Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 431
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 431 :
Đồng Cẩm Nguyên nhìn sợi tóc nghịch ngợm bay lòa xòa trên mặt Phòng Ngôn, tay hắn ngứa ngáy muốn chạm vào, nhưng vẫn phải nhịn xuống.
Đợi Phòng Ngôn ngẩng đầu lên, tự mình vén sợi tóc vướng víu ra sau tai, Đồng Cẩm Nguyên ngây ngốc nói: “Ngôn tỷ nhi, muội thật sự rất đẹp.”
Nghe được những lời này, sắc mặt Phòng Ngôn lập tức đỏ bừng, không chỉ mặt, mà tai cũng lặng lẽ đỏ ửng, trong miệng lẩm bẩm: “Đồ ngốc.”
Vài ngày sau, Phòng Nhị Lang cũng lên kinh thành. Trong nhà chỉ còn lại Phòng Nhị Hà, Vương thị và Phòng Ngôn. Hôm nay, Phòng Nhị Hà muốn đến cửa hàng ở phủ thành kiểm tra, Phòng Ngôn cũng đi theo.
Thời gian này, cả nhà đều bận lo chuyện xuất giá của Phòng Đại Ni, sau khi nàng đi rồi, tâm trạng mọi người cũng không tốt lắm, không có hứng thú gì. Mấy ngày nay, tâm trạng cuối cùng cũng ổn định lại, nên mới có thời gian đi xem cửa hàng.
Từ buổi sáng sau khi nói chuyện với Phòng Ngôn, tâm trạng của Đồng Cẩm Nguyên liền khác hẳn.
Ăn cơm trưa xong, Đồng Cẩm Nguyên trở lại cửa hàng đối diện, ngồi trước bàn làm việc với vẻ mặt cười tủm tỉm. Cho dù đã đến giờ nghỉ trưa, hắn cũng không hề buồn ngủ. Mắt cứ nhìn chằm chằm xuống lầu, khóe miệng tươi cười cũng không hạ xuống.
Chiêu Tài đi theo Đồng Cẩm Nguyên nhiều năm, hiếm khi thấy đại thiếu gia nhà mình cười như vậy. Hắn tò mò hỏi: “Đại thiếu gia, có chuyện vui gì lớn lắm sao, nói ra cho tiểu nhân cùng vui lây với.”
Đồng Cẩm Nguyên cười liếc Chiêu Tài một cái, hiếm khi giải thích: “Tất nhiên là có một chuyện vui lớn bằng trời, chỉ là, ngươi còn nhỏ, nói ra ngươi cũng không hiểu.”
Chiêu Tài cảm thấy lời này của đại thiếu gia thật đ.â.m trúng tim đen. Hắn nhỏ chỗ nào chứ, cũng chỉ nhỏ hơn thiếu gia ba tuổi, năm nay hắn cũng đã đính hôn, nói không chừng còn thành thân sớm hơn cả thiếu gia.
Hơn nữa, chuyện vui lớn bằng trời mà đại thiếu gia nói, nhất định là có liên quan đến Phòng tiểu thư ở đối diện, bằng không sao mắt thiếu gia cứ nhìn chằm chằm cửa hàng bên đó mà cười vui vẻ như vậy.
Hắn cúi đầu nhìn mấy lần cũng không thấy bóng dáng Phòng tiểu thư, cũng không biết thiếu gia đang nhìn cái gì ở cửa hàng đối diện mà cười vui đến thế.
“Vâng, chỉ cần thiếu gia vui vẻ là tốt rồi.”
Gần như cả buổi chiều Đồng Cẩm Nguyên đều giữ nguyên tư thế đó, cho dù cúi đầu xem sổ sách, tốc độ cũng rất chậm, cả buổi cũng chỉ lật được trang trước.
Chờ đến sắp giờ Dậu mà vẫn không thấy Phòng Ngôn, Đồng Cẩm Nguyên liền có chút ngồi không yên.
Trước kia khi chưa tỏ bày lòng mình thì không sao, không thấy người còn có thể chịu đựng được. Nhưng bây giờ đã nói rõ lòng mình, dường như liền có chút không nhịn nổi.
Không nhịn được, Đồng Cẩm Nguyên giả vờ phải về phủ, đi sang cửa hàng đối diện chào một tiếng.
Vừa lúc Phòng Nhị Hà đang ở cửa hàng, nhìn thấy Đồng Cẩm Nguyên, ông cười nói: “Cẩm Nguyên sắp về à?”
Đồng Cẩm Nguyên gật đầu: “Vâng, đúng vậy.”
Phòng Nhị Hà thấy Đồng Cẩm Nguyên dường như có chuyện muốn nói, đợi một lúc vẫn không nghe hắn hỏi. Bèn hỏi: “Cẩm Nguyên còn có chuyện gì khác sao?”
Đồng Cẩm Nguyên mấp máy miệng, cuối cùng vẫn không hỏi ra: “Cũng không có gì, vừa nãy nghĩ đến mục sổ sách vừa tính, nhất thời thất thần, xin lỗi.”
Phòng Nhị Hà xoa râu, cười: “Không sao, ta thấy con ở trong tiệm ngồi cả ngày, bây giờ lớp trẻ vừa tài giỏi lại vừa kiên nhẫn ngồi được như con thật quá ít.”
Đồng Cẩm Nguyên nghe Phòng Nhị Hà khen, nghĩ đến việc cả ngày hôm nay kỳ thực mình chẳng làm được gì, liền hơi xấu hổ: “Phòng thúc quá khen.”
Vốn định hỏi thêm vài câu về Phòng Ngôn, nhưng lúc này Đồng Cẩm Nguyên cũng ngại ngùng, hàn huyên vài câu với Phòng Nhị Hà rồi rời đi.
Trên đường trở về, Đồng Cẩm Nguyên chưa bao giờ cảm thấy phủ thành lại đẹp đến thế. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, nghĩ về cuộc nói chuyện buổi sáng với Phòng Ngôn. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đột nhiên linh cơ lóe lên, nhớ ra một chuyện.
Hắn nhớ, lần đó Phòng Ngôn giận dỗi hiểu lầm hắn, hình như có hỏi hắn một câu. Dường như là hỏi hắn có từng đến "nơi đó" không. Kết hợp với cuộc nói chuyện sáng nay, hắn đột nhiên hiểu ra Phòng Ngôn đã hiểu lầm hắn chuyện gì.
Nghĩ đến đây, lòng hắn khẽ động. Chẳng lẽ lúc đó tiểu cô nương cũng đã có cảm giác với hắn rồi sao? Bằng không sao lại quan tâm mấy chuyện đó của hắn. Không đúng, kỳ thực đến bây giờ tiểu cô nương cũng chưa nói rõ là có cảm giác với hắn. Nhưng thông qua cuộc đối thoại hôm nay, ít nhất hắn biết tiểu cô nương không chán ghét hắn. Tuy chưa nói là thích, nhưng cũng không phải là không có cảm giác.