Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý - Chương 64
topicNuôi Quỷ - Mộc Tô Lý - Chương 64 :Hai Nguồn Gốc.
Cố Diễm nghĩ ngợi một lát, không quay đầu lại mà chỉ vung tay vỗ nhẹ lên người Tô Khốn đang đứng phía sau mình, nói: “Gọi cho chủ nhà đi, bọn họ có thông tin liên lạc với cảnh sát ở thành phố Lê và các khu vực lân cận, theo lý thì cũng có thông tin ở thành phố H. Bảo họ báo một tiếng, kêu cảnh sát đừng nhúng tay vào vụ này, tránh để có thêm người bị hại. Còn nữa, nếu mấy hôm nay chủ nhà rảnh thì em tranh thủ mua vé tàu quay về thành phố Lê trước, đến chỗ ông ấy tránh tạm một thời gian.”
Cố Diễm chỉ thuận tay vỗ nhẹ một cái thôi, hoàn toàn không để ý mình vừa vỗ trúng chỗ nào của Tô Khốn, dặn dò xong liền nghiêm mặt bắt đầu dọn dẹp căn phòng.
Tô Khốn bên này đứng đơ ra, vành tai ửng đỏ, đứng im như trời trồng.
Khoé miệng cậu giật giật, vừa móc điện thoại từ túi quần jean ra, vừa âm thầm gào thét trong lòng: Anh vừa mới… vỗ vào chỗ nào vậy… Ban ngày ban mặt mà sờ mông người khác là không hợp luân thường đạo lý đâu nha, Cố đại tướng quân! Tiết tháo của ngài đâu rồi?!
Cậu không ưng lời của Cố Diễm lắm, rất muốn phản kháng. Cậu là một thanh niên trưởng thành, lại còn có bảo ngọc hộ thể, vì sao phải trốn về chỗ chủ nhà xin che chở?! Nhưng chợt nghĩ đến lá gan nhỏ như hạt vừng của mình, cộng thêm sức chiến đấu với ma quỷ yếu như nước lã, cậu lập tức ỉu xìu.
Để không trở thành gánh nặng di động, Tô Khốn mở danh bạ trong điện thoại, tìm số của chủ nhà, ngoan ngoãn làm theo lời của Cố Diễm. Dù gì thì chủ nhà cũng là lão đại, nhân tố có năng lực bá tung trời trong đội đặc biệt, chỉ khi cậu ở cạnh anh ta thì Cố Diễm bên này mới có thể yên tâm tập trung xử lý công việc được.
Ai ngờ, vừa gọi đi được vài giây, trong điện thoại đã vang lên giọng nữ máy móc: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau! Sorry, the telephone…”
Đúng lúc này lại mất sóng rồi!
Chưa kịp để cái giọng máy kia nói xong, Tô Khốn đã cúp máy, quay vào phòng nói to: “Không gọi được! Chắc chủ nhà đại nhân lại lên linh sơn hoang vu hẹn hò với nhân tình rồi. Hôm trước còn nghe nói trên đỉnh núi đó có mấy đạo thiên lôi, chắc chủ nhà cảm thấy không yên tâm nên chạy lên đó xem thử.”
Cố Diễm lúc này đang nửa quỳ ở góc tường, tay áp vào tường, nghe vậy thì quay đầu lại, cau mày nói: “Gọi thử hai người còn lại xem.”
Từ chỗ Cố Diễm tiếp xúc với vách tường, luồng khí đen âm u theo từng kẽ tay rút dần vào cơ thể, giống như lúc anh hấp thu mảnh hồn còn sót lại trên miếng ngọc của Tô Khốn.
Càng lúc khí đen trong phòng càng vơi đi, mùi hương nồng nặc quái lạ cũng nhạt dần. Dĩ nhiên đám khí đen đó Tô Khốn và mấy người kia không nhìn thấy được, mà mùi quái dị ấy cũng chỉ mình Tô Khốn ngửi thấy. Cho nên chỉ có người từng trải như Tô Khốn là biết Cố Diễm đang làm gì, còn đám Cảnh Tử Mặc và Hạng Qua vẫn không hiểu vì sao Cố Diễm cứ đi tới đi lui, tay sờ sờ gõ gõ quanh tường.
Dù không hiểu gì, nhưng họ cũng đoán được có liên quan đến việc trừ tà trấn quỷ, nên không hỏi nhiều, chỉ đứng ngoài yên lặng nhìn.
Tô Khốn tìm được số cụ bà cây long não trong danh bạ, bấm gọi.
Khác với chủ nhà, lần này điện thoại bắt máy rất nhanh, mới “tút tút” hai tiếng đã có người nhấc máy. Giọng cụ bà vang lên: “A lô? Tiểu Tô à, bà với tiểu bạch mặt đang không tiện, giải quyết xong cái đã rồi gọi lại cho cậu.”
Tô Khốn: “…”
Thưa bà, câu này dễ gây hiểu lầm lắm, bà có biết không?!
Dù cậu biết “Tiểu Bạch Mặt” là biệt danh mà cụ bà thường dùng để gọi đồng chí Mặc Bảo. Da mặt của Mặc Bảo trắng thật, nên đây là một cái tên mang tính miêu tả thuần túy chứ không có chút ý nghĩa châm biếm hay phóng đại gì, nhưng loại câu từ này mà rót vào cái đầu đầy “hạt giống đen tối” của Tô khốn, kiểu gì cũng dễ đi lệch.
“Hai người đang làm gì thế?” Tô Khốn không nhịn được mà hỏi một câu trước khi cụ bà cúp máy, phần nữa vì giọng nói của bà ở đầu dây bên kia run rẩy đến mức… có phần “mê người”, còn thở hồng hộc nữa.
“Đánh nhau chứ gì!” Bà cụ vừa nói xong liền gào lên với ai đó bên cạnh: “Mới thành hình chưa đến trăm năm mà đã láo thế này, đúng là muốn chết!”
Đáng tiếc là khi mắng người, bà lại quên không đưa điện thoại ra xa, khiến Tô Khốn lãnh đủ, nghe mà váng cả đầu.
Bên tai vang lên tiếng ong ong, Tô Khốn đành lặng lẽ cúp máy, tiện thể gom lại chút tiết tháo cuối cùng, rồi quay sang nói với Cố Diễm: “Hai người đó cũng đang bận, chắc là lại có yêu quái nào đó quấy phá ở khu vực thành phố Lê.
Hạng Qua và Cảnh Tử Mặc vẫn đứng bên cạnh nghe đoạn đối thoại, đứng đờ mặt ra.
Cảnh Tử Mặc thì còn đỡ, dù gì trước khi chuyển tới thành phố H, lúc còn ở nhà cậu cũng đã nghe mấy chuyện kiểu này không ít.
Nhưng Hạng tổng thì khác, tuy gia đình từng gặp chuyện, cũng từng tiếp xúc với đại sư, dù không phải lần đầu tiếp cận mấy thứ tà thần ma quái, nhưng khi nghe người ta dùng giọng kiểu “hôm nay thành phố Lê lại mưa rồi” để nói mấy chuyện khiến tam quan sụp đổ thế này, cảm giác nó… thật sự rất khó tả. Đến mức Hạng tổng nảy sinh ảo giác rằng bản thân đột nhiên bay khỏi trái đất, bước vào một vũ trụ kỳ diệu,nơi mà chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.
Đúng lúc này, vị tiên sinh vừa đáp xuống từ “vũ trụ kỳ diệu” – Cố Diễm mới xử lý xong phần khí đen cuối cùng, đứng thẳng người dậy, giãn các ngón tay, mặt không biểu cảm đi ra phía cửa.
Anh bước ra khỏi phòng, chỉ tay vào bên trong, nói với Hạng Qua: “Tàn hồn trong đó đã được xử lý xong, nhưng căn phòng này tạm thời không thể sử dụng, phải để ánh nắng chiếu vào tầm bốn mươi chín ngày mới được dùng lại.”
“Làm phiền Cố tiên sinh rồi.” Hạng Qua chân thành cảm ơn, sau đó khóa cửa lại, dẫn mọi người vào thang máy, xuống tầng.
Vừa ra khỏi thang máy, điện thoại khôi phục tín hiệu, Tô Khốn còn chưa cần Cố Diễm mở miệng đã tự giác lục tìm số của đại sư trong danh bạ. Nhưng đúng lúc cậu vừa định ấn nút gọi thì một tiếng chuông điện thoại lạ đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong sảnh.
Đó là một đoạn nhạc dương cầm, âm thanh này vào hoàn cảnh bình thường sẽ mang cảm giác thanh tao nhã nhặn, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại chỉ khiến bầu không khí căng thẳng hơn một cách khó hiểu.
Tô Khốn khựng lại, nhìn sang Hạng Qua vừa đưa chìa khóa lại cho dì béo, phất tay ra hiệu bảo anh cứ nghe máy trước, cậu sẽ gọi cho đại sư sau.
Hạng Qua khẽ nói “xin lỗi”, liếc nhìn màn hình điện thoại, sắc mặt trầm xuống, rồi bước về phía góc tường, nhấn nút nghe: “Chuyện gì vậy?”
Người bên kia điện thoại không biết đã nói gì, sắc mặt Hạng Qua lập tức biến đổi, giọng cũng đột ngột cao vút lên: “Cái gì? Lại có thêm một người nữa? Ở đâu?”
Cùng lúc đó, Cố Diễm vừa bước ra khỏi cửa khu ký túc xá thì bỗng khựng lại, ánh mắt sắc bén lập tức trừng thẳng vào tòa nhà cách đó mười mấy mét.
Lúc trước, khi mới bước vào khu sân chung này, lần theo mùi hương nhàn nhạt dẫn tới tòa nhà nơi Triệu Thiên Khải từng ở, Cố Diễm đã cảm thấy có gì đó không ổn. Nhưng khi ấy anh vẫn chưa thể xác định rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề. Mãi đến tận bây giờ, sau khi đã xử lý xong tàn hồn trong tòa nhà kia, khiến mùi quái dị trong sân cũng nhạt đi đến mức gần như không còn, không bị bất kỳ yếu tố nào nhiễu loạn, Cố Diễm cuối cùng cũng xác định rõ nguyên nhân của cảm giác bất thường—
Trong sân này, mùi quái lạ không chỉ có một nguồn gốc.
Trước đó, khi Hạng Qua hỏi mùi kia đến từ đâu, anh có chần chừ một lúc, không dám chắc chắn tuyệt đối là bởi vì từ chỗ bọn họ đứng khi ấy, thứ mùi kia rõ ràng lan từ cả hai hướng. Chỉ là lúc đó ngoài bị ảnh hưởng bởi hướng gió, cộng thêm tòa nhà bên này chính là nơi Triệu Thiên Khải từng sống, khiến mọi người bị ám thị về mặt tâm lý. Dưới tác động kép ấy, Cố Diễm theo bản năng xác định mùi lạ bắt nguồn từ phía bên này. Nhưng hiện tại không còn yếu tố gây nhiễu trong toà nhà này, anh lập tức nhận ra còn có một nguồn toả mùi khác, nồng nặc không hề thua kém, chính là tòa ký túc phía trước mặt.
“Tầng năm, phòng D?” Hạng Qua phía sau vừa sải bước nhanh, vừa nói vào điện thoại: “Bảo họ đừng đụng vào gì cả, tôi đến ngay.”
Anh cúp máy, dường như còn làu bàu mắng một tiếng, rồi vội vã bước đến bên nhóm người, cau mày nghiêm nghị nói: “Tòa nhà phía trước, phòng D tầng năm phát hiện một nhân viên nằm bất tỉnh trong phòng, đã có người gọi xe cấp cứu rồi, nghe nói là đang ngã trên sàn. Tình trạng trước đó của người này rất giống với Triệu Thiên Khải. Xem ra phải phiền hai vị đi cùng tôi sang bên kia xem rồi. Cố tiên sinh, anh… Cố tiên sinh?”
Hạng Qua nhận ra Cố Diễm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tòa nhà kia, ánh mắt lướt chậm rãi như đang tìm kiếm gì đó, liền hỏi: “Cố tiên sinh, anh phát hiện ra gì à?”
“Dựa theo lời nói của anh, người đó chỉ vừa bất tỉnh sao? Cố Diễm vẫn nhìn về phía toà nhà, hỏi lại.
“Phải, vì bọn họ nói lúc phá cửa vẫn còn nghe thấy động tĩnh trong phòng.” Sắc mặt Hạng Qua nặng nề, khác hẳn vẻ thân thiện ban nãy, khiến người ta cảm thấy khó tiếp cận. Đứng cạnh anh thậm chí có chút áp lực: “Họ vừa phá cửa vừa gọi cho tôi, lúc còn đang nói dở thì cửa mới bị phá xong.”
Nhưng Cố Diễm rõ ràng là người có khí trường tương đương, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, anh nhìn chăm chú về phía tòa nhà kia: “Tôi bước ra từ lúc anh nhận điện thoại, nãy giờ vẫn dõi theo tòa nhà đó. Nếu đúng như lời anh nói, thì oán hồn kia hẳn là vừa mới rời khỏi thân thể người đó, nên mới khiến y mất ý thức, bất tỉnh trên đất.”
“Vậy ra là anh đang tìm dấu vết của oán hồn đó sao?”
“Ừm.” Cố Diễm gật đầu: “Nó vừa đoạt xá thất bại, đang suy yếu, cùng lắm nghỉ thêm một chút nữa là sẽ hiện thân.”
“Nhỡ đâu nó không hiện ra mà tìm cách nhập vào người khác thì sao?” Tô Khốn không nhịn được hỏi.
Cố Diễm khẽ lắc đầu: “Không đâu. Đoạt xá cũng gây tổn hại lớn cho chính âm hồn, nếu không thì lần trước nó đã chẳng để lại nhiều tàn hồn như vậy sau khi chiếm xác. Hơn nữa, khi âm hồn vừa thoát khỏi một thân xác, hồn phách lúc này rất yếu, mà trong phòng giờ có nhiều người, dương khí quá mạnh, với nó bây giờ mà nói là quá sức chịu đựng. Nó chỉ có thể—— Đến rồi!”
Còn chưa nói hết câu, ánh mắt Cố Diễm đột nhiên thay đổi, thân hình lóe lên một cái, lập tức biến mất.
Tô Khốn đứng bên cạnh còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy anh bạn trai mặt đơ nhà mình bỗng dưng biến mất tăm, chỉ để lại một câu nói, vẫn đang vang vọng quanh tai cậu: “Em và Cảnh Tử Mặc nhất định phải theo sát Hạng Qua. Dương khí của anh ta mạnh hơn người thường rất nhiều, âm hồn tạm thời không dám đến gần.”
[Edit by TeiDii]
_______________
.