A Lê - Chương 113

topic

A Lê - Chương 113 :Ngoại truyện 1

Lúc Lai Bảo năm tuổi, cơ thể của A Lê cơ bản đã khỏi hẳn, chuyện tốt thành đôi, sau một hồi mây mưa nhiệt tình, trong bụng lại có thêm một đứa bé.

Tiết Duyên vui buồn lẫn lộn về chuyện này, Lai Bảo và Tứ Hỉ lại vui đến mức muốn nhảy lên nóc nhà.

Tứ Hỉ là nhi tử của Hồ An Hòa, có bộ dạng thư sinh trắng nõn, tuấn tú đẹp trai, nhưng mà hơi hơi chút ngốc nghếch giống cha hắn, phản ứng chậm hơn nửa nhịp so với người khác, mỗi ngày bị ca ca không có lương tâm lớn hơn hắn hai tuổi đùa giỡn quay mòng mòng. Vi Thúy nương kiên trì chính sách muốn nuôi thả với nhi tử, chỉ cần ăn uống, những thứ khác đều không quan tâm, hắn được Lai Bảo dẫn lên núi xuống sông, cuối cùng mang theo một thân phân trâu phân dê về nhà, còn cười ha ha hỏi hắn có thơm hay không.

Nàng chỉ yêu cầu nhi tử mình hai điều: sống, và không được thiếu đạo đức.

Thật ra, lúc Tứ Hỉ mới sinh ra đã có một đại danh rất đoan chính. Hồ An Hòa vắt hết óc mới nghĩ ra, xuất phát từ “Ly Tao” của Khuất Nguyên.

“Danh dư viết Chính Tắc hề, tự dư viết Linh Quân.”[1]

Lúc đầu, tên là Hồ Linh Quân.

Nhưng sau hai ngày gọi, Vi Thúy nương lại nói không được, rất nữ tính, không đủ nam tính.

Hồ An Hòa cực kỳ không đồng ý với quan điểm này, Linh Quân Linh Quân, hoạt bát linh động như vậy, vừa nhìn đã biết là một cái tên tốt cho đứa bé thông minh rồi, sao lại tức giận chứ?

Nhưng hắn cũng không cãi được Vi Thúy nương, uất nghẹn cả đêm, ngày hôm sau nguyên đôi mắt thâm quầng thỏa hiệp nói, “Vậy gọi là Hồ Chính Tắc đi.”

Vi Thúy nương lại thử gọi hai ngày, sau đó vẫn từ chối như cũ, lý do là “Quá khô khan, không đủ sức sống hừng hực.”

Hồ An Hòa đầy tuyệt vọng: “…” Nàng giết ta đi.

Vì việc này mà hai người tranh luận rất lâu nhưng vẫn không có kết quả, cuối cùng thật sự không còn cách nào, nên đến nhà Tiết Duyên đi thu thập ý kiến, sau đó gửi thư cho Nguyễn Ngôn Sơ ở kinh thành xa xôi, giày vò đến khi đứa nhỏ sắp đến tuổi thì mới quyết định được đại danh —— Hồ Kì Trung.

Hồ An Hòa không biết vì sao nhi tử hắn lại lấy cái tên vô văn hóa không có ý nghĩa như vậy nữa, trông thì kỳ quặc, nhưng tốt xấu gì cũng có đại danh, có thể đăng hộ tịch được, rốt cuộc vẫn vui vẻ.

Buổi tối hắn cùng Vi Thúy nương ôm tiểu nhi tử đến Tiết gia ăn cơm chúc mừng, A Lê đích thân xuống bếp làm một bàn thức ăn, trong đó có một món thịt viên mà Tứ Hỉ thích ăn nhất, mặt trên nước sốt sền sệt, mùi hương xông vào mũi, Lai Bảo hì hục ăn được một nửa, bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi, “Dì Thúy, sao tiểu đệ đệ không có nhũ danh?”

Vi Thúy nương nghĩ, hình như đúng là có chuyện như vậy, làm sao có thể không có tiểu danh được?

Nhìn thấy bóng Tứ Hỉ bên bàn bên kia đang ăn thịt viên chỉ còn lại nửa cục, Vi Thúy nương lúc này đánh nhịp, “Vậy gọi là Hồ Tứ Hỉ đi!”

A Lê và Tiết Duyên liếc nhau, không nhịn được cười ra tiếng.

Hồ An Hòa gần như sụp đổ, “Chúng ta có thể nghiêm túc một chút được không?”

Vi Thúy nương nói, “Tên rẻ dễ nuôi, Tứ Hỉ vào cửa may mắn mà, sao lại không nghiêm túc chứ?”

Từ đó trở đi, Hồ Kì Trung đã có một cái tên thật đáng yêu và hoạt bát —— Tứ Hỉ.

Phùng thị rất hài lòng, hai nhà sống cạnh nhau, một đứa Lai Bảo một đứa Tứ Hỉ, vừa nghe là thấy rất chiêu tài, cát tường như ý!

Khi Lai Bảo năm tuổi, Tứ Hỉ ba tuổi, hai nhà dời đến kinh thành.

Nguyễn Ngôn Sơ được Chu đế tán thưởng, hai mươi tuổi đã có thể lên làm đại phu tư vấn tứ phẩm, Nghê Thuận cũng vì tạm thời xuất hiện trong trận hải chiến với Đông Dương mà được phong làm phó Đô chỉ huy sứ, xếp vào chánh ngũ phẩm. Từ tứ phẩm và chánh ngũ phẩm, mặc dù không tính là quan lớn rất hiển hách gì, nhưng hai người một văn một võ, đều là tuổi trẻ tài cao, có thể nói là tiền đồ vô hạn.

Sau ba năm chiến đấu với Đông Doanh (Nhật Bản), mặc dù triều Chu đã chiến thắng, nhưng thực lực của một quốc gia bị thua lỗ, quốc khố nhất thời trống rỗng, nguyên Đại tư nông bởi vì bị bệnh mà cáo lão về quê, trong triều không có nhân tài phù hợp nào, vị trí này liền trống không. Nguyễn Ngôn Sơ nhìn đúng thời cơ, tiến cử Tiết Duyên với Chu đế, Chu đế tất nhiên vẫn còn nhớ rõ Tiết Duyên chỉ dùng một người mà đã dám ngăn cản thánh giá lúc ở Ninh An, sau mấy lần cân nhắc, lại thật sự tiếp nhận tin đồn này.

Tiết Duyên liền âm soa dương thác[2] trở thành đại tư nông nhị phẩm, phụ trách kinh doanh muối sắt.

[2] Âm soa dương thác: Từ gốc “阴差阳错”, thường vì sai thời điểm, sai địa điểm mà hiểu lầm nọ nối tiếp hiểu lầm kia

Tiết gia đã chứng kiến ​​ba thế lực trỗi dậy chỉ trong vòng 5 năm ngắn ngủi, cây to đón gió, đã đủ làm chói mắt người khác. Dưới sự khuyên bảo của A Lê, Tiết Duyên trở nên rất khiêm tốn, quan nhị phẩm của người ta ở đại viện nhà cao cửa rộng, mấy trăm gia phó, mà chàng chỉ mua một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, cách vách là trường tư thục của Hồ An Hòa, trong nhà chỉ có hai người, vẫn là cùng Hồ gia thay phiên nhau dùng, buổi tối thì trở về nhà mình.

Vì thế, các quan viên còn lại còn âm thầm trào phúng chàng, nói thương nhân chàng xuất thân thấp kém quen rồi, có tiền có quyền cũng sẽ không dùng đâu.

Tiết Duyên tai trái vào tai phải ra, coi như bọn họ đang đánh rắm.

Không bao lâu, Nguyễn Ngôn Sơ và Nghê Thuận cũng thành lập cơ sở kinh doanh gia đình bên cạnh trường tư thục của Hồ An Hòa, bốn sân thông nhau thành một đường, dài gần nửa con phố. Tiết Duyên lại tiếp tục phạm phải vấn đề tiêu tiền một cách hoang phí, A Lê khuyên mà cũng không khuyên được, chỉ có thể bất lực nhìn chàng bỏ ra một số tiền lớn để đưa hàng xóm xung quanh dời ra ngoài, sau đó phá phòng ốc của người ta, rồi trồng một rừng cây rậm rạp, không có người trong phạm vi mười dặm.

Cứ như vậy, Tiết gia đã trở thành chủ nhân duy nhất của thôn trong thành này.

Những quan viên ban đầu trào phúng Tiết Duyên đều đã ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Tư thục của Hồ An Hòa cũng trở thành nơi nóng bỏng nhất kinh thành, dù sao hàng xóm láng giềng đều là quan lớn của triều đình, hắn lại là cử nhân có công danh trong người, những hài tử có tiền vô thế không có cách nào đi Quốc Tử Giám để học đều thích đến chỗ hắn, còn thiên vị tặng lễ vật quý giá. Phong thủy thay phiên nhau, ban đầu Hồ An Hòa nghèo nhất biến thành người giàu nhất, thật đúng như những gì Vi Thúy nương nói lúc trước, “Đào lý mãn thiên hạ”.[3]

Lúc A Lê mang thai năm tháng, thai đã ổn định, Vi Thúy nương ném Tứ Hỉ cho nàng, còn mình và Hồ An Hòa đi đạp thanh.

Hơn nữa mấy ngày gần đây, trong triều bận rộn, Tiết Duyên đã không thể về nhà trong hai ngày liên tiếp, mỗi ngày ở cùng A Lê nói chuyện nhỏ nhẹ, rồi Phùng thị vâng lời răm rắp, một đại vô lại dẫn theo một tiểu trứng mềm muốn náo loạn lên trời.

Nghê Thuận quay lại một lần ở giữa, đúng lúc Lai Bảo túm lấy Tứ Hỉ đuổi theo con ngỗng, hai người hùng hổ, mấy con ngỗng trắng lớn bị dọa đến mức nhảy loạn cả sân, khói bụi bốc lên bốn phía. Hắn tức giận, xắn tay áo tát hai đứa vài cái, sau đó phạt đi đứng ở góc tường.

Lúc ấy A Lê không ngăn cản, nhưng buổi tối bị hai cục bông mỗi đứa một bên ôm chân khóc nên nàng vẫn mềm lòng.

Lời nói của Lai Bảo rất rõ ràng, vừa bôi nước mắt nước mũi lên làn váy của A Lê, vừa khóc nói, “Mẫu thân, con muốn ăn bánh bao hoa mai.”

A Lê sờ sờ cái đầu nhỏ bé của hắn, lắc đầu nói, “Đã muộn quá rồi, giờ ăn thì sẽ bị đau bụng, không được ăn.”

Lai Bảo nói, “Nhưng đệ đệ cũng muốn ăn.”

Tứ Hỉ ngây ngốc ngồi trên mặt đất, kéo đầu nhìn Lai Bảo, vẻ mặt không thể giải thích được. 

Lai Bảo nhẹ nhàng đạp hắn ta một cước, hỏi, “Tứ Hỉ, đệ có muốn ăn bánh bao không?”

Tứ Hỉ nói, “Ta không thích ăn bánh bao.”

“…” Lai Bảo âm thầm trừng mắt, “Ngươi thích ăn!”

A Lê lẳng lặng ngồi ở một bên, cười nhìn bọn họ náo loạn.

Ngày thường Tứ Hỉ hay bị Lai Bảo bắt nạt nên sợ, bị trừng mắt như vậy lập tức giằng mạnh xuống, mặt dán vào đùi A Lê, lẩm bẩm nói_: “Vậy, vậy thì thích…”

Lai Bảo quay đầu nhìn A Lê, “Mẫu thân, con và đệ đệ đều muốn ăn bánh bao hoa mai.”

A Lê cong môi, giọng điệu dịu dàng mà cương quyết, “Vậy cũng không được ăn.”

Lai Bảo sững người một lúc rồi đảo mắt, nảy ra một ý tưởng xấu, hắn ngồi xổm xuống rồi tiến đến bên tai Tứ Hỉ, nhỏ giọng nói, “Tiểu Hỉ Tiểu Hỉ, ngươi mau khóc đi.”

Tứ Hỉ hít một hơi đầy nước mũi, rồi nuốt xuống, “Không khóc, ta mệt quá.”

Lai Bảo hé răng cắn vành tai hắn ta một cái, “Ngươi không phiền! Ngươi muốn khóc!”

“…” Tai là nơi nhạy cảm nhất, bị cắn thế này dù không đau cũng cảm thấy nhột nhột bò lên lưng, Tứ Hỉ nhếch miệng, òa một tiếng gào thét.

Lai Bảo ôm bả vai hắn dỗ dành, sau đó lại nhìn A Lê, “Mẫu thân, đệ đệ tham khóc quá.”

A Lê bất đắc dĩ nhìn bọn họ, trong lòng nàng biết rõ, nếu bây giờ nàng không đồng ý, Lai Bảo tuyệt đối sẽ quấn lấy nàng ầm ĩ nửa canh giờ. Cái xấu xa và bướng bỉnh của Tiết Duyên truyền hết cho hắn, Phùng thị bái phục, tính tình bây giờ của Lai Bảo không được người khác thích lắm, lại cực kỳ giống Tiết Duyên.

Mèo ngại chó phiền, ai thấy cũng muốn đá hai cước, nhưng lại sợ phụ thân và cữu cữu và tiểu thúc thúc sau lưng hắn.

Tứ Hỉ khóc nấc lên, A Lê không còn cách nào khác, ôm hắn lên rồi dỗ dành hai cái, “Sáng sớm hôm sau dì và nội sẽ làm cho con ăn được không?”

Tứ Hỉ nhìn Lai Bảo một cái, thấy hắn gật gật đầu, lúc này mới khóc lóc nói với A Lê nói, “Được ạ…”

Cuối cùng căn phòng im lặng.

Lai Bảo dẫn Tứ Hỉ đi lấy nước rửa mặt xong, rồi ngoan ngoãn thay tẩm y, bò lên đầu giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau, A Lê giữ lời hứa làm hai lồng bánh bao hoa mai, Lai Bảo vui vẻ ăn một cái lồng nhỏ, Tứ Hỉ cũng ăn không ít, cuối cùng còn lại năm cái, Lai Bảo dặn dò vú già khi thu dọn bát đĩa, ngàn vạn lần đừng ném bánh bao đi, buổi trưa hắn còn muốn ăn.

Vú già vui vẻ đáp ứng, để an toàn, còn giấu ở tầng tối nhất trong tủ.

Lai Bảo cảm thấy mỹ mãn nắm tay Tứ Hỉ đi chơi.

Giữa trưa, A Lê gọi hai đứa nhỏ trở về ngủ trưa, Tiết Duyên trở về im lặng không một tiếng động, nhìn thấy Lai Bảo đang nằm ở cuối giường, lòng bàn tay chàng ngứa ngáy, nhấc cổ áo hắn lên muốn kéo xuống đánh một trận, nhưng nhìn thấy A Lê đang ngủ say, chàng nghĩ rằng không thể làm ồn đến nàng, chàng lại hít sâu vài hơi, cố gắng đè ngọn lửa trở lại bụng, xoay người ra ngoài tìm đồ ăn.

Sau khi Nghê Thuận về liền nói cho chàng biết chuyện đã xảy ra hôm qua, Tiết Duyên tức giận đến mức ót như bốc khói, sau khi làm việc xong, rảnh rỗi một ngày về nhà dạy mấy đứa nhỏ, không ăn liên tiếp hai bữa cơm rồi, nên chàng đã đói đến phát hoảng.

Chàng không đi tìm vú già, tự mò vào phòng bếp, lật lung tung nồi niêu xoong chảo, cuối cùng cũng tìm được năm cái bánh bao trong chén sứ ở trong góc.

Tiết Duyên ngửi ngửi, nhân rau khô, rất thơm.

Chàng cũng không nghĩ nhiều, lấy một cái đĩa đổ một ít giấm, chưa được mấy ngụm mà đã ăn hết, đang định tìm thêm mấy cái nữa, thì quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt phẫn uất đứng ở cửa.

Ngay sau đó chính là một tiếng tê tâm phế liệt “Nương!”