Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 80
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 80 :FMVP
Để bình tĩnh lại cảm xúc Giang Đề uống liền mấy ngụm nước, hết gần nửa chai.
Lúc này vì trận đấu sắp bắt đầu nên hai đội đều cho huấn luyện viên của mình lên sân.
Huấn luyện viên của EOG vẫn là Tần Thư, nhưng bên WWG thì lại không phải là Lâm Thân Chiết.
Điều này nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng cũng nằm trong lẽ thường.
Nghe nói hắn đang đi du lịch cùng Thẩm Trụy để giải khuây.
Nếu một người chạy theo danh lợi quá lâu, sớm muộn gì cũng sẽ mệt mỏi rồi bừng tỉnh mà nhận ra: Trên đời này điều đáng quý nhất vẫn là con người.
Con người vừa là lựa chọn.
Cũng vừa là đích đến.
Trận đấu bắt đầu.
Tâm trí của Giang Đề vẫn chưa ổn định, khi làm ban pick thì hồn treo ngược cành cây, huấn luyện viên bảo lấy gì thì lấy đó.
Không lâu sau, trận đấu chính thức diễn ra.
Giang Đề điều khiển nhân vật đi xuống đường dưới, giữa đường không nhịn được khẽ ho một tiếng.
"Bé Đề, thật sự không sao chứ?" Triệu Bắc Nam đi vòng quanh cậu, lo lắng hỏi.
"… Không sao."
Ván đầu tiên, đội hình hai bên ngang ngửa, cả hai đều rất tự tin.
Lúc đầu đôi bên đều yên ổn farm lính.
Chỉ không hiểu vì sao trong một lần dọn lính thì Giang Đề lại bị khựng một chút, chậm hơn đối thủ ba con xe pháo.
Xạ thủ đối phương cực kỳ nhạy bén, lập tức tìm cơ hội lao lên xả sát thương.
May là Giang Đề phản ứng nhanh, lập tức kéo giãn khoảng cách.
Nhưng vẫn bị cấu máu một đợt nên buộc phải ngoan ngoãn về hồi máu.
Bình luận viên 1: "Vừa rồi Wither bị khựng một nhịp, là do thiết bị có trục trặc ư?"
Bình luận viên 2: "Chưa chắc, cứ xem tiếp đã."
Khi Giang Đề từ nhà chính quay lại đường dưới thì cậu lại trì hoãn một đợt lính nữa, lặng lẽ nhường lợi thế cho đối phương.
Ban đầu cậu cũng không để tâm, chỉ nghĩ gắng farm tới khi đủ ba món trang bị lớn thì có thể solo tay đôi với kẻ địch.
Nhưng WWG bất ngờ gọi hỗ trợ và chỉ nhắm thẳng vào cậu.
Triệu Bắc Nam vội vàng che chắn để cậu rút lui.
Thật ra là có thể thoát an toàn.
Nhưng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc cậu lại bấm tốc biến.
Và… Tốc biến ngược.
Đi rước họa vào thân.
Người đi rừng kỳ cựu Sea mà WWG mới mời về cũng không ngờ thằng nhóc này lại nhiệt tình đến vậy, lần đầu chạm mặt đã tự lao vào lòng hắn ta.
Vậy là lập tức tặng cậu một cú dập yêu thương.
[First Blood——] Chiến công đầu!
Giang Đề hào phóng tặng món quà đầu trận.
"Á… ờ??"
Bình luận viên ngơ ngác.
Khán giả trên livestream spam hàng loạt dấu hỏi.
[????]
[Mắc ói]
[Gì vậy? Mạng này tặng vô lý thật đấy?]
[Đừng bảo là do thiết bị nhé?]
[Ngu thì nhận là ngu đi, đổ thừa gì nữa? Chẳng lẽ thiết bị còn tự bấm kỹ năng à?]
[Hahahahaha buồn cười chết mất, đây là xạ thủ số một Liên Minh mà mấy người tung hô á? Ngu quá, về nhà gãi chân đi!]
[Câm đi? Đã thua đâu mà ngồi đó nói nhiều?]
[Thôi khỏi cãi, vừa rồi đúng là bé Đề nhà mình tệ thật, xin lỗi mọi người, nhưng cho cơ hội lần sau sửa sai QAQ]
[Đừng gây áp lực cho con trai tôi, nó không nợ gì mấy người, cảm ơn!]
Giang Đề tặng mạng đầu là đầu óc cậu liền nhức nhối, hơi thở cũng khựng lại.
"Xin lỗi, lỗi của tôi."
Thật ra đồng đội cũng không hiểu vừa rồi cậu làm gì nhưng không trách nhiều, chỉ bảo: "Tiếp theo tập trung đánh."
Nhưng trạng thái của Giang Đề rất bất ổn.
Vừa chịu áp lực từ ánh mắt khán giả, vừa bị viêm phế quản hành hạ, cậu khó chịu vô cùng.
Sau đó cậu lại bị bắt lẻ hai lần, dù đã có người bảo vệ.
Tệ nhất là ở giữa trận, khi cậu và đồng đội nấp bụi chờ bắt lẻ.
Chờ một hồi lại bị đối phương úp ngược khiến EOG tổn thất nặng.
Không ngoài dự đoán, chung kết ván 1, EOG thất bại.
Khoảnh khắc nhà chính nổ tung, máy quay lia qua Giang Đề.
Trên màn hình lớn, chàng trai thường ngày kiêu ngạo tràn đầy sức sống, giờ đây son môi đã phai, để lộ đôi môi khô nứt và tái nhợt.
Trên mạng, làn sóng mắng chửi Giang Đề tràn ngập.
Ngay cả bình luận viên cũng khó bênh vực, thẳng thắn nói: "Ván này không có gì để nói, rõ ràng trạng thái của Wither không tốt, hy vọng cậu ấy sớm điều chỉnh lại."
Tất nhiên, họ cũng bào chữa thêm: "Lần đầu đánh chung kết, căng thẳng là chuyện bình thường, mong khán giả bao dung hơn cho cậu ấy thời gian, tin rằng sẽ mang lại bất ngờ."
Xuống sân trở lại khu nghỉ.
Giang Đề mím môi, lại xin lỗi.
Tần Thư vỗ vai cậu: "Không sao, ván sau làm lại."
Triệu Bắc Nam là hỗ trợ của Giang Đề, hiểu rõ tình trạng của cậu nhất.
Hắn quan sát kỹ cuối cùng phát hiện cậu nhóc này đang gồng mình chịu đựng.
Nhưng hắn không dám nói to sợ Giang Đề nghĩ mình đang trách móc, sẽ càng áp lực.
Lúc này Trần Hiệt mang nước ấm tới, đưa cho Giang Đề.
"Có thêm mật ong, em uống chút đi."
Giang Đề uống cạn một hơi, cuối cùng cảm thấy dễ chịu hơn.
Trần Hiệt lại chạm lên mặt cậu, thấy hơi nóng.
"Giang Tiểu Đề, vừa nãy có thấy chiếc cúp ở giữa sân khấu không?"
"… Có."
"Lát nữa là có thể ôm nó rồi." Lòng bàn tay Trần Hiệt ấm áp, đầu ngón tay có lớp chai mỏng, "Rất nhanh thôi."
Giang Đề im lặng một lúc, gật đầu "Ừ."
Sang ván 2 quả thật trạng thái của Giang Đề khá hơn.
Dù vẫn có vài lỗi nhỏ nhưng cũng tạm giữ được nhịp độ.
Cả đội để bảo vệ cậu, dồn lực xuống đường dưới.
Ván này kéo dài hơn 40 phút, EOG thắng nghẹt thở.
Qua hai ván đầu, EOG đã nắm rõ thực lực của Sea sau khi trở lại.
Không thể nói là yếu, trình độ vẫn có, nhưng chắc chắn không bằng thời đỉnh cao, càng không so được với Thẩm Trụy.
Mà lần này WWG lại không có Lâm Thân Chiết dẫn dắt, chiến thuật cũng tầm thường hơn nhiều.
Triệu Bắc Nam nhân lúc Giang Đề và Trần Hiệt đi vệ sinh thì chân thành nói: "Nếu bé Đề không bị tụt phong độ có khi chúng ta đã thắng trắng 3-0 rồi."
Time và Cloud gật đầu.
Dĩ nhiên câu này không phải trách Giang Đề, chỉ là cảm thấy WWG bây giờ thật sự không còn đáng sợ.
Trước khi vào nhà vệ sinh, Giang Đề vẫn ủ rũ.
Khi trở ra sắc mặt đã khá hơn nhiều, ngay cả môi cũng hồng hào trở lại.
Đồng đội không biết Giang Đề vừa bị Trần Hiệt xử một trận trong nhà vệ sinh là hôn tới tấp.
Xong rồi chuyện này lại thành… Huyền học.
Theo lý mà nói, với tình trạng của Giang Đề lúc đó, hôn là rất nguy hiểm, dễ nghẹt thở.
Nhưng sau khi được Trần Hiệt hôn xong, hơi thở của cậu lại thông suốt hơn, cảm giác khó chịu cũng giảm nhiều.
Thế là từ ván 3, khán giả cả nước đều thấy một Wither đầy máu trở lại.
Hai ván trước bị dồn ép, bị bắt lẻ thế nào, lần này cậu đều trả lại đủ.
Nhất là với Sea.
Lần trước bị bắt thảm hại, giờ thì Giang Đề săn lùng từ xa, thấy là lao vào bắn liên tục.
Sea ngớ người, từ bao giờ xạ thủ lại chủ động mở giao tranh trước cả hỗ trợ thế?
Nhưng lối đánh này, mọi người đã quen.
Miễn là thằng nhóc này đánh giải thì kiểu gì cũng thấy mấy pha bá đạo như vậy.
Cứ thế dưới hỏa lực dữ dội của Giang Đề, kết hợp đồng đội phối hợp hoàn hảo, chưa tới 30 phút là EOG đã đập thẳng nhà chính.
Càng đánh, Giang Đề càng bay.
Đường giữa và đi rừng cũng giữ nhịp rất tốt.
Trần Hiệt thì khỏi nói, đánh nát đường trên của đối phương, phá trụ, vào rừng quấy phá khiến bọn họ rối loạn.
"Rầm" một tiếng, nhà chính nổ tung.
EOG dẫn 3-1, lợi thế cực lớn.
Chỉ cần thắng thêm một ván là họ sẽ nâng cúp.
Không chỉ Giang Đề, ngay cả những đồng đội đã từng vô địch cũng không kìm được mà hú hét.
Vừa phấn khích vừa căng thẳng.
Giang Đề uống nước, bất cẩn bị sặc.
Đúng lúc đó, bình luận viên nói: "Trạng thái của Wither đã hồi phục rõ rệt, hai ván vừa rồi đánh cực kỳ hăng."
"Đúng vậy, hy vọng cậu ấy giữ vững."
Trên mạng, dư luận cũng xoay chiều chóng mặt, vừa mới mắng thậm tệ, giờ lại cúi đầu bái phục.
Nhưng ở ván 5, tức ván quyết định, EOG lại gặp khó.
Khi bị dồn vào chân tường, con người sẽ bộc phát tiềm năng đáng sợ.
Dù BP vẫn là 50-50 nhưng rõ ràng WWG đã nổi điên, đánh cực kỳ máu lửa.
Không chỉ máu lửa, bố cục và phòng ngự cũng hoàn hảo, như một tấm lưới kín khiến EOG không thể phá.
Dù phá hết trụ ngoài, tiến sát nhà chính nhưng vẫn không thể công phá.
Triệu Bắc Nam bực bội: "Sao tự nhiên lì đòn thế nhỉ?"
Không chỉ lì, mà còn phản công đánh ngược trở lại.
Lần này EOG phải thủ nhà.
EOG đẩy lùi họ rồi lại áp sát nhà đối thủ.
Rồi lại bị đẩy về.
Đi qua đi lại 5-6 lần, khán giả xem mệt, nhưng cũng không dám đi vệ sinh, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc thắng bại.
Đạo diễn cũng chán, lười cắt góc nhìn, để hẳn bản đồ tổng.
Cục diện bị phá vỡ ở một khoảnh khắc.
Lúc đó Time tìm cơ hội mở giao tranh, nhưng hụt kỹ năng, bị bắt ngược.
Giao tranh bùng nổ.
EOG mất lợi thế, bị quét sạch.
Giang Đề có giáp thiên thần để gượng dậy.
Cậu linh cảm nguy hiểm nên vội về nhà.
Từ nhà chính hồi máu chút xíu, không dám ở lâu.
Vừa bước ra liền đụng WWG.
Bọn họ phá xong trụ bảo vệ, vượt qua hàng phòng thủ, mang theo lính tràn thẳng lên.
"Chết tiệt." Giang Đề khẽ chửi.
Lại tới khoảnh khắc nghẹt thở giữ nhà.
Mồ hôi Giang Đề ướt tay, không dám rời chuột để lau.
Đồng đội im lặng trên tai nghe sợ gây áp lực.
Nhưng im lặng cũng khiến bầu không khí nặng nề.
"Bé Đề, dọn lính thôi là được." Triệu Bắc Nam nói.
Time: "Bình tĩnh. Lý trí. Đừng vội. Cậu làm được."
Giang Đề mím môi không đáp.
Cậu biết rõ mình phải làm gì.
Nhưng đợt lính này quá nhiều, khó dọn.
Một đánh năm là điều không thể, cậu quá mỏng manh, chỉ một chiêu cuối của đối phương là đủ tiễn về nhà.
Cậu nghĩ ra một cách.
"Hiện giờ thế trận của EOG rất bất lợi, không biết Wither có thủ nổi không."
Bình luận viên lo lắng, fan dưới khán đài cũng nín thở.
"Nói thật khó lắm, giờ cậu ấy chỉ có thể kéo dài thời gian để chờ đồng đội hồi sinh."
"WWG đã lên tận nhà rồi, xem Wither sẽ xử lý ra sao."
Đạo diễn phóng to màn hình.
Chỉ thấy trên màn lớn, Giang Đề bất ngờ bước ra khỏi vòng bảo vệ của nhà chính, vòng sang bên như muốn chạy thoát.
Nhưng với người ngoài, đây chẳng phải hành động thông minh.
Bình luận viên 1: "Giờ phút này mà ra ngoài làm gì?"
Bình luận viên 2: "Cậu ấy muốn vòng ra sau!"
Đúng là Giang Đề muốn vòng sau, nhưng ý đồ đã bị phát hiện.
Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là cậu đã tiếp cận được lính.
Cậu lao vào bắn liên tục, tiêu diệt sạch lính.
Và cũng suýt chết dưới mưa sát thương.
May là tốc biến kịp lúc.
Là xạ thủ, cậu giỏi nhất là thoát thân.
Khi lăn lộn thoát ra khỏi vòng vây, máu của Giang Đề chỉ còn 120.
Chỉ còn lại chút máu thế này, cho dù chỉ đi ngang qua một con kiến, nhẹ nhàng thổi một hơi thôi là cậu cũng có thể biến thành một nấm mồ đất.
Nhưng cậu không về nhà chính mà lẻn sang khu rừng quái, rồi lại tưng tưng tưng chạy về hướng ngược lại với nhà mình.
WWG hơi ngơ ngác, một lúc vẫn chưa phản ứng kịp.
Vì khu rừng quái khá kín đáo ít mắt, họ tạm thời không phát hiện tung tích của Giang Đề.
Thậm chí họ còn rất ung dung chờ đợi đợt lính tiếp theo kéo đến.
Không ngờ mười mấy giây sau, WWG nhìn thấy Giang Đề bất ngờ xuất hiện ở đường trên nhà mình.
Cùng xuất hiện với cậu còn có vài con xe pháo.
?
??
???
Cậu muốn trộm phá nhà—
Toàn đội lập tức bấm hồi về!!!
Nhưng hồi tại chỗ mất đến mười giây liền.
Đợi khi tất cả trở về bệ đá, vừa ra ngoài thì ngây người tại chỗ.
Chỉ thấy trụ chính của họ chỉ còn một chấm máu.
Phù—
Xe pháo nhả một viên đạn ngay trước mắt khán giả cả nước làm nổ tung trụ nhà chính của WWG.
"…"
"…"
"…"
Không ai có thể đoán được kết cục sẽ là thế này.
Họ từng nghĩ EOG có thể thua, cũng từng nghĩ EOG có thể thắng.
Nếu EOG thắng, chắc chắn là nhờ một trận vận hành xuất sắc hoặc một pha giao tranh mãn nhãn.
Dù thế nào cũng không nghĩ kết quả lại như vậy.
Phá trộm nhà?
Phá trộm nhà!
Chuyện này chẳng phải chỉ những tên ranh ma gian xảo mới làm hả?
Wither, đồ cáo già!!!
Bản thân EOG cũng rất bất ngờ với chuyện này.
Họ thề rằng chưa bao giờ dạy cho nhóc con chiêu xấu xa thế này.
Là nhóc tự nghĩ ra thôi.
Nhưng xấu thì xấu, cáo già thì mặc cáo già, chiêu này họ thích cực.
"Các bạn khán giả, xin hãy đứng dậy, dùng những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất để chúc mừng EOG đã giành chức vô địch chung kết mùa xuân năm nay!"
Theo tiếng hô phấn khích của bình luận viên, toàn trường vang lên tiếng reo hò sôi sục.
Toàn đội EOG tháo tai nghe ôm chầm lấy nhau.
Tai Giang Đề ù ù, hơi khó chịu.
Nhưng Trần Hiệt lén hôn nhẹ cậu nên lập tức chẳng thấy khó chịu nữa.
Mưa vàng tượng trưng cho nhà vô địch rơi xuống phủ đầy lên đầu Giang Đề, thậm chí còn rơi vào miệng cậu hai mảnh.
Lúc nâng cúp, Giang Đề mới thấy thứ này nặng hơn cậu tưởng.
Năm người nâng đã thấy nặng thế này, chẳng phải một mình thì ôm không nổi à?
Sau này cậu mới biết, bốn đồng đội kia chỉ nhấc bằng một bàn tay, còn mỗi cậu là ôm bằng cả hai tay.
Toàn trường thấy vậy liền bật cười như sấm.
Giang Đề: "…"
Trần Hiệt nói: "Đang chụp ảnh đấy, ngoan, đừng buông tay, đây là chức vô địch đầu tiên của em."
Giang Đề: "…"
Kết hợp thành tích cả mùa, ban tổ chức quyết định trao FMVP cho Giang Đề.
Giang Đề hơi sững lại, phản ứng đầu tiên là xoay người ôm chặt Trần Hiệt.
Trần Hiệt xoa nhẹ sau gáy cậu, mỉm cười nói: "Bình tĩnh, nhiều người đang nhìn đấy."
MC bước tới tách hai người ra rồi phỏng vấn Giang Đề.
"Wither, lần đầu vô địch, lần đầu nhận FMVP, bây giờ cậu có điều gì muốn nói nhất không?"
Giang Đề không chuẩn bị bài diễn văn, nghĩ một chút rồi nói: "Đây mới là cái đầu tiên, chờ tôi, sẽ còn cái tiếp theo."
"Wow~~~~~~" Toàn bộ fan la hét ầm trời.
[Cứu mạng, một thằng con trai sao có thể vừa ngầu vừa ngang vừa dễ thương thế này?]
[Vãi, đúng là bá]
[FMVP này xứng đáng, quỳ gối đây!]
[Không hổ là nghịch tử nhà tôi, vinh quang cho gia tộc rồi]
[Ê? Song hỉ lâm môn, không định kiss với Hiệt Thần để ăn mừng à?]
[Đúng đó, ít nhất cũng phải là kiểu ướt át nhé]
[A a a a a a tán thành!!!]
MC lại hỏi Giang Đề: "Có ai cậu muốn cảm ơn không?"
Đây là một câu hỏi dễ trả lời, Giang Đề liền đọc tên một loạt người.
Đều là đồng đội và huấn luyện viên.
MC ngạc nhiên: "Ba mẹ cậu có mặt tại đây đó, không cảm ơn họ đã ủng hộ cậu theo đuổi E-Sports à?"
Giang Đề mím môi nói: "Họ không ủng hộ."
Dưới khán đài, sắc mặt ba mẹ Giang lập tức cứng đờ.
Rồi cả hai đều khó xử thấy rõ.
MC cũng ngẩn người, cười gượng rồi vội đổi sang câu hỏi khác.
Thắng chung kết không có nghĩa là được nghỉ ngay.
Vẫn còn phỏng vấn và ký kết thương mại phải làm.
Chỉ tối hôm đó thôi, EOG đã dự họp báo và phỏng vấn riêng.
Sau đó còn gặp mặt fan đến xem trận đấu suốt mấy chục phút.
Khi xong xuôi đã là nửa đêm, khuya lắm rồi.
Nhưng cúp trong tay, ai nấy vẫn giữ nguyên sự phấn khích cao độ.
Tiếp theo họ định về khách sạn dự tiệc mừng.
Vừa ra khỏi sân đấu thì họ gặp một chiếc xe chờ sẵn.
Bên cạnh xe là một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên.
Giờ họ không còn là vợ chồng nhưng đã từng có chung một đứa con.
Thấy họ, cả đội chậm bước lại, đồng loạt nhìn về phía Giang Đề.
Giang Đề nhíu mày.
Ba mẹ Giang thấy cuối cùng cũng đợi được nên chủ động tiến tới.
Vốn Ba Giang ít nói chuyện với cậu nên vẫn là mẹ Giang lên tiếng trước.
"Tiểu Đề, chúc mừng con vô địch, ba mẹ đợi con lâu rồi."
"Vâng." Giang Đề đáp lạnh nhạt.
Mẹ Giang cũng không giận mà quay sang huấn luyện viên và quản lý hỏi: "Xin hỏi giờ mọi người đi đâu vậy?"
Trương Hách Lượng nhiệt tình đáp: "Đi ăn tiệc mừng."
Ba Giang nhíu mày: "Khuya thế này rồi, ảnh hưởng giấc ngủ của con đấy."
Giang Đề bật cười lạnh: "Ba đoán xem năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"
Cậu dám chắc ông bố ruột này vẫn nghĩ cậu mãi dừng ở tuổi mười bốn mười lăm.
Bị làm mất mặt trước mặt bao người, ba Giang hơi sầm mặt nhưng vẫn cố giữ thể diện.
Mẹ Giang thì không định gỡ thế khó cho ông, trái lại còn mỉm cười hỏi quản lý: "Chúng tôi có thể tham gia cùng không?"
Trương Hách Lượng gật đầu: "Đương nhiên rồi."
Dù sao ba mẹ người khác cũng sẽ đi.
Nhưng Giang Đề không đồng ý.
"Đi làm gì chứ?"
Mẹ Giang nói: "Con trai mẹ vô địch E-Sports thì chẳng lẽ ba mẹ không được góp vui ư?”
Giang Đề: "Hừ."
Lười để ý, cậu bỏ tay vào túi lên thẳng xe.
Điều này khiến Trương Hách Lượng vô cùng khó xử.
Vậy có nên để ba mẹ Giang đi cùng không?
Nhỡ mang họ tới rồi Giang Đề và họ cãi nhau thì sao?
Nhìn thái độ hai bên, khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Giây phút then chốt hắn ta cầu cứu Trần Hiệt.
Trần Hiệt nghĩ một lát rồi nói: "Đưa họ đi cùng đi."
"Thế bé Đề nhà ta thì sao?"
"Không sao, để em lo."
"Được rồi."
.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....
13/8/2025
#DevilsNTT