Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 137

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 137 :Người quen
Trans và edit: Little Jasmine

Lúc này, thị vệ đưa thư nhìn thấy Lý Thủ Cát liền khom người hành lễ với hắn.

Lý Thủ Cát chỉnh lại tư thế, lạnh nhạt gật đầu. Ban nãy tuy hắn làm ầm ĩ, nhưng cũng không thể để mất thân phận của mình.

Giang Đan Hà nhận lấy thư, xé phong thư rồi lấy tờ giấy bên trong ra.

Ánh mắt hắn lướt nhanh từ trên xuống dưới dòng chữ ngắn ngủi ấy, tim như bị ai đó bóp mạnh, ngay sau đó là nhịp tim dồn dập không kiểm soát nổi.

Chuyện này… là thật sao?

Nhìn Giang Đan Hà như bị sét đánh đứng đờ ra đó, Lý Thủ Cát không kiêng dè gì mà ghé lại xem. Lá thư rất ngắn, chỉ vỏn vẹn một dòng: người nhà họ Giang đã được an trí trong cung.

“Người nhà nào? Người nhà của Giang Đan Hà huynh à?”

Lý Thủ Cát ngẩng đầu nhìn hắn. Giang Đan Hà vẫn mang vẻ mặt kinh ngạc khó tin. Thật là kỳ lạ. Ngày đêm nhớ mong gia đình, vậy mà giờ người đã tới rồi, hắn lại chùn bước.

“Này này, hồn còn ở đây không vậy?”

Lý Thủ Cát vỗ vỗ vai Giang Đan Hà, nhưng đối phương vẫn còn đang thất thần.

Thị vệ đưa thư thấy đã hoàn thành nhiệm vụ liền rời đi. Lý Thủ Cát cũng không muốn tiếp tục đứng ngoài cửa với Giang Đan Hà. Kéo hắn đi không được, Lý Thủ Cát dứt khoát quay người trở về phòng. Dù sao thì với trạng thái hiện tại, Giang Đan Hà cũng chẳng còn tâm trí ép hắn ra doanh trại nữa. Chi bằng về ngủ một giấc cho đã.

Giang Đan Hà lúc này không biết nên có cảm xúc gì, nhưng chắc chắn không hề bình tĩnh. Hắn nhìn quanh tìm Lý Thủ Cát muốn bàn bạc, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu. Hắn biết tên kia lại trốn mất rồi.

Nghiến răng, hắn quay vào trong nhà tìm người.

Lý Thủ Cát đã sớm đoán được Giang Đan Hà sẽ quay lại bắt mình, nên khi đối phương còn đang ngơ ngác, hắn đã trèo tường rời khỏi phủ.

Đùa à? Không chạy bây giờ thì sau này làm sao chạy nổi.

Giang Đan Hà tâm tình kích động, không sao kìm nén được. Hắn lập tức lên ngựa, phi thẳng về phía hoàng cung. Nhưng đi được nửa đường, hắn lại quay đầu trở về.

Lý do là vì trang phục của hắn không phù hợp. Lúc trước ở doanh trại, hắn vẫn còn mặc giáp trụ. Với bộ dạng này mà đi gặp người nhà thì thật không ổn chút nào.

Giang Đan Hà nhanh chóng về nhà thay một bộ y phục mới, thậm chí còn tắm rửa sạch sẽ. Hắn chọn một bộ trường bào màu xanh nhạt, buộc tóc bằng dây cùng màu. Vốn dĩ Giang Đan Hà đã anh tuấn, chỉ là ngày thường luôn mặc giáp trụ hoặc y phục sẫm màu, khiến hắn trông nghiêm nghị, khó gần.

Giờ đây đổi sang trang phục sáng màu, từng cử chỉ, ánh mắt, nụ cười của hắn đều trở nên vô cùng tuấn tú, phóng khoáng.

Giang Đan Hà cẩn thận vuốt phẳng những nếp gấp trên áo. Bộ y phục này hắn mua ở chợ từ rất lâu rồi, nhưng chưa từng có dịp mặc, vẫn luôn bị ép dưới đáy rương. Lúc này mặc lên, hắn lại có chút bất an. Không biết bộ đồ này có ổn không? Sao nhìn cứ thấy là lạ?

Mặc y phục sáng màu, hắn thật sự cảm thấy gò bó, tay chân cũng không biết đặt vào đâu. Hay là thay bộ khác?

Giang Đan Hà nhìn lại những bộ đồ đặt trên giường, chẳng có bộ nào vừa mắt. Ngoài bộ đang mặc, tất cả đều là màu sẫm. Mặc những màu đó có phải sẽ quá nghiêm túc không? Hắn cũng không biết lần này là cả nhà đều tới, hay chỉ có hai người.

Mang theo tâm trạng rối bời, Giang Đan Hà lên ngựa, phi về phía hoàng cung. Hắn không nghĩ đến việc vì sao bọn họ đột nhiên tới kinh thành, cũng không nghĩ đến việc mình, một kẻ “đã chết”, phải gặp họ thế nào. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

“Ta nhất định phải gặp họ.”

.........................

Trong hoàng cung…

“Chúng ta đang đi đâu vậy, Trí Hạ cô cô?”

Vị tiểu hoàng tử miễn cưỡng theo sau một người phụ nữ.

Người phụ nữ mặc trường bào xanh đậm, thêu hoa văn đỏ, nắm tay tiểu hoàng tử. Nghe câu hỏi, nàng cúi đầu, dịu giọng nói:

“Điện hạ, chúng ta đang đến thiên điện của điện Dưỡng Tâm.”

“Chúng ta đến đó làm gì ạ?”

Tiểu hoàng tử tròn mắt khó hiểu. Chẳng phải điện Dưỡng Tâm là nơi của người kia sao? Cậu không muốn đến đó chút nào.

Thấy tiểu hoàng tử có ý chùn bước, Trí Hạ nắm chặt tay cậu, không cho lui lại.

“Chúng ta sẽ gặp một người bạn cùng tuổi với điện hạ đó.”

Vừa nghe vậy, tiểu hoàng tử vốn còn không tình nguyện liền ngừng giãy giụa, trong lòng còn mơ hồ mong đợi.

“Chẳng lẽ là một tiểu cô nương?”

Cốc cốc cốc…

Tiểu Quả đang dỗ Tráng Tráng tỉnh dậy thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Nàng đặt đứa bé xuống rồi ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra, nàng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

“Ơ? Tô Huệ tỷ?!”

Chẳng phải Tô Huệ đã biến mất rất lâu rồi sao?

“Tiểu Quả?”

Tô Huệ cũng vô cùng kinh ngạc. Đúng là Tiểu Quả!

Tiểu Quả kích động gật đầu. Xa nhà mà gặp được người quen, thật sự không dễ dàng gì. Nàng vui mừng khôn xiết!

“Nếu Tô Huệ tỷ ở đây, vậy Đường Nghị cũng ở đây sao?”

Tiểu Quả cúi đầu nhìn cậu bé đứng ngoài cửa. Quả nhiên là Đường Nghị.

Đường Nghị trợn tròn mắt nhìn Tiểu Quả, không thể tin nổi. Cậu không ngờ lại gặp họ ở đây.

Sau phút vui mừng ban đầu, Tiểu Quả nhìn hai người cùng trang phục của họ, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi hoặc.

Biết đây không phải nơi thích hợp để nói chuyện, mấy người họ liền vào trong phòng. Đường Nghị rất thông minh, vừa thấy Tiểu Quả liền đoán ra đứa trẻ mà Trí Hạ nhắc tới hẳn là Tráng Tráng.

Đường Nghị buông tay Trí Hạ, chạy thẳng vào trong, nhìn thấy Tráng Tráng còn ngái ngủ.

“Tráng Tráng!”

Tráng Tráng giật mình, dụi dụi mắt. Khi nhìn rõ người trước mặt, gương mặt lập tức rạng rỡ, lông mày cong lên.

“Tiểu Nghị!”

Hai đứa trẻ nắm chặt tay nhau, nhảy vòng quanh, tiếng cười vang khắp căn phòng.

Tô Huệ cũng rất vui. Nàng nắm tay Tiểu Quả, ngồi xuống. Lúc này, Đường Nghị dắt Tráng Tráng đi tới.

“Trí Hạ cô cô, ta có thể dẫn Tráng Tráng ra ngoài chơi không?”

Đường Nghị nhìn hai người với ánh mắt mong chờ đầy đáng thương. Tô Huệ không nói gì, chỉ liếc nhìn Tiểu Quả.

Tiểu Quả suy nghĩ một chút. Nhìn cách ăn mặc của Đường Nghị, thân phận hẳn không tầm thường. Có cậu dẫn Tráng Tráng đi chơi, nàng cũng yên tâm không lo xảy ra chuyện. Vì vậy nàng gật đầu đồng ý.

Hai đứa trẻ rời đi, Tô Huệ mới giải thích cho Tiểu Quả.

“Đường Nghị là con trai của hoàng đế đương triều, tên thật là Thiệu Nghị. Năm đó vì không tiện ở bên cạnh bệ hạ, phu quân ta và ta đã thay người chăm sóc. Điện hạ che giấu thân phận, sống bên cạnh chúng ta, chúng ta coi người như con ruột mà nuôi dưỡng. Nay trong cung đã yên ổn, nên mới khôi phục thân phận, quay trở lại đây.”

Tô Huệ, không, phải nói là Trí Hạ, nói rất uyển chuyển, nhưng Tiểu Quả đã hiểu đại khái.

Hai người tiếp tục trò chuyện, Tiểu Quả cũng dần hiểu rõ mọi chuyện. Hoàng đế đương triều Thiệu Chiến và tỷ tỷ của Trí Hạ là tình yêu sét đánh, nhưng vì thân phận chênh lệch nên chỉ có thể bí mật qua lại.

Sau khi Thiệu Nghị ra đời, mẫu thân cậu qua đời vì khó sinh. Khi đó không thích hợp để Thiệu Chiến tự mình nuôi dưỡng đứa trẻ, nên đã giao con cho Trí Hạ và Đường Châu, tức vợ chồng em dâu thay mình chăm sóc. Nay Thiệu Nghị trở về cung, trở thành Thái tử, Trí Hạ và Đường Châu cũng theo vào cung vì lo lắng cho cậu. Trí Hạ được phong làm nữ quan hầu cận, còn Đường Châu thì được điều đến Bộ Công, phụ trách việc xây dựng.

Qua cuộc trò chuyện, Tiểu Quả mới biết hiện tại nàng và Tráng Tráng đang ở thiên điện của điện Dưỡng Tâm. Khi đến nơi, nàng được khiêng kiệu thẳng tới cửa chính, nên hoàn toàn không biết mình đang ở đâu. Giờ nói chuyện với Trí Hạ xong, Tiểu Quả cũng đã hiểu rõ ai là người cho gọi nàng vào cung.