự trị trong lòng cô lại là một cơn phẫn nộ mạnh mẽ.

“Cuối tuần nào cũng từ trường về nhà, còn phải cùng ba mẹ tham gia mấy buổi tiệc xã giao nhàm chán thế này, cậu không thấy mệt à?”

Lily cầm ly champagne đi ra ban công, tựa vào lan can, hỏi Lục Chi Hề đang đứng cạnh.

Cuộc sống về đêm ở New York chính là chuỗi những bữa tiệc muôn màu.

Đây là một buổi tiệc rượu ngoài trời lấy danh nghĩa từ thiện, thực chất là nơi giới nhà giàu giao thiệp. Cặp đôi nhà Williams từng cãi nhau om sòm giờ lại tay trong tay tình tứ, xung quanh là vô vàn người đủ kiểu đang bàn chuyện đầu tư, kéo phiếu bầu, rượu ngon ngập tràn, thực đúng là cảnh giới phù hoa xa xỉ.

Lục Chi Hề đứng trên tầng hai, lặng lẽ nhìn cha mẹ đang là tâm điểm của mọi người phía dưới, không biết đang nghĩ gì.

Vừa thấy Lily lại gần, anh liền lạnh lùng nói: “Tôi không muốn nói chuyện.”

Kể từ khi về New York, Lily gặp Lục Chi Hề hai lần, lần nào cũng nghĩ: Trạng thái của anh so với một năm trước chẳng khác là bao, đi Trung Quốc điều dưỡng hình như chẳng có tác dụng gì cả…

Nhưng cô ta tuyệt đối không dám nói điều đó ra, mà lại vội vã nói thẳng vào việc: “Gần đây tôi đầu tư vào một công ty, cậu có thể giúp tôi hẹn phỏng vấn với vài tạp chí thời trang được không? Làm ơn nhaaa!!”

Nhà Williams nắm giữ cổ phần của rất nhiều công ty trong ngành thời trang, một lời nói của Lục Chi Hề hiệu quả hơn cả ba mẹ cô ta. Người ta chỉ cần thấy cái tên Alex, là biết đang giúp thiếu gia nhà họ, chẳng ai dám từ chối.

Để tăng thêm sức thuyết phục, Lily còn bổ sung: “Huỳnh Huỳnh cũng có cổ phần ở công ty đó, nể mặt cô ấy đi, giúp tôi hẹn nhiều chút nha!”

Theo cô ta biết, mấy cậu trai sau khi chia tay thường rất rộng lượng với bạn gái cũ, trừ khi đang túng tiền tiêu vặt. Mà Lục Chi Hề thì rõ ràng không có vấn đề đó, tiền tiêu vặt của anh chắc dùng cả đời cũng không hết.

Nhưng Lily không hiểu vì sao, ngay sau câu đó, Lục Chi Hề đột nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh băng khiến cô ta lạnh sống lưng.

“Công ty nào? Cái công ty nhỏ làm trang sức ảo đó, Luminous Art?” Anh hỏi.

Lily ngập ngừng: “Sao cậu biết?”

“Tại sao cô ấy lại có cổ phần ở công ty đó? Ai cho?”

“Là Mông Thiệu, người đi mua đồ cùng cô ấy hôm đó. Cậu biết công ty đó mà, anh ta là cổ đông lớn…”

Vừa nói xong câu đó, Lily cảm thấy bầu không khí xung quanh chợt lạnh xuống rõ rệt.

…Không thể nào, hôm đó Thích Văn nói chuyện này trong nhóm mà, anh cũng không có vẻ khó chịu gì đâu!

Lily bắt đầu thấy căng thẳng.

Thực ra cô ta đã sớm có chút sợ Lục Chi Hề rồi.

Hồi nhỏ anh rất dễ thương, trông như búp bê giới hạn xinh đẹp, lại có đủ loại đồ chơi xa xỉ đặt làm riêng, ví dụ như ngựa gỗ mạ vàng 24k gắn đầy kim cương, vì vậy ai cũng thích chơi với anh.

Hồi nhỏ Lily cũng học tiếng Pháp, thỉnh thoảng được gửi sang nhà anh chơi. Chính vì thế mà cô t từng tận mắt chứng kiến vài cảnh tượng người khác không bao giờ thấy, ví dụ như khi Lục Chi Hề cùng mẹ cắm hoa, mẹ anh lại đột nhiên tát anh, có lúc dùng hoa đánh, có lúc tát thẳng mặt.

Lúc đầu anh còn khóc, nhưng sau đó không khóc nữa.

Sau khi không khóc nữa, Lily thấy anh bắt đầu trở nên đáng sợ.

Hồi đó cô ta từng kể với bố mẹ, sau đó lập tức bị yêu cầu không được nhắc đến chuyện đó với bất kỳ ai, rồi không bao giờ được gửi sang nhà anh chơi nữa.

Lily từng nghĩ có lẽ đó là ảo giác của mình, vì khi chú Anthony và dì Lục Tú dẫn Lục Chi Hề tham gia tiệc tùng, họ trông như một gia đình rất ấm áp. Sau này chú Anthony tặng anh một chú chó vào sinh nhật mười tuổi, tính cách anh hình như cũng dịu lại.

Cho đến một lần, cô ta lén vuốt chú chó ấy khi anh không để ý.

Lúc đó chỉ mới mười tuổi, Lục Chi Hề nhìn cô ta bằng ánh mắt u ám, lạnh lùng nói: “Cút.”

Ánh mắt đó y hệt như lúc nãy.

Lily càng nghĩ càng thấy sợ.

Thật ra những năm gần đây, cô ta cũng dần hiểu ra, chỉ cần không giẫm phải điểm mù của Lục Chi Hề, làm bạn với anh có rất nhiều lợi ích. Ví dụ như hồi học trường tư, mấy đứa con gái hay bắt nạt từng biết cô ta có quen biết Lục Chi Hề, thế là lập tức không dám cô lập cô ta nữa dù cô ta không biết trang điểm.

Theo cô ta biết, điểm mù của anh là chuyện riêng của ba mẹ, và chuyện xảy ra một năm trước… Rất rõ ràng, hôm nay cô ta đã giẫm lên một cái điểm mù mới.

Lily bắt đầu hối hận vì mình lắm lời.

Không, cô ta đáng lẽ không nên đến tìm Lục Chi Hề. Dù gì cũng chỉ là mấy buổi phỏng vấn tạp chí thời trang, nhờ mẹ cô ta tìm vài mối là được, chỉ hơi phiền một chút thôi mà.

“Nói rõ chuyện cổ phần.” Giọng Lục Chi Hề lạnh tanh.

Lily đành khai sạch những gì mình biết, rồi cụp đuôi lủi đi.

Lúc đến đầu cầu thang, nghĩ đến việc anh đến việc kết nối quan hệ cho công ty bạn gái cũ cũng không chịu làm, cô ta bỗng hơi có chút cốt khí, quay đầu lại hét với anh một câu: “Đồ keo kiệt!!”

Lục Chi Hề không thèm để ý.

Anh lấy điện thoại ra, vừa mở WeChat…

Khung chat mà anh vốn định chủ động nhấn vào lại đột nhiên hiện ra một tin nhắn mới.

Tưởng Huỳnh bất ngờ chuyển cho anh… 88.888,88 tệ.

Hô hấp của anh hơi khựng lại một nhịp.

Chỉ cần nhìn thấy con số kia, anh đã biết là chuyện gì. Ngoại trừ vụ lớp phụ đạo kia, với sự thông minh của cô, những chuyện khác anh từng âm thầm xử lý sau lưng cô, tám chín phần là cô đã dò hỏi được hoặc đã đoán ra rồi.

Lục Chi Hề nhìn chằm chằm vào lệnh chuyển khoản hiện lên trên màn hình, nghĩ một lúc xem có thể là ai nói cho cô, rồi cân nhắc xem nên tìm lý do gì để cô chấp nhận lại số tiền này.

Nhưng những suy nghĩ đó nhanh chóng bị một ý nghĩ khác gần như áp đảo tất cả.

Tưởng Huỳnh không ngờ mình vừa chuyển tiền đi mới hai phút, Lục Chi Hề đã lập tức gọi điện thoại đến.

Cô do dự một giây giữa nhận và không nhận, cuối cùng dưới sự thúc đẩy của cơn giận trong lòng, cô bấm nút nghe.

Nếu không tính vài câu trò chuyện lạnh nhạt qua WeChat, thì từ lần chia tay ở dưới ký túc xá đến nay, hai người họ chưa từng thực sự nói chuyện lại lần nào.

Từ ngày đó đến giờ, đã trôi qua như thể cả một thế kỷ.

Đến mức mà bây giờ, vừa bắt máy, cả hai lại chẳng ai lên tiếng, chỉ có giao diện điện thoại hiển thị đang trò chuyện, con số thời gian cuộc gọi lặng lẽ tăng lên từng giây.

Suốt một phút, họ chỉ nghe thấy hơi thở rất nhẹ rất nhẹ của đối phương.

Tại sao em bằng lòng nhận cổ phần của người khác, lại không muốn nhận tiền của anh?

Đó là câu mà Lục Chi Hề định hỏi.

Nhưng khi anh cảm nhận được cô đang lắng nghe, thì không hiểu vì sao câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn nơi đầu môi mãi không thể bật ra.

Anh chậm rãi mở miệng, giọng điệu lại trở nên dịu dàng: “Bắc Kinh…” Bắc Kinh lạnh rồi, em mặc đủ ấm chưa?

Nhưng câu nói còn chưa kịp hoàn chỉnh, đã bị tiếng nói giận dữ của Tưởng Huỳnh cắt ngang.

“Tại sao anh lại làm những chuyện đó sau lưng tôi?”

Lục Chi Hề siết chặt điện thoại trong tay, anh đứng ở góc ban công, nhìn xuống tầng dưới đầy rẫy tiếng người huyên náo. Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy cô dùng giọng tức giận như thế để nói chuyện với mình.

Ánh sáng vàng rực như mảnh vụn kim loại chiếu vào mắt anh, bóng sáng bất an lay động.

“Anh làm những chuyện đó cũng là để tránh cho em khó xử. Kết quả là những gì em muốn có, thế không đủ sao?” Anh vẫn bình tĩnh.

“Nhưng kết quả bây giờ không phải thứ tôi muốn. Là điều anh muốn.”

“Không đi dạy phụ đạo là anh muốn. Không đi chăm mèo là anh muốn. Ngay cả chia tay cũng là anh muốn. Anh chưa từng hỏi ý kiến của tôi!”

Giọng Tưởng Huỳnh vì giận mà run lên: “Mà tất cả quá trình bên nhau của tụi mình, giờ đây đều chẳng còn gì tốt đẹp nữa, chẳng còn chút nào đẹp đẽ cả. Anh khiến tôi cảm thấy việc tôi nói yêu anh thật ngu ngốc.”

Cô càng nói càng tức giận.

Cuộc chia tay đó đến quá bất ngờ, khiến rất nhiều chuyện cô chưa kịp nghĩ thông suốt.

Giờ đây những hồi ức từng được phủ một lớp lọc lung linh đẹp đẽ trong ký ức cô, đột nhiên hóa thành sự trêu đùa cao ngạo,  anh dùng tiền bạc, hàng hiệu và lời đường mật khiến cô tưởng anh yêu mình, rồi khiến cô như một con chó nhỏ vẫy đuôi chạy quanh anh.

Ngay cả sau khi chia tay, cô vẫn vì chuyện đó mà buồn rất lâu, thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, lý do anh không yêu cô, nói cho cùng là bởi vì anh căn bản không quan tâm đến chuyện yêu hay không yêu, anh chỉ đang tìm trò tiêu khiển, đang kiểm soát cô mà thôi.

Lần này đầu dây bên kia im lặng rất lâu, cô nghe được hơi thở của anh dần trở nên nặng nề.

Có một khắc, Tưởng Huỳnh tưởng anh sẽ xin lỗi, trước kia anh thường hay xin lỗi cô, luôn cố gắng dỗ dành để xóa đi tất cả những nỗi buồn trong lòng cô.

Nhưng khi Lục Chi Hề lại mở miệng, giọng anh đột ngột trở nên lạnh lẽo, lời lẽ sắc bén, từng câu từng chữ chất vấn: “Vậy trong mắt em cái gì mới là tốt? Là tên Mông Thiệu đó à? Hai người biết nhau từ nhỏ đúng không, vậy mà ngần ấy năm anh ta không giải quyết nổi vấn đề nào cho em, thế mà em lại thà nhận cổ phần vô giá trị từ tay anh ta, chứ không muốn nhận căn nhà hàng chục triệu của anh? Em định tiếp tục sống ở nhà anh ta đấy à?”

Nói đến đây, trong đầu anh lướt qua rất nhiều dòng tin nhắn, rất nhiều bức ảnh.

Những thứ đó đã nhấn chìm mọi dấu vết cô từng ghi lại về anh.

“Anh nhắc tới Mông Thiệu làm gì? Sao anh biết chuyện cổ phần?”

Tưởng Huỳnh cảm thấy mấy câu hỏi liên hoàn của anh thật vô lý, càng không hiểu sao anh lại nói ra cái chuyện cô định sống ở nhà Mông Thiệu.

“…Là Lily nói.”

Lục Chi Hề nói vào điện thoại, ánh mắt rơi vào tán cây um tùm bên hông ban công như một cái bóng quỷ mờ mịt.

Anh mới biết chuyện cổ phần hôm nay, nhưng thật ra từ trước đó, anh đã dễ dàng tra được Mông Thiệu thông qua video giám sát hôm ở chung cư.

Hơn nữa anh còn biết, cô và người đó gặp nhau rất thường xuyên.

“Đó là chuyện khác, và căn bản cũng chẳng liên quan gì đến anh.”

Tưởng Huỳnh ngẩng đầu nhìn trần nhà ký túc xá, ngực phập phồng kịch liệt, cảm thấy tất cả thật buồn cười.

Cô vẫn nhớ rõ lần đầu gặp Lục Chi Hề, lần đầu ánh mắt hai người chạm nhau.

Khi ấy cô đang chìm trong nỗi đau vì người cha nghiện rượu và lâm bệnh, mệt mỏi, tuyệt vọng. Lúc Lục Chi Hề xuất hiện trong hành lang sắc trắng của Học viện Tài chính, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía cô, cô đã cảm thấy giữa họ có một loại đồng điệu mơ hồ, khiến cô tự nhiên mà muốn gần gũi anh, tin tưởng anh, muốn lại gần anh.

Đó là một cảm giác thấu hiểu không cần lời nói, dù khi ấy họ vẫn còn là người xa lạ.

Cô đã nhìn nhầm rồi.

“Chi Hề, tôi từng nghĩ rằng tụi mình có thể thấu hiểu nhau, cũng từng thật lòng muốn lấy chân thành để đổi lấy chân thành.”

Trong giọng nói của Tưởng Huỳnh tràn ngập sự thất vọng sâu sắc.

“Nhưng anh nói đúng, chúng ta vốn không thuộc về cùng một thế giới. Chia tay là đúng, nhờ anh mà tôi đã nghĩ thông rồi.”

Nói xong câu đó, cô dứt khoát cúp máy.

Sau đó chặn anh luôn.

Lục Chi Hề cầm điện thoại, mặt không biểu cảm đứng yên ở góc ban công rất lâu không nhúc nhích.

Bóng cây bên cạnh đổ lên người anh, đen đặc, lạnh lẽo, kéo anh chìm vào một khoảng đen nặng nề.

Chân thành là gì?

Có thể nhìn thấy không? Có thể chạm được không? Có thể đo lường được không? Quan trọng đến vậy sao?

Những niềm vui mà anh từng cho cô, chẳng lẽ không phải là niềm vui thật sự sao?

Cái gì mới là thật, cái gì là giả?

Anh cụp mi xuống, đáy mắt lạnh như băng.

Cô lại chọn chân thành, không cần những gì anh từng trao.

Không cần thì thôi.

“Alex.”

Giọng của ba anh đột nhiên vang lên ở phía xa.

Lục Chi Hề nhìn qua, người đàn ông đứng đó cao lớn, anh tuấn, âu phục thẳng thớm.

Anthony mỉm cười bước tới, vỗ vai anh, khoác vai dẫn anh đi, “Mẹ con và ba tìm con mãi, về nhà thôi.”

Lục Chi Hề ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng từ người ông ta, cái mùi khiến anh thấy cực kỳ khó chịu.

Hai người đi đến hành lang sáng rực ánh đèn, Lục Chi Hề nhìn thấy người mẹ xinh đẹp dáng thon của mình đang đứng cuối hành lang, bên cạnh là một cặp vợ chồng tóc vàng mắt xanh đang trò chuyện với bà ta.

Thấy anh và ba đi tới, Lục Tú quay sang nhìn họ, mỉm cười dịu dàng nói: “Alex, mẹ vừa nhắc đến con đấy. Nghe nói Lily có nói chuyện với con, hai đứa nói chuyện vui không?”

Lục Chi Hề bỗng cảm thấy càng khó chịu hơn, đột nhiên sải bước đi vào nhà vệ sinh bên cạnh.

Tất cả chuyện này đều khiến anh muốn nôn.

Anh chống hai tay lên bệ rửa tay, trước mắt bỗng dần phủ một lớp sương mờ.

【Tác giả có lời muốn nói】

Dự báo trước: Bạn trai mới sắp lên sân khấu rồi nha!