Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 84
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 84 :Chiến ca
Giản Văn Minh cảm thấy chân mình rất đau.
Nhưng miệng cậu còn đau hơn.
Chẳng lẽ cậu bị cắn đến chảy máu rồi sao?
Hề Chính đúng là độc ác quá mức. Không biết đó vốn dĩ là phong cách hôn của hắn, hay chỉ đơn giản là muốn trả đũa vì bị cắn môi trước đó, mà lại dùng cách gặm như thế.
Cái miệng kia như thể muốn nuốt chửng cậu.
Đáng sợ chết đi được.
Giản Văn Minh ngồi trên giường, vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Cậu tập tễnh đi đến cửa phòng, xác nhận lại một lần nữa rằng mình đã khóa trái cửa.
Sau đó, cậu vào nhà vệ sinh để súc miệng.
Cũng may là cậu cắn chặt răng, nếu không thì chắc hắn phải cọ rửa cả khoang miệng mới thấy yên tâm.
Không biết đã qua bao lâu, tim cậu vẫn còn đập thình thịch.
Phải làm sao bây giờ? Phải làm sao đây?
Chạy trốn à?
Thế chẳng phải là tháo chạy trong sợ hãi sao?
Quá mất mặt.
Không được, cậu không thể đi.
Bị cưỡng hôn, chịu thiệt, rồi lại bỏ chạy trong hoảng loạn? Như vậy quá mất mặt.
Cậu phải trả thù.
Giản Văn Minh siết chặt nắm tay.
Chấn động quá lớn khiến cậu chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Cậu liền mở điện thoại, vào xem chương trình phát sóng trực tiếp của anh trai mình.
Tập tám của buổi phát sóng đang diễn ra vô cùng sôi động.
Khác với nước Y, hiện tại Hoa Thành đang đón một trận tuyết lớn.
Cậu xem một lúc, phát hiện Cố Vân Tương vẫn chưa xuất hiện trên màn hình.
Lập tức thoát khỏi buổi phát sóng, cậu vào diễn đàn lướt qua một lượt.
Là một chương trình truyền hình cực kỳ ăn khách, mỗi tập của 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》 đều khiến các diễn đàn giải trí sôi sục.
[Mỗi vòng một tập, thật sự quá giày vò.]
[Giày vò không phải vì phải chờ một vòng mới có một tập, mà là vì chương trình sắp kết thúc mất rồi.]
[《Tinh Nguyệt Chi Chiến》 tổng cộng chỉ có mười một tập sao? Nhanh quá, còn chưa kịp nghiện nữa.]
[Hôm nay là tập 8, sau đó còn hai tập thi đấu nhóm mười người, tập cuối là trận chung kết.]
[Nói cách khác, tôi chỉ còn được nghe Giản Văn Minh hát thêm ba bài nữa thôi sao? Muốn khóc quá.]
[Hôm nay Giản Văn Minh hát bài gì vậy? Đến giờ vẫn chưa có chút thông tin nào cả.]
[Hôm nay là vòng thi xếp hạng cá nhân, mọi điểm số đều tập trung vào các thí sinh hàng đầu. Không chỉ riêng cậu ấy, tiết mục của Lục Dịch và những người khác cũng được giữ kín.]
[Nghe nói Cố Vân Tương sẽ vắng mặt trong buổi phát sóng hôm nay? Thật hay giả vậy?]
[Chắc là thật rồi, đến giờ anh ấy vẫn chưa xuất hiện. Tôi thấy fan cứng của anh ấy nói hôm nay Cố Vân Tương bận quay phim cùng đoàn.]
[Không phải cố tình tránh mặt để khỏi bị thua đấy chứ?]
[Nghe nói đoàn phim đang muốn quay cảnh có tuyết lớn, mà hôm nay lại đúng lúc có trận tuyết dày, tôi thấy lý do này cũng hợp lý. Dù sao Cố Vân Tương có tham gia hay không thì vẫn giữ được vị trí thứ hai.]
Đọc đến đây, Giản Văn Minh định thoát khỏi diễn đàn. Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị mở lại buổi phát sóng trực tiếp thì bất chợt nhìn thấy cái tên Giải trí Ngải Mỹ.
[Giải trí Ngải Mỹ dính bê bối, nghệ sĩ tự sát!]
Giản Văn Minh giật mình, lập tức nhấn vào bài viết.
[Chấn động! Giải trí Ngải Mỹ lại gặp chuyện lớn!]
[Tôi cũng vừa thấy trên diễn đàn khác, nghệ sĩ tự sát thật rồi!]
[Giải trí Ngải Mỹ chẳng phải là công ty của Giản Văn Minh và Cố Vân Tương sao? Ai chà, thảm thật.]
[Là một diễn viên vô danh, năm ngoái từng đóng vai Đồng Dương trong "Yêu em 365 ngày".]
[Tên là Triệu Phấn? Đúng là tuyến mười tám.]
[Gì cơ? Alpha hả? Sao lại tự sát?]
[Theo tin mới thì là vì quy tắc ngầm. Cậu ta từ chối phục vụ "kim chủ" nên bị công ty đóng băng, trầm cảm nặng, cuối cùng... chuyện đau lòng xảy ra.]
[Thật thảm. Alpha mà cũng có kết cục như vậy sao?]
[Thật ra thì việc Giải trí Ngải Mỹ dính phốt kiểu này cũng chẳng có gì bất ngờ. Nghe đồn công ty này bê bối không đếm xuể. Trước còn có tin đồn nói GYX là xe buýt công cộng nữa cơ mà.]
[Bạn ở trên có thể đừng viết tắt được không? Chúng tôi muốn hóng chuyện đầy đủ đấy!]
[Cố Vân Tương cũng liên quan à? Hồi trẻ anh ta dính không biết bao nhiêu tin đồn, mấy năm nay chỉ dựa vào diễn xuất để "tẩy trắng" thôi.]
[Tin mới nhất! Diễn viên Triệu Phấn đã đăng bài lên Weibo, trực tiếp tố cáo quản lý Lý Nhung của Giải trí Ngải Mỹ ép cậu ta phục vụ kim chủ!]
[Có ghi âm, có tin nhắn, có ảnh chụp. Trời ơi, quá sốc luôn!]
[Tôi vừa vào xem rồi, sắc mặt Lý Nhung lúc này đúng là không còn gì để nói.]
[Lý Nhung chẳng phải là quản lý của Cố Vân Tương và Giản Văn Minh sao?]
[Sao tin này chưa lên hot search nhỉ? Mọi người đều đổ dồn xem《Tinh Nguyệt Chi Chiến》rồi à?]
[Thời điểm tin bùng nổ đúng là vi diệu, lại trùng lúc có buổi công diễn hôm nay. Không biết liệu sẽ bị lu mờ vì chương trình, hay ngược lại sẽ "ké fame" mà leo lên top.]
[Bắt đầu lan rộng rồi đấy, hiện giờ cả Giản Văn Minh và Cố Vân Tương đều lên hot search rồi.]
[Lọt vào vị trí 23, chắc chắn phía sau có người đẩy!]
[Nếu chuyện này là thật thì Lý Nhung - loại cặn bã này nên tự biết đường mà biến. Còn nếu công ty Giải trí Ngải Mỹ thật sự bẩn thỉu như lời đồn, tôi chỉ mong nó sớm sụp đổ!]
Giản Văn Minh đọc đến đây thì sững người, lập tức bật dậy khỏi giường. Ngay cả chuyện vừa bị Hề Chính cưỡng hôn, cậu cũng tạm thời quên mất.
Cậu vội vàng mở Weibo kiểm tra.
Trên bảng xếp hạng tìm kiếm nổi bật, cụm từ [Cố Vân Tương vắng mặt Tinh Nguyệt Chi Chiến] đang bùng nổ, đứng ở vị trí số một.
[Giản Văn Minh tối nay hát gì?] giữ vị trí thứ hai.
Cậu kéo xuống, đến mục xếp hạng thứ 15 thì thấy dòng chữ [Triệu Phấn Weibo].
Cậu lập tức nhấn vào. Đứng đầu trong chuyên mục là bài đăng mới nhất của Triệu Phấn.
Bài viết này không chỉ đính kèm ảnh chụp màn hình các tin nhắn giữa cậu ta và Lý Nhung, mà còn có cả bản ghi âm. Nội dung vô cùng chi tiết, thuật lại toàn bộ quá trình cậu ta bị ép phục vụ kim chủ, bị công ty đe dọa, bị Lý Nhung bức ép. Từ lúc cậu giãy giụa trước cửa, run rẩy trong phòng tắm, đến khi tuyệt vọng chạy ra đường giữa đêm khuya và bật khóc nức nở - tất cả đều được miêu tả sống động.
Giọng văn quá đỗi chân thực, khiến người đọc như thể đang chứng kiến tận mắt toàn bộ sự việc.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết, sau lưng cậu ấy hẳn có người giúp biên tập và chỉnh sửa bài viết.
Giản Văn Minh có lẽ là người đồng cảm sâu sắc nhất, vì cậu cũng từng trải qua những chuyện tương tự.
Đọc xong, tay cậu run lên.
Đây là tác phẩm của anh trai mình sao?
Anh đã ra tay rồi sao?
Cậu lập tức mở lại buổi phát sóng trực tiếp.
Vừa vào, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cậu là cận cảnh gương mặt anh trai:
Thanh thoát, tuyệt mỹ, từng đường nét như nhân vật bước ra từ tranh vẽ.
Lúc này, có lẽ anh vẫn chưa biết chuyện về Triệu Phấn đâu?
Một cơn bão lớn sắp sửa bùng nổ.
Giản Văn Minh nhanh chóng gửi tin nhắn cho anh trai.
Sau khi gửi tin nhắn xong, cậu quay lại diễn đàn và phát hiện các bài viết thảo luận về Triệu Phấn ngày càng nhiều.
Cậu đã hoạt động trong giới giải trí nhiều năm, ít nhiều cũng hiểu được phần nào những chuyện ngầm trong ngành. Một diễn viên tuyến mười tám như Triệu Phấn, lượng người theo dõi trên Weibo còn chưa đến 200 nghìn, vậy mà chỉ một bài đăng lại có thể gây ra cơn bão dư luận lớn như thế?
Rõ ràng, phía sau đang có người âm thầm thổi gió nhóm lửa.
Buổi phát sóng trực tiếp diễn ra đến nửa chừng thì bước vào thời gian quảng cáo, mọi người tranh thủ uống nước, đi vệ sinh. Chu Đĩnh tháo tai nghe xuống, vừa ra đến hậu trường đã nghe có người gọi:
"Thầy Chu."
Hắn quay đầu lại - là Trịnh Thỉ.
Trịnh Thỉ chạy tới trước mặt hắn, sắc mặt có phần nghiêm trọng:
"Thầy đã xem tin tức về Giải trí Ngải Mỹ chưa?"
Chu Đĩnh hỏi:
"Tin gì?"
"Có một thực tập sinh của công ty đó vừa bóc phốt chuyện quy tắc ngầm. Trong bài viết còn nhắc đến cả Văn Minh."
Chu Đĩnh khựng lại một chút.
Trịnh Thỉ tiếp lời:
"Em mới xem lúc ở trên xe. Ban đầu định chờ về rồi nói với Văn Minh một tiếng, nhưng cậu ấy còn chưa biểu diễn, em sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu ấy."
"Tin này đã lên hot search chưa?" Chu Đĩnh hỏi.
Trịnh Thỉ gật đầu.
Giải trí Ngải Mỹ là một công ty lớn, thực lực và tầm ảnh hưởng không thể xem thường. Nếu ngay cả họ cũng không thể dìm nổi tin tức này, thì chắc chắn sau lưng có thế lực đang âm thầm thúc đẩy.
"Em phải đi rồi, sắp trễ chuyến bay." Trịnh Thỉ nói. "Thầy xem trước đi, cân nhắc nên xử lý thế nào. Có thể em nghĩ hơi nhiều, chuyện này chưa chắc đã ảnh hưởng đến Văn Minh."
Tối nay anh ta có chuyến bay nên phải rời đi ngay sau khi biểu diễn. Nếu không vì lo cho Giản Văn Minh, anh ta cũng chẳng phải vòng vèo như vậy.
"Được, cảm ơn cậu."
Chu Đĩnh đáp rồi lập tức đi thẳng đến phòng nghỉ. Hắn vừa đẩy cửa bước vào, nhân viên trong đội đã đứng cả dậy.
"Đưa điện thoại cho tôi."
Nhân viên lập tức đưa máy, Chu Đĩnh mở hot search, lướt từng mục một và nhanh chóng thấy cụm từ [Giải trí Ngải Mỹ sử dụng quy tắc ngầm].
Ngay sát bên là mục [Triệu Phấn Weibo] đang leo hạng nhanh chóng.
Xem xong, sắc mặt Chu Đĩnh càng thêm nghiêm trọng.
Trong bài đăng tố cáo về [Giải trí Ngải Mỹ sử dụng quy tắc ngầm] trên Weibo, gần như toàn bộ tin đồn tích tụ suốt bao năm qua của công ty này đều bị khơi lại - từ những ngôi sao kỳ cựu đã rút khỏi giới, đến các ngôi sao đang nổi như Cố Vân Tương.
Chu Đĩnh nhìn thấy cái tên mà hắn không muốn thấy nhất - Giản Văn Khê - cũng bị lôi vào.
Cái tên cuối cùng trong danh sách chính là Triệu Phấn.
[Cố Vân Tương thì tám, chín phần là thật. Hồi trẻ chẳng phải anh ta có cả loạt ảnh dự tiệc à? Nhưng Giản Văn Minh thì tôi không tin, nhìn cậu ấy chẳng giống kiểu người dây dưa mấy chuyện giao dịch ngầm.]
[Khí chất của Giản Văn Minh thanh nhã, sạch sẽ, thậm chí có phần lạnh lùng. Tôi không tin cậu ấy từng bị quy tắc ngầm.]
[Haha, fan ai cũng nghĩ thần tượng của mình là sạch nhất. Giới giải trí vốn là một nồi nhuộm, mấy ai thực sự trong sạch? Kim chủ đâu rảnh mà vung tiền nâng đỡ ai không có điều kiện đi kèm?]
[Sao tự dưng chuyện này lại bùng nổ dữ vậy? Đáng sợ thật.]
[Đã có người tự tử vì chuyện này rồi, không ầm mới lạ!]
[Chỉ một diễn viên nhỏ mà lại có thể gây chấn động đến vậy? Xem ra có thế lực đứng sau giật dây. Nhưng mà, sau khi nghe bản ghi âm, tôi phải nói là thật sự đáng sợ. Một người đại diện mà cũng dám làm loạn như vậy.]
[Tôi chỉ lo Giản Văn Minh cũng bị cuốn vào vụ này. Mới bắt đầu thích cậu ấy không bao lâu...]
[Xem xem Cố Vân Tương và Giản Văn Minh có phản hồi gì không.]
Bên ngoài có người đẩy cửa bước vào:
"Thầy Chu, buổi ghi hình sắp bắt đầu rồi."
Chu Đĩnh mím chặt môi, đưa điện thoại lại cho nhân viên trong đội, sau đó rời khỏi phòng nghỉ. Vừa ra ngoài, hắn liền gặp Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê thấy hắn, liền khẽ gật đầu chào.
Chu Đĩnh nhanh chóng bước tới, hỏi:
"Có căng thẳng không?"
Giản Văn Khê mỉm cười, lắc đầu:
"Vẫn ổn. Anh trông còn căng thẳng hơn em ấy chứ."
Chu Đĩnh bật cười:
"Thế thì em nên căng thẳng một chút đi."
"Không cần căng thẳng," Giản Văn Khê đáp nhẹ nhàng. "Vì hôm nay em sẽ hát một bài mà em thật sự rất thích."
Hai người cùng trở lại sảnh lớn của trường quay. Giản Văn Khê tiến vào khu vực chờ lên sân khấu, còn Chu Đĩnh trở lại hàng ghế giám khảo.
Vừa ngồi xuống, vẻ mặt hắn lập tức trở nên nghiêm nghị. Ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt hướng về phía lối vào sân khấu.
Bên đó tối om, chỉ lờ mờ thấy bóng dáng của Giản Văn Khê.
Đèn đỏ bật sáng, buổi ghi hình chính thức bắt đầu.
Dưới tràng pháo tay nồng nhiệt từ khán giả, Giản Văn Khê bước lên sân khấu.
Đây là một trong những tiết mục được mong đợi nhất trong buổi công diễn thứ tám. Lần này, tổ chương trình không còn cố tình kéo dài thời lượng nữa, mà sắp xếp cho Giản Văn Khê biểu diễn ngay trong khung giờ vàng.
Tưởng Văn Quân cười nói:
"Tôi cũng như tất cả mọi người ở đây, đều rất mong chờ màn trình diễn của Văn Minh tối nay. Tôi thật sự tò mò không biết tối nay cậu sẽ hát, nhảy, hay là kết hợp cả hai?"
Giản Văn Khê khẽ mỉm cười, đáp:
"Em sẽ hát ạ."
"Chỉ hát thôi sao? Vậy em có thể giới thiệu một chút về bài hát tối nay không? Tôi nghe được rằng đó là một bài hát nước ngoài, hơn nữa còn là ngôn ngữ chưa từng xuất hiện trên sân khấu trước đây. Giản Văn Minh, rốt cuộc em thông thạo bao nhiêu thứ tiếng vậy? Em là quái vật sao?"
Khán giả lập tức bật cười.
Giản Văn Khê cũng bật cười, đáp:
"Đó là một trong những bài hát chủ đề của bộ anime mà em rất yêu thích - Akatsuki no Requiem."
Tưởng Văn Quân reo lên:
"A! Tôi biết bài này, nhạc phim Attack on Titan!"
Giản Văn Minh gật đầu.
"Tại sao em lại chọn bài hát này?"
Đứng giữa sân khấu, dáng vẻ Giản Văn Khê thanh lịch và cao quý, như một đóa hồng có gai:
"Đây là một bộ anime mà em vô cùng yêu thích. Nó tràn đầy nhiệt huyết, hầu như tập nào cũng rất xuất sắc. Nhưng điều khiến em ấn tượng sâu sắc nhất, điều chạm đến trái tim em nhất, là đoạn cuối tập 11, mùa ba.
Nhân vật chính đi tìm kiếm bí mật về bản thân. Anh ấy luôn nghĩ rằng mình chỉ là một người bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng mẹ anh ấy đã nói rằng:
Con người sống một đời, không nhất thiết phải theo đuổi sự phi thường. Cũng không cần phải vĩ đại hay xuất sắc. Chỉ riêng việc con tồn tại đã là điều quý giá rồi. Vì con là chính con, và con là duy nhất trên thế gian này. Dù nhỏ bé, dù bình thường, cũng vẫn là có một không hai.
Mỗi lần nghe bài hát này, em đều rất xúc động. Em muốn gửi gắm những cảm xúc ấy đến fan của mình, cũng như đến tất cả mọi người có mặt tại đây."
Chu Đĩnh lặng lẽ nhìn chăm chú Giản Văn Khê trên sân khấu.
Trong những tiếng ngân vang của phần hòa âm, giai điệu chậm rãi cất lên.
Đúng như Giản Văn Khê đã nói, anh không hề tỏ ra căng thẳng. Bài hát này cũng không giống một tiết mục thi thông thường - không có giai điệu bắt tai, không có vũ đạo đặc sắc, không hiệu ứng sân khấu rực rỡ. Từ đầu đến cuối, đây chỉ đơn thuần là một màn trình diễn bằng cảm xúc.
Giản Văn Khê bắt đầu cất tiếng hát, hòa quyện cùng hình ảnh những chiến binh trong anime, khoác áo giáp, tiến bước giữa chiến trường.
[Khúc ca của linh hồn, khúc ca của linh hồn, giữa đêm tàn úa, những bông hoa vô danh, hãy yên nghỉ trước khi bình minh ló rạng.]
Anh không cố phô diễn kỹ thuật, không bi lụy, cũng chẳng cường điệu. Chỉ có sự kiên định và quyết tâm, như một chiến binh giữa chiến trường. Khi bài hát bước vào cao trào, anh giơ cao hai tay, ánh mắt rực sáng niềm tin, nơi khóe mắt như ánh lên những tia sáng long lanh. Trong khán phòng, từng người lần lượt đứng dậy, giơ tay hòa theo nhịp điệu.
[Nếu một ngày tôi đạt được điều mong ước, phá tan mọi xiềng xích, hỡi những người bạn, chúng ta sẽ gặp lại nhau khi bình minh tới.]
Dù có những khán giả chưa từng xem qua bộ anime này, dù có người không hiểu lời ca, nhưng giai điệu hùng tráng của bài hát vẫn chạm đến trái tim họ. Khi câu hát cuối cùng vang lên giữa nền nhạc bi tráng, Giản Văn Khê đặt một tay lên ngực, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm, lan khắp khán phòng.
Chu Đĩnh cũng đứng dậy, hòa cùng mọi người vỗ tay.
Trương Tư Hằng nói:
"Tôi không biết bài hát này, lúc trước em nói nghe như thể một bản ballad. Không ngờ khi cất giọng lại là một khúc chiến ca đầy khí thế."
Chung Nhạc gật đầu:
"Đây là một bộ anime rất tàn khốc."
Miêu Lật cảm thán:
"Đêm nay, Giản Văn Minh thực sự như một vị vua, hiệu lệnh toàn trường."
Bình tĩnh, mạnh mẽ, điềm tĩnh, kiên cường.
Tất cả những điều đó, cùng với sức hút mãnh liệt toát ra từ anh, đã được bộc lộ trọn vẹn trong phần trình diễn này.
Thế nhưng, Chu Đĩnh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.
Hắn có linh cảm - giống như bầu không khí trong bài hát - rằng một trận chiến sắp sửa bắt đầu.
Hắn muốn sát cánh cùng Giản Văn Khê, kề vai chiến đấu. Hắn tuyệt đối không để em ấy đơn độc, không để em ấy phải chịu tổn thương. Họ sẽ cùng nhau giành lấy chiến thắng, cùng nhau chờ đón bình minh.
Trong phòng ngủ, Giản Văn Minh trở mình, sắc mặt trầm ngâm.
Bên ngoài, tiếng mưa gió hòa vào nhau không dứt.
Cậu và người anh trai của mình, dường như đều đang chuẩn bị bước vào một cuộc chiến cam go.
______
Mình không xem Attack on Titan, nên nếu có gì chưa đúng trong đoạn chỉnh sửa, mong mọi người thông cảm và góp ý ở phần bình luận để mình kịp sửa lại. Cảm ơn mọi người rất nhiều!