Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1471
topicHắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1471 :Ngược Dòng Thời Gian (18) - A Ly
Hòa Ngọc mím môi, nhưng cậu vẫn không đến gần, lặng lẽ đứng dưới cây táo nhìn Ly Trạm năm 15 tuổi.
Trong những chiều không gian vừa rồi, cậu đã gặp rất nhiều người.
Vạn Nhân Trảm khi còn nhỏ cả người tanh mùi máu hay Eugene còn trẻ như vậy đã phải gánh trên vai những áp lực khổng lồ, và những cuộc đời khác nhau của những người còn lại.
Cậu không ngờ rằng, lần này lại có thể đi tới quá khứ của Ly Trạm vào một trăm chín mươi năm trước.
Đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc nhìn thấy hình dạng con người thật của Ly Trạm, rất giống với Ly ở thị trấn quỷ. Thực sự là hình ảnh thu nhỏ của Ly Trạm. Ly Trạm thật không có cặp sừng giống như Quỷ Ly, làn da của anh vẫn vô cùng nhợt nhạt, mang một kiểu nhợt nhạt âm u của quỷ hút máu, hoàn toàn khác với làn da của người bình thường.
Tuy trên mặt bê bết máu, mũi có vết bầm tím, mặt sưng tấy nhưng vẫn có thể nhìn ra đường nét tuấn tú, đôi mắt có chiều sâu, mũi cao, khuôn mặt góc cạnh, khiến người khác không thể nào quên được. Thiếu niên mới 15 tuổi nên trên mặt vẫn mang theo nét ngây thơ.
Hòa Ngọc không đến gần.
Sau khi thiếu niên nằm trên mặt đất hai tiếng, uống vài ngụm nước, thất thểu rời đi.
Anh lảo đảo bước đi, đi một bước lảo đảo ba bước.
Khoảng cách gần như vậy, Hòa Ngọc đi một tý thôi là có thể đi qua, nhưng thiếu niên kia lại đi mất nửa tiếng đồng hồ, dọc đường đi ngã ba lần.
Khi anh đến gần, Hòa Ngọc vô thức nhảy lên cây. Đương nhiên, cậu không thể chạm vào những thứ ở đây, thế nên cái gọi là nhảy lên cây, cũng chẳng qua chỉ là đứng ở một vị trí gần thân cây trong không gian này thôi, ẩn mình trong lớp lá cây dày đặc.
Trên cây đang mọc ra vài quả táo xanh. Ly Trạm đến gần, nhặt lấy một cành cây, khó khăn chọc vào mấy quả táo xanh kia, nhưng cây táo vừa cao vừa to, anh chỉ có thể đánh trúng mấy quả ở dưới cùng. Hơn nữa lúc này trên người anh đầy vết thương, hành động này đã khiến vết thương bị nứt ra, máu tươi chảy đầm đìa.
Hòa Ngọc yên lặng thở dài.
Quá yếu, Ly Trạm lúc này đúng là quá yếu.
Bị đánh thành như vậy, giống như đã quen rồi, nhặt quả táo xanh lên, dựa vào thân cây rồi từ từ ngồi xuống, hình như đã đụng vào vết thương, đau đến nỗi nghiến răng nghiến lợi.
Táo xanh rất chua, quả táo đầu tiên có lẽ quá chua, khiến mặt anh nhăn lại trong giây lát. Nhưng anh lại không nỡ nhổ nó ra, nuốt xuống từng miếng một.
Ăn một lúc mấy quả táo, Ly Trạm bỗng nhiên bật cười, có lẽ anh đã nếm được vị ngọt từ một quả táo có chút chín đỏ nào đó. Thiếu niên cười lên mang theo một vẻ đẹp thanh thuần trong trẻo, đây thực sự là Ly Trạm. Mắt cong thành hình trăng non, đôi mắt xanh như nước trong veo mang theo ý cười, đúng là cảm giác của đôi mắt xanh mà Hòa Ngọc quen thuộc.
Hòa Ngọc cầm kiếm Lưu Ngân, lặng lẽ quan sát từ trên cây.
Ly Trạm ăn táo xong xoa xoa bụng, có lẽ ăn không đủ no, nhưng anh cũng không tìm được gì khác để ăn, ngẩng đầu nhìn lên cây táo, đúng lúc va vào ánh mắt Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc mặt không cảm xúc, không di chuyển. Cậu biết rằng Ly Trạm không thể nhìn thấy cậu.
Quả nhiên, Ly Trạm không nhìn thấy gì cả, nhìn đi chỗ khác, ánh mắt của anh đang tìm kiếm mấy quả táo. Anh xác định với tình hình hiện tại của mình không thể trèo cũng không thể hái mấy quả táo lớn trên cái cây này, chỉ có thể tủi thân nhìn đi chỗ khác.
Anh l**m l**m môi, đột nhiên nói: "Đại thụ, mày nghe hiểu được tiếng người thì tốt rồi, có thể nói chuyện với A Ly."
Hòa Ngọc cúi đầu nhìn anh.
"Tao đâu có trêu chọc bọn họ, sao lúc nào bọn họ cũng bắt nạt tao, tao đã cố gắng tránh mặt bọn họ rồi."
"Đại thụ, mày nghĩ tao có trở nên mạnh mẽ được không?"
"Chắc là không thể đâu, từ nhỏ tao đã yếu hơn người khác rồi, không thể nào đánh lại bọn họ."
Hòa Ngọc di chuyển, dựa vào gốc cây tiếp tục lắng nghe.
Quá khứ và ký ức thời thơ ấu của Ly Trạm hình như có chút khác biệt.
Trong "thị trấn quỷ", cậu biết Quỷ Ly lúc trẻ thường bị bắt nạt, nhưng lại không ngờ rằng, người này còn yếu hơn nhiều so với những đứa trẻ đồng trang lứa.
Ai có thể đoán được, thiếu niên gầy yếu trước mắt này, tương lai sẽ trở thành vị thần thứ tư của Liên Bang, trở thành niềm kiêu hãnh của tất cả cư dân của hành tinh thông thường, đồng thời vừa là mục tiêu theo đuổi vừa là thần tượng của vô số người ở Liên Bang.