Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 607

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 607 :
Chu Kiều Kiều chỉ lên cây: "Lên đi, một mũi tên một con."

Sau đó, Tần Hữu liền nói với Chu Kiều Kiều: "Nàng lên trước đi!"

"Còn huynh?"

"Ta hỗ trợ nàng."

"Không cần, chúng ta cùng lên trước đã, nhỡ đâu bầy sói không phải nhắm vào chúng ta thì sao? Cho dù có phải, cũng phải xem có bao nhiêu con đã rồi tính!"

Tần Hữu chỉ hơi do dự một chút, liền đi theo Chu Kiều Kiều cùng nhau leo lên cây.

Hai người ở trên cây, quả nhiên nhìn thấy bầy sói cách đó không xa.

Tần Hữu đếm sơ qua một chút, giọng trầm thấp nói: "Mười mấy con... Nàng g.i.ế.c được không?"

Chu Kiều Kiều trầm mặc một lát: "Không được, nhiều quá. Thực sự không được thì ta sẽ thả lợn rừng trong không gian ra, đợi chúng lưỡng bại câu thương, ta sẽ ra tay."

Tần Hữu gật đầu.

Chỉ là, bầy sói vừa đến gần, lại đột nhiên ngao ô kêu lên rồi xoay người bỏ đi.

Chu Kiều Kiều và Tần Hữu nhìn đến ngẩn người.

Sau đó hai người đang ôm cây liền nhìn nhau một cái.

Không hiểu ra sao cả.

"Chúng nó sao lại đi rồi?"

"Không biết... Khoan đã, chẳng lẽ là mùi của Đại Quai trên người ta?"

Tần Hữu còn chưa hiểu, Chu Kiều Kiều liền giải thích: "Ba con hổ nhà ta, Đại Quai, Nhị Quai, Tiểu Quai. Hẳn là bầy sói ngửi thấy mùi của chúng nó, nếu không không thể nào tự nguyện rời đi như vậy được."

Trên người Chu Kiều Kiều không chỉ có mùi của một con hổ, tự nhiên sẽ cho bầy sói một loại ảo giác là bên này có mấy con hổ.

Chúng nó cho dù lợi hại đến đâu, cũng không thể nào dám đối đầu với mấy con hổ.

Vẻ mặt Chu Kiều Kiều thả lỏng: "Đi thôi, xuống dưới, chắc là không có vấn đề gì nữa đâu."

May mắn nàng bình thường thích chơi đùa cùng ba con hổ.

Thời khắc mấu chốt thế mà lại cứu mạng.

Tần Hữu nhảy xuống trước, sau đó cẩn thận đỡ Chu Kiều Kiều.

Tuy rằng Chu Kiều Kiều đã rất quen leo cây, nhưng cảm giác có người chăm sóc vẫn rất tốt.

Tần Hữu liền nắm tay nàng chặt hơn.

Từng bước đi về phía trước.

Đi không xa, bọn họ dường như đã đi đến chỗ ngọn núi bị sụp xuống kia.

Tần Hữu dắt nàng vịn vào cái cây bên cạnh, đợi nàng đứng vững rồi mới buông nàng ra, đi đến chỗ sụp xuống, cẩn thận xem xét.

Hồi lâu sau, hắn trở lại, đỡ Chu Kiều Kiều tiếp tục đi về phía trước.

Chu Kiều Kiều hỏi: "Có nhìn ra được gì không?"

Tần Hữu: "Bùn đất bên này đều là cát nhiều hơn, lại có nhiều lỗ sâu và hang kiến."

Chu Kiều Kiều "ồ" một tiếng, nhịn không được cảm thán: "Thì ra là thế."

Sau đó bước chân đi nhanh hơn, nhưng cước trình của bọn họ có nhanh hơn nữa cũng vẫn không đuổi kịp tốc độ mặt trời lặn.

Bởi vì phải đi đường vòng, lúc bọn họ ra khỏi núi đã là giờ Tuất.

Trên đỉnh đầu là một vầng trăng khuyết, căn bản không nhìn rõ đường.

Chu Kiều Kiều do dự một chút, ở trong không gian mua một cái đèn lồng.

Nàng không dám trực tiếp lấy đèn pin ra, bởi vì đây là đường cái, nếu bị người đi đường nhìn thấy sẽ rất phiền toái.

"Thả ngựa ra đi, nàng cưỡi ngựa, ta dắt ngựa đưa nàng đi."

Chu Kiều Kiều lúc này mới nhớ ra.

Nhìn quanh bốn phía, xác định trong phạm vi tầm nhìn không có ai, lúc này mới thả ngựa ra.

Chu Kiều Kiều lần đầu tiên nhìn thấy sự khiếp sợ và hoảng sợ trong mắt con ngựa.

Tần Hữu cũng phát hiện ngựa của hắn bị dọa sợ.

Hắn nhẹ nhàng v**t v* đầu ngựa.

"Đừng sợ, ngươi cũng coi như được mở rộng tầm mắt rồi đấy."

Chu Kiều Kiều thấy nó như vậy, liền nói: "Thôi bỏ đi, ta bây giờ không cưỡi nó vội, kẻo lát nữa nó mềm chân hất ta ngã xuống."

Sau đó liền đi ở bên còn lại của Tần Hữu.

Thế là, Tần Hữu một tay dắt ngựa, một tay kéo Chu Kiều Kiều.

Còn Chu Kiều Kiều thì xách đèn lồng.

Hai người một ngựa đi về phía trước.


Chu Kiều Kiều là người không thích đi đường đêm, không, chính xác mà nói là không thích đi đường đêm ở nơi hoang vắng không người.

Bởi vì nàng sợ hãi.

Nhưng hiện tại ở bên cạnh Tần Hữu, đi trong đêm tối bốn bề vắng lặng, nàng lại một chút cũng không sợ hãi.

Nàng cảm thấy, bàn tay đang nắm lấy tay nàng kia đã cho nàng sức mạnh rất lớn.

Lúc trước đi trong núi, đường rất khó đi, cho nên Tần Hữu một lòng một dạ nhìn đường, chăm sóc Chu Kiều Kiều không để nàng bị ngã.

Nhưng hiện tại đi trên đường cái, đường dễ đi hơn, thần kinh của hắn cũng thả lỏng hơn chút.

Lúc này mới nhớ tới Chu Kiều Kiều sợ bóng tối.

Thế là muốn tìm chủ đề đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của nàng.

Liền nói: "Đúng rồi, rượu nàng ủ rất không tồi, nhưng ta cảm thấy vị rượu của rượu mận còn hơi nhạt."

Chu Kiều Kiều lập tức có hứng thú: "Thật sao? Nhưng ta làm theo tỷ lệ trong sách t.h.u.ố.c đấy, nếu tăng thêm tỷ lệ rượu, không biết có ảnh hưởng đến d.ư.ợ.c hiệu hay không."

Nàng dù sao cũng chỉ là lý thuyết suông, hiện tại đang trong giai đoạn nghiên cứu.

Không biết có thể thay đổi tỷ lệ hay không.

Tần Hữu quay đầu, mỉm cười nhìn nàng.

"Ta đã hỏi qua một binh sĩ, nhà hắn ba đời đều nấu rượu, hắn nói tỷ lệ rượu có thể tăng thêm năm phần trăm."

Chu Kiều Kiều kinh ngạc một chút.

Không ngờ Tần Hữu ngay cả cái này cũng giúp nàng hỏi thắm.

Vui vẻ đáp ứng: "Được, ta biết rồi, mẻ sau ta sẽ sửa theo tỷ lệ này."

Nàng biết Tần Hữu đối tốt với nàng, đã nói với nàng đề nghị này, chứng tỏ bản thân hắn đã kiểm chứng nhiều lần, khẳng định với cách nói này.

Nếu không hắn sẽ không nói cho nàng biết.

Tần Hữu thấy nàng cười vui vẻ, khóe miệng không khỏi càng nhếch lên.

Hắn thật sự rất vui.

Nụ cười này... hắn muốn vĩnh viễn ghi nhớ...

Thế là, liền nhìn đến nhập thần.

Dẫn đến phía trước có người tới cũng không phát hiện ra.

Mộ Dung Yến chính là xuất hiện vào lúc này.

Bên cạnh hắn có Thanh Y đi theo, y phục trên người hơi có chút lộn xộn, ngọc quan trên đầu cũng hơi xộc xệch.

Vừa nãy, bọn họ cũng trải qua một đoạn sạt lở núi rất dài, bọn họ không may mắn như hai người Chu Kiều Kiều, bọn họ vừa vặn ở ngay bên dưới chỗ sạt lở, nếu không phải khinh công tốt, tuyệt đối không tránh thoát được! "Chu Kiều Kiều!"

"Chu nương tử..."

Chu Kiều Kiều và Tần Hữu lúc này mới quay đầu nhìn lại.

Vừa nhìn thấy Mộ Dung Yến, Chu Kiều Kiều đều kinh ngạc đến ngây người.

Ngoại trừ lần đầu tiên nàng cứu hắn, nàng chưa từng thấy hắn chật vật như vậy bao giờ.

Ánh mắt Mộ Dung Yến khi nhìn rõ bàn tay đang nắm chặt của Chu Kiều Kiều và Tần Hữu, hơi biến đổi.

"Thế tử?!"

Chu Kiều Kiều cũng không nhớ ra phải hành lễ.

Nhưng Tần Hữu lại nhớ ra, hắn buông tay Chu Kiều Kiều, chắp tay hành lễ với Mộ Dung Yến: "Tham kiến Thế tử."

Mộ Dung Yến thu hồi tầm mắt.

Nhàn nhạt "ừm" một tiếng.

Chu Kiều Kiều hỏi: "Thế t.ử muốn đi đâu? Ngọn núi phía trước bị sạt lở rồi, muốn đi qua chỉ có thể đi đường núi thôi."

Mộ Dung Yến nhíu mày: "Phía trước cũng sạt lở..."

Tần Hữu: "Cũng? Chẳng lẽ Thế t.ử cũng gặp phải sạt lở núi?"

Mộ Dung Yến rất không muốn nói chuyện với Tần Hữu.

Nhưng lại không muốn để người ta cảm thấy mình là người nhỏ nhen.

Hắn nhịn xuống sự khó chịu trong lòng, mặt ngoài rất thản nhiên: "Ừm."

Tuyền Lê

Tần Hữu liền lo lắng nhìn về phía Chu Kiều Kiều: "Vậy chúng ta lại chỉ có thể đi từ trên núi thôi."

Chu Kiều Kiều cũng bất đắc dĩ gật đầu: "Thật ra, thay vì như vậy chúng ta chi bằng cứ đi đường núi luôn..."

Tần Hữu gật đầu, hai người liền coi Mộ Dung Yến như không tồn tại mà thương lượng.

"Thế tử, các ngài cũng trực tiếp đi đường núi đi, đỡ lát nữa vẫn phải leo lên, vậy bọn ta đi trước đây..."

Chu Kiều Kiều nói với Mộ Dung Yến.