Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 48

topic

Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 48 :

Lê Xán giật mình tại chỗ, nhìn Thiệu Khinh Yến vẫn giống như hai hôm trước, cầm hai chiếc cặp công vụ đứng trước mặt cô.

"Xin lỗi nhé, tôi đến muộn." Anh chủ động giải thích.

"Tối qua công ty tôi có một cuộc họp cần tôi phải tham gia, họp xong đã đến 2 giờ sáng rồi, vậy nên tôi ngủ ở công ty luôn, sáng nay dậy muộn nên cũng đến muộn."

Anh giải thích vô cùng chân thành, bộ dáng nghiêm túc, như học sinh đến lớp muộn rồi tự giải thích với giáo viên lý do mình đến muộn.

Nhưng Lê Xán kinh ngạc nhìn anh.

Đôi mắt ươn ướt mới khóc xong, tựa như chỉ cần chớp mắt thêm một cái là có thể rơi xuống đầy một hộc ngọc trai.

Cô ngồi ở đó, không nhúc nhích nhìn Thiệu Khinh Yến.

Mãi đến khi thời gian trôi qua rất lâu.

Lâm Gia Giai đứng bên cạnh hai người chờ một lúc, thấy Lê Xán nhìn thấy người mà lại không có phản ứng gì, cũng chẳng hiểu cô bị sao, đành phải đưa tay ra trước mặt, tạm thời kéo tinh thần cô trở về.

Lê Xán cuối cùng cũng hoàn hồn lại.

Sau đó khẽ gật đầu, ra hiệu với Thiệu Khinh Yến rằng mình đã biết.

"Vốn dĩ cũng là ép anh ngày nào cũng phải qua đây, nếu anh thật sự mệt quá thì cũng không cần phải đến."

Cô cụp mắt xuống, thản nhiên nói.

"Không ép." Thiệu Khinh Yến xách cặp công văn, đi đến bên bàn ăn đặt xuống như thường lệ.

"Lúc em gặp chuyện thì đúng lúc tôi có mặt ở đó, thế nào thì tôi cũng có chút trách nhiệm liên quan."

Đây rốt cuộc là cái kiểu giải thích hoang đường gì vậy?

Chẳng lẽ là thuyết "nhân chứng có tội" mới ra lò sao?

Lê Xán không hiểu nổi.

Cô ngẩng đầu liếc sang phía Thiệu Khinh Yến, thấy anh đang cởi áo khoác, treo lên giá cạnh cửa.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi, động tác của anh đã thành thạo như thể đây là nhà mình vậy.

Ánh mắt Lâm Gia Giai cứ đảo qua đảo lại giữa hai người.

Vài phút trước còn thấy mình chẳng hiểu nổi hành vi của Lê Xán, giờ đây, cô ấy lại cảm giác hình như mình đã dần dần hiểu ra rồi.

Lê Xán từng có một crush không đi đến đâu.

Nhưng không nói cho cô ấy biết người đó là ai.

Hôm đó cô ấy gọi điện cho Lê Xán, cô nói rằng vừa chạm mặt kẻ thù ở sảnh lớn.

Mà gần đây cô ấy mới biết, Thiệu Khinh Yến trùng hợp cũng ở cùng tòa nhà này.

Kết hợp với thái độ của Lê Xán mỗi lần bọn họ nhắc tới Thiệu Khinh Yến trước mặt cô, Lâm Gia Giai khó mà không nghi ngờ: nếu đem người yêu cũ vẫn canh cánh trong lòng xem thành kẻ thù, thì với tính cách của Lê Xán, nghe ra cũng hợp lý thật.

Thế nên cô ấy đứng yên đó, lại quan sát Lê Xán thêm một lúc.

Cô ngồi trên ghế sofa, quả nhiên trong mắt chẳng hề thấy chút u sầu nào, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông, dường như vẫn chưa kịp hoàn hồn trước việc hôm nay Thiệu Khinh Yến lại đến.

Thế là cô ấy bèn đi qua, lấy mông hích nhẹ vào người Lê Xán.

Cuối cùng ánh mắt Lê Xán cũng chậm rãi dừng lại trên người cô ấy.

Sau đó nhìn thấy sự trêu chọc và hiểu rõ trong mắt cô nàng.

Cô mở to đôi mắt trong veo như nai con, nghiêm túc nhìn cô ấy mấy giây, xác nhận rằng quả thật đối phương đã nhìn thấu, đành bất lực ôm gối che má, khe khẽ rên một tiếng, sau đó ngã vật xuống.

Cô chìm vào trong sofa, như thể mất hết mặt mũi đến nỗi không muốn gặp người khác nữa.

Lâm Gia Giai bật cười khẽ ngay bên tai cô, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy, chê cười cô: "Không khóc nữa hả? Hôm nay anh ấy vẫn đến đây mà? Anh ấy đâu có không thích cậu, đúng không?"

"..."

Lê Xán lại dùng gối ôm đè lên mặt cô ấy, cố ngăn cái miệng của cô ấy lại.

Nhưng miệng của Lâm Gia Giai thì dù có bị che cũng vẫn phát ra những tiếng cười không dứt.

Hai người bất chợt quậy phá loạn xạ trên sofa.

Thiệu Khinh Yến nghe thấy động tĩnh, ngoái đầu nhìn một cái, rồi nhanh chóng quay đi.

Lê Xán đã khóc.

Vừa nãy lúc đứng trước mặt cô, anh đã thấy rất rõ.

Anh rất muốn ngồi xổm xuống hỏi xem cô làm sao, nhưng nhìn dáng vẻ của cô thì hình như cô không muốn để anh phát hiện.

Thế nên anh không hỏi.

Huống hồ, cô còn có bạn bè ở đây.

Đến giờ Thiệu Khinh Yến mới nhớ lại, từ trước tới nay, bất kể là khi họ yêu nhau, hay sớm hơn nữa, lúc mới bắt đầu hẹn hò, dường như Lê Xán chưa bao giờ muốn người khác biết về mối quan hệ của họ.

Cụ thể vì sao... anh cũng hiểu đại khái.

Thấy bây giờ cô vẫn còn cười được, cuối cùng anh cũng thôi không phải xoắn xuýt mấy thứ này nữa.

Chỉ là ngẩng đầu, thấy cháo và trứng luộc cô Dung đặt trong hộp giữ nhiệt vẫn chưa động tới, anh tạm thời dừng ý định bắt đầu làm việc.

Anh lặng lẽ đi vào bếp, bưng bát cháo và quả trứng ra, lúc Lê Xán và Lâm Gia Giai vẫn đang nô đùa, anh đặt chúng ngay ngắn ở chỗ lát nữa hai người vừa nhìn đã thấy ngay trên bàn trà trước mặt.

Trên bàn trà còn có cả bánh ngọt Lâm Gia Giai mang đến.

Đảm bảo đủ bắt mắt rồi, anh mới yên tâm quay lại bàn làm việc, mở kho dữ liệu ra chuẩn bị, đồng thời đeo tai nghe bluetooth vào một bên tai, để tiện lúc nào cũng nghe điện thoại.

Gần đây công ty họ đang bận thẩm định một công ty phần mềm mới nổi, xem ra rất có tiềm năng, đồng thời họ cũng biết có vài công ty đầu tư mạo hiểm khác cũng đang dòm ngó công ty này.

Mấy hôm nay Lục Kính Văn đã đích thân bay tới thành phố trụ sở của công ty đó, cốt để thu thập dữ liệu tận gốc, đồng thời tiện bề cạnh tranh với các công ty khác, giành lấy cơ hội.

Một khi Thiệu Khinh Yến bận rộn thì cực kỳ tập trung.

Đặc biệt khi đã đeo tai nghe bluetooth, gần như chẳng còn nghe thấy tiếng ồn ào vui đùa của Lê Xán và Lâm Gia Giai.

Anh cố tình chừa một tai, để tiện Lê Xán gọi.

Nhưng đến khi tháo tai nghe xuống, anh mới phát hiện Lâm Gia Giai chẳng biết đã đi lúc nào.

Đồng thời cô Dung cũng đã đi chợ về.

"Hay là anh về đi, nhờ anh trông nom, nhưng đến lúc tôi gào khản cả cổ, chưa chắc anh đã nghe được."

Lê Xán dựa vào sofa, có vẻ đã rửa mặt, gương mặt khôi phục lại nét lạnh nhạt vốn có, lười nhác chẳng chút biểu cảm nhìn anh.

Nếu không phải đôi mắt vẫn còn vương hơi ẩm, Thiệu Khinh Yến nghĩ, có lẽ chính anh cũng sẽ nghi ngờ liệu vừa nãy cô có khóc thật không.

Anh đứng dậy, gương mặt thoáng hiện một chút áy náy.

"Xin lỗi, dạo này dự án hơi bận."

"Không sao, bận là chuyện tốt, thanh niên không bận kiếm tiền, chẳng lẽ ngày nào cũng bận yêu đương à?"

Lê Xán thản nhiên quay đầu, tiếp tục xem chương trình tạp kỹ trên màn hình.

Vì vừa khóc xong, tạm thời cô không có tâm trạng xem phim điều tra trinh thám hay những bộ phim tình cảm sướt mướt, mấy show giải trí vô thưởng vô phạt thế này mới là lựa chọn tốt nhất bây giờ của cô.

Cô câu được câu không nghe tiếng cười rộ phát ra từ TV, nhưng trong lòng lại chẳng hề dao động, vẫn là bộ mặt lạnh nhạt vô vị.

Thiệu Khinh Yến nhìn cô chằm chằm hai giây.

Sau đó khẽ thở dài, bước tới trước mặt cô.

"Chơi cờ không?" Anh hỏi.

Lê Xán ngẩng lên nhìn anh hai giây.

"Chơi."

Rất nhanh, cô đã gật đầu.

Thiệu Khinh Yến bèn giúp cô dọn dẹp đồ trên bàn trà.

Bánh tiramisu Lâm Gia Giai mang đến còn chưa ăn hết, nhưng bát cháo trứng bắc thảo thịt nạc cùng quả trứng luộc mà anh đưa thì cô đã ăn sạch.

Anh mang bát đi rửa, rồi từ ngăn kéo bàn trà lấy ra bộ cờ vua hôm qua bị cất giấu.

"Tiếp tục ván hôm qua."

Anh cứ tưởng sẽ bắt đầu một ván mới, không ngờ Lê Xán trực tiếp bày bàn cờ, sắp xếp quân cờ y nguyên như trong trí nhớ hôm qua.

Y hệt.

Thiệu Khinh Yến nhìn vị trí đen trắng trên bàn, không khỏi bật cười.

Đôi khi, với một số tình huống, Lê Xán cực kỳ cố chấp.

Ví như lúc mới bắt đầu hẹn hò, điều cô thích nhất là gửi cho anh đường link chơi cờ đam online, bắt anh rảnh thì phải đấu với cô.

Anh biết, đó là bởi vì lần đầu tiên cô thua anh ở nhà Đào Cảnh Nhiên nên mãi không phục.

Kỷ niệm khiến anh nhớ nhất, là lần hai người cùng ra ngoài ăn lẩu.

Quán lẩu phải xếp hàng, may là bên ngoài có bàn cho khách ngồi chờ, trên bàn bày đủ loại trò chơi như cờ Liên Châu, cờ đam, cờ vua máy bay.

Lê Xán quả quyết chọn cờ đam, đến khi đã tới lượt vào ăn mà cô vẫn lưu luyến không chịu dừng, nhất định phải ghi nhớ bố cục ván cờ, về nhà còn muốn tiếp tục đấu.

Còn lần này...

Lê Xán bày xong thế cờ, bày thế trận chờ quân địch nhìn Thiệu Khinh Yến.

Như thể chỉ cần hai người đánh xong ván cờ hôm qua bị bà Tôn Vi chen ngang, thì mọi chuyện ngày hôm qua sẽ coi như chưa từng xảy ra.

Anh không nói gì thêm, chỉ mặc cho cô sắp đặt.

Đợi một ván cờ kết thúc, đã là giữa trưa.

...

Mấy ngày tiếp theo, hai người vẫn giữ ở chung như vậy: khi Thiệu Khinh Yến đeo tai nghe thì Lê Xán tự tìm việc làm, không quấy rầy; đến khi anh tháo tai nghe thì cô sẽ gọi anh giúp chút việc, hoặc gọt táo, hoặc giúp lấy quyển sách.

Đôi khi Lê Xán cũng mở laptop, đặt trên đùi làm việc.

Dù cô thừa hưởng gần như trọn vẹn tính hiếu thắng của bà Tôn Vi, nhưng lại không hoàn toàn kế thừa tinh thần sự nghiệp.

Với studio sắp khai trương của mình, Lê Xán hiện chưa có mục tiêu gì to tát, chỉ nghĩ rằng có thể vận hành bình thường trước là được.

Trước khi chính thức khai trương, cô còn hai dự án quảng cáo phải hoàn thành.

Studio hiện có tổng cộng mười hai nhân viên, mỗi người đều do cô tự tay tuyển chọn, phỏng vấn rồi mới nhận vào.

Hôm đó, nội dung cuối cùng của video quảng cáo thứ hai cũng được chốt, vì chân vẫn chưa lành, không thể tự đưa mọi người đi ăn mừng, cô bèn chuyển tiền cho trợ lý, nhờ cô ấy đưa mọi người ra ngoài chơi.

Cuối cùng, cô mới nhớ tới Thiệu Khinh Yến.

"Bên anh đã xong dự án chưa? Đã ký hợp đồng với người ta chưa?"

Mấy hôm nay, cô đã biết đại khái Thiệu Khinh Yến đang bận gì, cô cũng biết công ty phần mềm đó, đọc từ tư liệu hiện tại thì quả thật rất có triển vọng.

"Rồi."

Thiệu Khinh Yến bưng cho cô bát dâu tây và anh đào đã rửa sạch, đặt trước mặt cô.

"Lúc ký hợp đồng, Lục Kính Văn suýt nữa đánh nhau với mấy công ty khác, may mà cuối cùng người ta vẫn chọn bọn tôi." Giọng anh cuối cùng cũng bớt đi sự điềm tĩnh vốn có, mang theo chút hài hước.

"Tối nay mọi người đi ăn mừng." Anh nói tiếp ngay.

"Ăn mừng?" Lê Xán cắn miếng dâu anh rửa, "Trùng hợp ghê, studio bọn tôi tối nay cũng ăn mừng."

"Thế à? Khéo thật."

Hai người ngồi xếp bằng hai bên bàn trà, nhìn nhau một cái.

Lê Xán vừa nhét thêm quả dâu vào miệng, chậm rãi nuốt xong mới hỏi: "Dạo này ăn cơm cô Dung nấu mãi, có phải thấy thấy hơi ngán không?"

Đã sang ngày thứ bảy từ khi cô trẹo chân, chỉ cần qua hôm nay, ngày mai là có thể chính thức ra ngoài.

Thực ra, hôm nay chân cô gần như đã khỏi, nhưng bác sĩ dặn là bảy ngày, ngày nào bà Tôn Vi và Lê Đàm cũng gọi điện nhắc nhở, tuyệt đối không được ra ngoài sớm.

Bảy ngày qua, quãng đường xa nhất cô đi chính là ngồi xe lăn, được cô Dung hoặc Thiệu Khinh Yến đẩy xuống dưới khu nhà hít thở.

Trước giờ Lê Xán chưa từng mỗi bữa sáng trưa tối, cộng thêm khuya đều ăn cơm cô Dung nấu liên tiếp bảy ngày.

Công bằng mà nói, tay nghề cô Dung không thể nói là tệ được, nhưng bảo người ta ngày nào cũng ăn thì quả thực dễ ngán.

Tối nay, Lê Xán muốn đổi chút khẩu vị.

Nói xong, cô chẳng quan tâm Thiệu Khinh Yến có muốn hay không, tự cúi xuống mở ứng dụng điện thoại, tìm xem có gì mới lạ cho vị giác.

Lúc này đã ba giờ rưỡi chiều, cô Dung sắp sửa nấu cơm tối, nên họ cần phải báo trước, dặn cô hôm nay không phải nấu cơm, đồng thời chọn món cho bữa tối.

Thiệu Khinh Yến bận rộn với dự án đầu tư kia mấy hôm, cuối cùng cũng có được nửa ngày nghỉ, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại của cô, thấy cô đang xem lẩu giao tận nơi.

"Ăn lẩu thì để tôi đi mua nguyên liệu." Anh nói, "Đối diện với trung tâm thương mại dưới tầng là siêu thị, rất tiện."

Lợi ích của việc ở trung tâm thành phố, có lẽ chính là đây.

Lê Xán nghĩ nghĩ, tắt app đồ ăn: "Cũng được."

Thế là Thiệu Khinh Yến nhanh chóng mặc áo khoác, quàng khăn, đi thang máy xuống mua đồ nấu ăn cho Lê Xán.

Lê Xán đã viết cho anh một danh sách đồ cần mua.

Đúng vậy, dù hai người gần như sớm chiều ở chung một tuần nay, nhưng vẫn chưa kết bạn WeChat.

Mỗi khi có chuyện cần liên hệ, Lê Xán vẫn thích gọi điện xuống quầy lễ tân, nhờ họ nhắn lại cho anh.

Kể từ lần lấy cớ Cố Truyền Minh để xin WeChat mà bị từ chối, Thiệu Khinh Yến thật sự không dám manh động thiếu suy nghĩ nữa.

Cũng giống như khi trước bị cô đột ngột chặn bảng tin vậy.

Thiệu Khinh Yến biết, chắc chắn trong lòng Lê Xán vẫn còn giận, nên anh không thể động, cũng chẳng dám động.

Anh ở Mỹ lâu như thế, ngày đêm làm việc, chẳng phải chỉ để khi trở về có thể ở gần cô hơn sao?

Anh không muốn rời đi nữa, cũng không muốn thấy một Lê Xán suốt ngày lạnh nhạt nữa.

Lúc đẩy xe trong siêu thị, điện thoại trong túi áo khoác của Thiệu Khinh Yến bỗng rung lên.

Là tiếng thông báo có tin nhắn mới.

Anh chưa thấy số điện thoại tin nhắn này bao giờ, số cá nhân trong nước bắt đầu bằng 135.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn một câu:

"Nhà không có Coca, nhớ mua hai lon về."

Thiệu Khinh Yến đứng sững tại chỗ, nhìn chằm chằm dòng chữ ấy rất lâu.

Khi cất điện thoại đi, cuối cùng khóe môi cũng không còn căng cứng nữa, mà vô thức hiện lên một nụ cười khẽ.