Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 106

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 106 :Thông báo mới
Ngày hôm sau, sau khi ăn xong cơm trưa, nhóm Như Ý và Tần An Minh liền khởi hành quay lại huyện. Họ cũng muốn ở lại thêm một lúc, nhưng lại sợ ở cổng huyện sẽ có kiểm tra. Hàng người có thể kéo dài đến tận đêm, nên tốt hơn là họ nên về sớm.

Tiểu Quả dù không muốn nhưng cũng thông cảm cho họ, hẹn dịp khác lại đến. Nàng dẫn con đi tiễn họ ra đến cổng làng. Tiểu Quả dụi mắt. Nàng thật sự ghét những cuộc chia tay. Không phải vì không gặp lại, nàng chỉ là ghét việc phải tạm biệt.

Nếu Tiểu Quả cảm thấy như vậy, thì với Tráng Tráng còn tệ hơn nhiều. Cậu ôm chặt cổ Tần An Minh và không chịu buông ra.

Tần An Minh nào muốn rời đi nhanh như vậy, nhưng lần này là bất khả kháng. Y ôm Tráng Tráng và liên tục thì thầm với cậu. Tiểu Quả thấy trời đã sắp tối. Nếu họ chần chừ thêm, chắc chắn khi về đến nhà hàng trời đã tối hẳn.

“Tráng Tráng, hay là con đến ở với cữu cữu đi. Mẹ sẽ cách hai ngày lên thăm con một lần, được không?”

Tiểu Quả nói nhỏ với Tráng Tráng bên cạnh. Cậu bé nghe vậy, sụt sịt vài cái rồi buông Tần An Minh ra.

“Cữu cữu, người nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Dù cậu có phần không nỡ rời xa y, nhưng mà mẹ thì vẫn quan trọng hơn.

Tần An Minh kìm lại lời an ủi nơi khóe miệng rồi bật cười. Thằng bé này thật là…

Tiểu Quả bế con trên tay và vẫy tay chào mọi người. Khi họ đã khuất tầm mắt, nàng mới dẫn cậu bé về nhà.

Trên đường về, Tráng Tráng trông có vẻ buồn. Tiểu Quả hứa hai ngày sau sẽ dẫn cậu bé lên thăm Tần An Minh. Thấy con có vẻ không tin tưởng mình, nàng liên tục hứa hẹn, cuối cùng mới thấy cậu bật cười.

Trans và Edit: Little Jasmine

Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm và lau đi giọt mồ hôi tưởng tượng trên mặt. Con nít bây giờ thật khó dỗ. Không! Phải nói là khó lừa quá.

Cuối tháng, Tiểu Quả chuẩn bị lái xe ra huyện. Đã đến lúc quyết toán và nàng dự định đưa Tráng Tráng đến thăm cữu cữu. Sau khi chuẩn bị xong đồ đạc, nàng đứng ngoài cổng chờ con. Thằng bé này lần nào đi thăm cữu cữu đều chuẩn bị rất lâu, cũng không biết là đang làm gì. Đợi được một lúc nữa, mới thấy cậu lon ton chạy ra. Nàng nhanh chóng khóa cổng, rồi khởi hành.

Ngay khi tới chợ, nàng thấy một nhóm người tụ tập quanh bảng thông báo. Dù tò mò, nhưng bây giờ phải lúc, nàng có thể quay lại xem khi nào xong việc ở nhà hàng cũng được.

Nhà hàng hôm nay có vẻ không mở cửa, sợ có chuyện chẳng lành, nàng nhanh chóng xuống xe cùng Tráng Tráng. Vừa bước vào, nàng thấy mọi người đã ngồi sẵn trong quán.

Tần An Minh nhìn thấy Tiểu Quả trước và bế Tráng Tráng để nàng có thể ngồi. Thấy mọi người trông bình tĩnh, nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Sao hôm nay lại đóng cửa thế?”

Như Ý trả lời Tiểu Quả: “Hôm nay là lễ đăng quang của Tân hoàng. Tất cả cửa hàng sẽ đóng cửa một ngày để cầu phúc cho hoàng đế.”

Tiểu Quả sững sờ. Tân hoàng?

“Bọn huynh cũng mới biết hôm qua thôi.”

Tần An Minh đứng bên cạnh nói tiếp. Tiểu Quả mới nghĩ lại cảnh tượng đông đúc ở bảng thông báo hồi nãy. Thì ra là vậy.

“Được nghỉ một ngày cũng tốt. Mọi người có thể nghỉ ngơi.”

Như Ý vừa nói vừa ngáp ngắn ngáp dài. Mấy ngày qua ai cũng bận rộn, chưa có thời gian nghỉ ngơi.

Từ thúc lặng lẽ bấm tính bàn tính. Sau đó, ông trao hũ tiền và sổ sách cho Như Ý. Hôm nay không chỉ Tiểu Quả mà mọi người cũng nhận lương cuối tháng.

Như Ý trả tiền cho mọi người trước. Tiền công nàng trả gấp đôi giá thị trường hiện tại. Quán ăn làm ăn tốt như này, Như Ý không muốn đối xử tệ với nhân viên. Mỗi tháng nàng còn thưởng thêm như một hình thức khen thưởng cho sự chăm chỉ của mọi người.

Sau khi phát tiền, các cô gái nhanh chóng đi nghỉ ngơi. Khi họ rời đi, Như Ý mới tính đến tiền của Tiểu Quả và Tần An Minh.

“Đây là của Tiểu Quả tỷ. Bảy mươi sáu lượng năm mươi đồng.”

Như Ý trao túi tiền nặng. Tiểu Quả không mở ra, chỉ ôm trong tay.

“Cho An Minh huynh. Ba mươi tám lượng hai đồng, cộng thêm lương một tháng hai lượng bạc. Tổng cộng bốn mươi lượng hai đồng.”

Tần An Minh nhận và cất đi. Ban đầu y định để Tiểu Quả giữ hộ, nhưng nàng từ chối. Nàng nói y đã đủ tuổi và nên tính chuyện kết hôn. Tần An Minh đỏ mặt và lén nhìn Như Ý. Đúng lúc Như Ý cũng đang nhìn, mặt cả hai nhanh chóng đỏ lên. Như bị bắt quả tang, vội vội vàng vàng nhanh chóng quay mặt nhìn sang chỗ khác.

Tiểu Quả nhìn họ trao ánh mắt với nhau, che miệng cười. Thì ra hai người họ đã có ý với nhau rồi.

Để mọi người có một ngày nghỉ thoải mái, Tiểu Quả không ở lại quán lâu dù Tráng Trang vẫn còn muốn chơi tiế. Sau khi nói lời tạm biệt, nàng đưa cậu đi.

Không đùa đâu. Nếu Tráng Tráng ở lại, chắc chắn sẽ quấy rầy Tần An Minh suốt ngày. Nếu huynh ấy đã muốn ở bên Như Ý, nàng cũng nên tạo cơ hội. “Vậy, con trai yêu quý, vì hạnh phúc của cữu cữu, con nên về với mẹ thôi.”

Tiểu Quả cúi đầu hôn má Tráng Tráng, nhưng cậu bé quay đi.

Nàng cười thích thú, tiếp tục hôn con. Thằng bé dù giận nhưng vẫn để cho mẹ hôn. Phải tranh thủ những lúc này, nếu không thêm vài năm nữa đến tuổi phản nghịch thì muốn hôn thằng bé cũng khó.

Khi đến bảng thông báo, Tiểu Quả liền dừng lại để đến xem. Đám đông lúc này đã tản đi, không còn đông như lúc nãy nữa. Tiểu Quả bước tới đọc thông báo trên giấy gạo. Ba dòng chữ to, nàng đọc cẩn thận từng chữ. Tráng Tráng cũng đọc được hầu hết và lẩm nhẩm trong tay nàng.

Trong thông báo, Tiểu Quả hiểu sơ qua là vua cũ đã mất, Thái Tử Thiệu Chân được lập làm hoàng đế mới.

Xa xa, tiếng vó ngựa vang lên. Tiểu Quả thấy một người mặc quân phục cưỡi ngựa đến. Nàng đứng cách xa ôm Tráng Tráng. Người này đẩy đám đông ra và dán thông báo mới bên cạnh. Trong lúc đó, Tiểu Quả nghiêng người xem, rồi theo người lính kia mà đi.

Vừa bước ra, một đám đông xô đến tụ tập quanh bảng thông báo. Trước đó vì có lính tráng nên mọi người không dám xem kỹ. Giờ lính đi, ai nấy chen ra đọc.

Tiểu Quả ôm Tráng Tráng lên xe. Nhìn đám đông, nàng thở phào. May mà đã đi cùng người lính, không thì khó mà rời đi được.

Trên đường, Tráng Tráng im lặng lạ thường. Tiểu Quả mải suy nghĩ về tin tức vừa đọc, không nhận ra điều gì khác thường ở cậu.

Khi về đến làng, thấy một đám đông đứng trước cổng làng. Trước mặt họ là một ông lão bụng phệ gần như chạm đất. Từ xa có thể thấy nụ cười trên khuôn mặt các phụ nữ.

Họ chắc hẳn đã biết tin tức rồi, Tiểu Quả nghĩ.

Thông báo nàng đọc trước đó viết rằng Tân hoàng lên ngôi và ban lệnh ân xá. Tất cả dân thường bị quân đội bắt giữ sẽ được thả về nhà.

Vì nhiều người đàn ông ở Thôn Đào Hoa đã bị bắt đi làm lính giờ đã được thả, cả làng giờ nhộn nhịp hẳn ra.

Khi Tiểu Quả đi qua đám đông, mọi người đang vui mừng, không ai để ý đến nàng. Nàng không muốn tham gia, nên thong thả đánh xe đi qua.