Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 39

topic

Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 39 :

Lê Xán rất xấu tính.

Bản thân cô cũng biết, mình rất xấu xa, xưa nay vốn đã rất xấu xa.

Từ nhỏ đến lớn, sở dĩ bây giờ cô chưa từng làm chuyện xấu không phải là vì cô có tấm lòng lương thiện, mà bởi vì trong thâm tâm, cô luôn khinh thường người khác, khinh thường những người có hoàn cảnh kém hơn mình.

Lẽ ra, đối với Thiệu Khinh Yến, cô cũng nên lạnh nhạt, thờ ơ như thế.

Thế nhưng chính bức ảnh năm đó đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của cô.

Nếu khi đó không nhìn thấy bức ảnh ấy trong thư phòng của Trần Hoằng, Lê Xán nghĩ, có lẽ cô vốn chẳng có chút dây dưa nào với Thiệu Khinh Yến.

Nhưng chính bức ảnh đó khiến cô không ngừng muốn tiến lại gần anh, rồi giày vò, sỉ nhục anh.

Cuối cùng bị anh vứt bỏ.

Cô không phải là người rộng lượng nên chẳng thể nào chia tay xong vẫn coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

Mức độ thù dai của cô cũng phải ngang ngửa độ giàu có của gia đình mình.

Buổi họp mặt cựu sinh viên Harvard hôm nay gần như hơn nửa số sinh viên tốt nghiệp ở Vân Thành đều có mặt.

Nhắc tới thì có vẻ như là chuyện xa xăm lắm, nhưng khi mọi người gặp lại nhau, không khí vẫn sôi nổi.

Lê Xán bị Lê Đàm dắt đi, gặp vài người xong thì được anh thả tự do, bảo cô tuỳ tiện đi dạo.

Lê Xán không đi đâu, chỉ đứng bên cửa sổ, liên tục nhìn xuống chiếc Volkswagen phơi mình dưới ánh nắng mùa đông kia.

Trong lúc đó, cô gửi tin nhắn cho Hà Minh Lãng, hỏi anh ta có tham gia buổi họp mặt của Đại học Columbia hay không.

Hà Minh Lãng trả lời cô, bảo là ban đầu định đi, nhưng tiếc là hai ngày nay ở Bắc Thành có một cuộc hội thảo học thuật mà anh ta quan tâm, nên đã đi Bắc Thành rồi.

Lê Xán đành thôi.

"Hello?"

Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông mặc vest kẻ caro tiến đến bên cô, trong tay cầm một ly rượu vang đỏ.

Lê Xán liếc anh ta một cái, chẳng buồn để ý.

"Hello." Cô đáp qua.

"Cô là em gái của đàn anh Lê à?" Người đàn ông mặc vest kẻ hỏi cô.

"Ừ."

Lúc nãy Lê Xán vừa mới theo Lê Đàm đi quanh hội trường, hầu như tất cả mọi người đều biết cô là em gái Lê Đàm.

Nhờ vào danh tiếng lẫy lừng của Lê Đàm, ánh mắt người đàn ông vest kẻ nhìn cô trở nên ấm áp và có thêm vài phần ý cười.

"Nghe nói cô tốt nghiệp Trường Kinh tế và Chính trị London, trùng hợp thật đấy, nhà tôi có một người em họ cũng tốt nghiệp trường đó, biết đâu hai người lại quen nhau."

"Thật sao?"

Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng khi thốt ra từ miệng Lê Xán lại chẳng hề mang theo một chút ngữ điệu nghi vấn nào.

Rất dễ nhận thấy, cô không hề hứng thú gì với đề tài này.

Người đàn ông vest kẻ hơi ngượng, nhưng anh ta không hề nản lòng, trái lại tiếp tục nói một mình: "Nó tên là Hạ Huân, đang ở dưới lầu giao lưu với bên Đại học Columbia."

"Ừm."

Lê Sán chỉ quen vài người Trung Quốc ở Trường Kinh tế và Chính trị London, nghe anh ta nhắc đến tên Hạ Huân thì cũng chẳng có chút bất ngờ nào.

"..."

Cô vẫn giữ thái độ lạnh lùng như vậy, người đàn ông mặc vest kẻ chủ động nói vài câu rồi cũng chẳng còn gì để nói nữa.

Đang nghĩ xem có nên rời đi không thì Lê Xán bỗng hỏi anh ta, ánh mắt vẫn dán chặt ra ngoài cửa sổ: "Hạ Huân ở dưới tầng sao?"

"Đúng vậy."

Người đàn ông mặc vest kẻ mơ màng, chẳng phải anh ta vừa nói đấy à?

Sắc mặt Lê Xán khẽ thay đổi.

"Tôi muốn xuống dưới chơi một chút, anh có thể dẫn đường giúp tôi không?" Cô nói.

"Được chứ."

Người đàn ông vest kẻ cầu còn không được.

Hai người nhanh chóng kết bạn, cùng nhau đi xuống tham gia buổi họp mặt của Đại học Columbia.

Trên đường xuống tầng, Lê Xán biết được tên anh ta, Phùng Vinh, là đàn em dưới hai khóa của Lê Đàm.

Dù cùng một địa điểm tổ chức, nhưng ngay khi vừa bước vào tiệc tụ tập của sinh viên Đại học Columbia ở tầng dưới đã có thể thấy người đông đúc và náo nhiệt hơn hẳn so với tầng trên.

Từ lúc bước vào cho đến khi đến bên Hạ Huân, Lê Xán liên tục nhận được ánh mắt chú ý từ mọi người.

Từ khi còn nhỏ, cô đã quen với những điều này, cô bước thẳng về phía trước, không ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ tập trung về hướng Hạ Huân.

Đối với việc Lê Xán đến tìm mình, Hạ Huân vô cùng bất ngờ.

Mặc dù nói anh ta và Lê Xán cùng học ở London, nhưng mà số lần gặp nhau ít đến đáng thương.

Nghe anh họ nói, cô biết anh ta ở dưới lầu nên cố tình xuống đây chơi, anh ta cảm thấy rất ngạc nhiên.

"Nếu biết cậu ở trên lầu, tôi đã lên đó tìm cậu rồi." Hạ Huân khách sáo đưa cho cô một miếng bánh: "Cậu ăn không? Tôi thấy khá ngon đấy."

"Cảm ơn."

Lê Xán không từ chối, nhận lấy chiếc bánh từ tay cậu ta.

"Cậu theo anh trai đến đây chơi à?"

Trong giới, hầu như ai cũng biết con trai cả của Tập đoàn Hằng Khang tốt nghiệp Harvard.

"Ừ, bây giờ anh ấy vẫn đang trên tầng, lát nữa lên chơi nhé."

"Được."

Hạ Huân vui vẻ đồng ý.

Sau đó, anh ta bất ngờ nhìn thấy một nụ cười thoáng qua trên gương mặt Lê Xán.

Anh ta biết Lê Xán lâu vậy rồi, trong trí nhớ của Hạ Huân, anh chưa bao giờ thấy cô mỉm cười bình thường như vậy cả.

Không có ý giễu cợt, không có ý khinh thường, chỉ đơn giản là một nụ cười ngọt ngào.

Nói thật, nếu Lê Xán không thường xuyên giữ vẻ mặt lạnh lùng như này thì có lẽ số người theo đuổi cô sẽ gấp đôi so với hiện tại.

Rất nhiều người rung động vì gương mặt này, nhưng cũng chùn bước vì gương mặt đó.

Hạ Huân vừa cảm thấy bất ngờ trước thái độ hôm nay của Lê Xán, vừa nảy sinh nghi ngờ trong lòng.

Anh ta đứng cạnh Lê Xán, thêm anh họ Phùng Vinh, ba người trò chuyện khá nhiều, vừa nói vừa cười, trông quan hệ khá tốt.

Sau đó có người đi qua, Phùng Vinh còn nhờ họ chụp giúp ba người một bức ảnh chung.

"Lát nữa gửi cho tôi nhé."

Lê Xán chủ động thêm WeChat của Phùng Vinh, cười nói vui vẻ.

Phùng Vinh đâu biết tính cách thực sự của Lê Xán ra sao, nên lập tức đồng ý kết bạn WeChat với cô, rồi nhìn quanh, nói: "Mọi người bắt đầu chụp hình nhóm rồi, tôi đoán chắc trên tầng cũng gần xong, hay chúng ta quay về đó trước đi?"

Lê Xán gật đầu, cùng anh ta quay về bữa tiệc trên tầng.

Hạ Huân cũng theo sau.

Anh ta vốn không phải cựu sinh viên của Columbia, chỉ theo bạn tới xã giao, giờ ở dưới cũng đã đi gần hết, mà trên tầng còn có cựu sinh viên Harvard, đương nhiên phải lên đó tham gia náo nhiệt rồi.

Lúc đi ra đến cửa, vừa đúng lúc có hai người ăn mặc vest lịch sự đứng cạnh cửa, đang trao đổi danh thiếp với nhau.

"Anh có thấy người đàn ông vừa nãy không? Người cao nhất ấy." Vừa bước ra ngoài, Hạ Huân lập tức hỏi Phùng Vinh.

Phùng Vinh: "Thấy."

"Một trong những cổ đông của Thông Thắng đó, tuy tỷ lệ cổ phần ít, nhưng hầu như tất cả phân tích dữ liệu của công ty đều do cậu ta thực hiện, năm ba đại học đã từng đi trao đổi ở Columbia đó."

Phùng Vinh gật đầu: "Anh biết, công ty của Lục Kính Văn đúng không?"

"Vâng."

Lục Kính Văn là người Bắc Thành, cũng xuất thân quyền quý, mặc dù không thường xuyên lui tới Vân Thành, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc mọi người biết được danh tiếng của anh ấy.

"Thật sự muốn kéo cậu ta về làm cho mình, anh không biết đâu, khả năng phân tích dữ liệu của cậu ta siêu đỉnh luôn, đi trao đổi ở Columbia là được nhà trường bao hết đó."

Ở cái nơi toàn nhân tài như Thanh Hoa mà còn giành được suất du học toàn phần, có thể thấy được năng lực của anh ta đáng sợ đến mức nào.

Phùng Vinh cũng từng nghe loáng thoáng vụ này, nhưng lúc Thiệu Khinh Yến đi trao đổi ở Mỹ, anh ta đã về nước từ lâu, cho nên cũng không quá rõ về Thiệu Khinh Yến.

Hạ Huân bèn kể cho anh ta kha khá chuyện về Thiệu Khinh Yến.

Lê Xán đi bên cạnh hai người, ban đầu sắc mặt cô vốn không tệ lắm, nhưng càng đi, vẻ mặt càng trở nên nặng nề.

Khuôn mặt cô vốn trắng trẻo, lúc lạnh lùng thật sự hơi rợn người.

Cuối cùng, Hạ Huân và Phùng Vinh đi bên cạnh cũng nhận ra cô có điều gì đó không đúng.

Hai người họ đưa mắt nhìn nhau, chợt nghe thấy Lê Xán nói: "Đến tầng ba rồi, tôi vào tìm anh tôi trước, hai người cứ nói chuyện đi."

Rất lạnh lùng, rất vô tình, không có chút ý cười nào.

So với người lúc nãy ở dưới lầu thì như hai người khác nhau.

Phùng Vinh và Hạ Huân ngây ra tại chỗ.

Nhìn bóng dáng cô dần biến mất, cuối cùng Hạ Huân cũng nói ra nghi ngờ của mình: "Anh với Lê Xán thân lắm à?"

"Đâu có." Phùng Vinh nói: "Vừa mới quen đó."

Hạ Huân chẳng hiểu gì cả, bối rối nói: "Em thấy hôm nay cô ấy cứ có gì đó khác thường, thật ra em cũng không thân lắm với cô ấy lắm."

Giờ nghĩ lại mới thấy, có lẽ cô chỉ coi mình là công cụ thôi.

Nhưng công cụ dùng để làm gì thì anh ta không rõ.

Sau khi lên tầng ba, Lê Xán lại theo quy trình trước đó, cùng Lê Đàm đi quanh một lúc, làm quen với vài mối mới, sau đó lại được anh thả.

Nhưng lần này cô không đứng bên cửa sổ nhìn chằm chằm thứ gì đó nữa, chỉ tùy tiện trò chuyện với một người quen.

Không lâu sau, người phụ trách bữa tiệc tối nay bắt đầu sắp xếp chụp ảnh tập thể, đồng thời chuẩn bị chính thức khai tiệc.

Ngay lúc này, từ cầu thang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và vội vã.

Hoá ra là hội cựu sinh viên Columbia dưới tầng đã chụp ảnh xong, mọi người đều lên tầng trên chơi, nói là giao lưu.

Lê Xán đang nói chuyện với mọi người, nghe thấy tiếng động, cô vô thức ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Thiệu Khinh Yến đi ở cuối, đang trò chuyện với người khác.

Mãi đến khi bước vào cửa sảnh lớn của tầng 3, anh mới ngẩng đầu lên.

Xung quanh toàn áo vest lịch lãm và váy dạ hội trang nhã, vậy mà anh chẳng hề chần chừ đã tìm thấy Lê Xán giữa đám người.

Hai người chỉ nhìn nhau giây lát.

Hai người ở hai đầu, nhìn nhau từ xa, dường như đều cảm thấy, tim mình như thể vừa bị ai đó ấn nút tạm dừng.

Giữa dòng người đông đúc ồn ào, chỉ có hai người họ yên lặng nhìn nhau.

Thế nhưng khoảnh khắc đó...

Chỉ kéo dài đúng một giây mà thôi.

Lê Xán siết chặt chiếc ly trong tay, cô nhanh chóng ngoảnh đi, khuôn mặt không chút cảm xúc.

Như thể trong biển người, chỉ nhìn một người qua đường vội vã.

Ánh mắt cô lạnh lùng đến đáng sợ, không hề có lấy một chút nuối tiếc hay trìu mến nào.

Bước chân Thiệu Khinh Yến đang định bước tới, cứ vậy mà dừng lại.

Anh nhìn Lê Xán đi tới bên cạnh Lê Đàm, sau đó nở một nụ cười với người đang đối diện anh.

Hạ Huân: "..."

Cảm giác bị coi như công cụ lại tới rồi.

Anh ta đành lịch sự mỉm cười với Lê Xán.

"Quen nhau à?" Lê Đàm hỏi.

"Bạn bè ở Anh ạ."

Lê Đàm gật đầu, vốn chẳng có ấn tượng gì với người đứng đối diện, nhưng lần này thì anh nhớ kỹ rồi.

"Vậy hai đứa cứ nói chuyện nhé?" Anh lại hỏi.

"Vâng, lúc nãy em thấy ở kia có mấy người nhắc tới anh đó, hay là anh qua đó một chút xem?"

"Ừ."

Lê Đàm đã nhìn thấu ý đồ của Lê Xán, anh liếc Hạ Huân một cái rồi quay người rời đi, để lại không gian cho hai người.

"Nói thật thì..."

Sau khi Lê Đàm đi rồi, cuối cùng Hạ Huân không giữ nổi bình tĩnh nữa, hỏi Lê Xán: "Có phải cậu đang trêu tôi không đấy?"

Lê Xán nhướn mày, giọng bình thản: "Có à?"

"Lê Xán, tôi cũng đâu phải kẻ ngốc." Hạ Huân bất lực đáp.

Từ năm 18 tuổi, sau lần hẹn với Lê Xán, anh ta đã biết cô không có hứng thú với mình. Nhiều năm qua, hai người đều ở Anh, cũng chẳng qua lại gì với nhau. Vì vậy cô chẳng có lý do gì mà tự nhiên tỏ ra hứng thú với anh ta trong buổi họp mặt này cả.

Lê Xán chăm chú nhìn anh ta hai giây.

Cuối cùng đành thừa nhận: "Coi như cậu giúp tôi một chuyện, gặp phải người yêu cũ, không muốn bị anh ta vượt mặt."

"Ồ..." Hạ Huân như bừng tỉnh, anh ta nhìn quanh một vòng: "Người yêu cũ của cậu dẫn người yêu mới tới hả?"

"Không."

Hạ Huân nhíu mày, không hiểu nổi, nếu vậy thì Lê Xán cần mình làm gì?

"Đứng đây nói chuyện với tôi một lát là được rồi, cảm ơn."

Lê Xán không muốn giải thích nhiều, chỉ nói với Hạ Huân như vậy.

Hạ Huân gật đầu, cuối cùng cũng không hỏi tiếp nữa.

Từ khi buổi tiệc bắt đầu cho đến khi kết thúc, hai người vẫn luôn đi cùng nhau.

Cuối cùng đã sắp đến lúc kết thúc buổi họp mặt, Hạ Huân hỏi Lê Xán: "Có cần tôi diễn đến cùng, đưa cậu về nhà không?"

Lê Xán nhếch môi, không nói gì.

Cách đó không xa, Thiệu Khinh Yến đang trao đổi tấm danh thiếp cuối cùng của mình với một người nọ, liếc thấy đám người dần thưa thớt, cuối cùng cũng định rời đi.

Anh nhìn quanh căn phòng một lần, sau đó không chút do dự xoay người đi xuống lầu.

Lê Xán chăm chú nhìn chằm chằm về phía cầu thang.

Hạ Huân nhìn vào ánh mắt cô, dường như đã hiểu ra.

"Đi rồi à?"

"Vậy không cần tôi nữa đúng không?"

"Cảm ơn cậu."

Lê Xán cúi người cầm áo khoác và túi xách của mình lên, bước trên đôi giày cao gót đi ra ngoài.

...

Vào ban đêm, những biệt thự vườn trên đường Hoành Sơn vẫn sáng trưng, ngay cả bãi đỗ xe cũng được trang trí bằng hoa và đèn màu tạo nên một không gian lãng mạn vô cùng.

Thiệu Khinh Yến bước trên bãi cỏ, theo thói quen móc chìa khóa xe ra, bấm nút mở khóa như thường lệ.

Phía sau là tiếng giày cao gót dồn dập rồi dần tan biến trên bãi cỏ xanh mướt giữa mùa đông.

Anh không để ý, chỉ tập trung bước về phía ghế lại, định lái xe rời đi.

Nhưng mà, một viên đá lại chặn bước anh lại.

Viên đá không biết từ đâu tới đập trúng đuôi xe anh, để lại một vết xước nhẹ.

Cuối cùng Thiệu Khinh Yến quay đầu lại, thấy người đó mặc một chiếc váy nhung dài màu đen, áo khoác vắt trên tay, tay còn lại xách túi, đang đứng trên bãi cỏ phía sau anh.

"Tài xế nhà tôi bị kẹt đường, tôi có việc gấp phải về nhà, chở tôi một đoạn đi."

Cô không nói xin lỗi Thiệu Khinh Yến, chỉ đứng đó, từ trên cao nhìn xuống như ra lệnh với anh.

Xấu xa một cách hiển nhiên.

Giọng điệu lại hiên ngang như thể vô tội.

Nhưng Thiệu Khinh Yến không hề tức giận.

Chỉ hơi sửng sốt một lát.

Chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt đầy thắc mắc đã trở nên điềm tĩnh.

Mãi đến rất lâu sau này, Thiệu Khinh Yến vẫn nhớ, đó là câu nói đầu tiên Lê Xán nói với anh sau khi bọn họ gặp lại.

Mặc dù tràn đầy thái độ thù địch, mặc dù không hề có chút thiện ý nào, thế nhưng đó thực sự là câu đầu tiên Lê Xán nói với anh.

Anh vẫn đứng tại chỗ.

Thật ra mấy phút trước, Lục Kính Văn vừa gọi cho anh, kêu anh về công ty bàn bạc công việc.

Nhưng nhìn Lê Xán đứng trước mặt mình, anh gần như chẳng suy nghĩ gì mà đáp: "Được."

Anh định đi vòng qua bên kia mở cửa ghế phụ lái cho cô.

Nhưng vừa nghe anh trả lời xong, Lê Xán đã lướt ngang qua anh, mở cửa ghế sau ngồi vào.

...

Ừ.

Anh chỉ là tài xế mà thôi.