Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1439

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1439 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (140)

Bên ngoài biến động như thế nào thì bên trong cũng không biết, bởi vì những người bên trong cũng đang vô cùng chấn động.

Đối với họ trước kia, việc đi qua eo biển Gama, đó là chuyện vô cùng khó khăn, đặc biệt là sau khi Eugene lái thuyền cứu hộ đi, họ chỉ cảm thấy bản thân mình không còn đường sống nữa.

Nhưng hiện tại...

Ánh mắt Quỳnh nhìn về phía trước, tay Hòa Ngọc cầm kiếm Lưu Ngân, chém một kiếm xuống. Sau khi ánh sáng chói mắt quen thuộc xuất hiện, phía trước vốn dĩ là thủy triều đen cuồn cuộn bị mạnh mẽ bổ ra, ngay cả mưa trên không trung cũng bị cắt đôi một cách ngang ngược.

Họ đi về phía trước, thủy triều ở phía sau dừng khép lại. Sau khi đi hết một đoạn, Hòa Ngọc lại giơ trường kiếm lên, vung xuống một lần nữa.

Một lần rồi lại một lần, đưa họ đi qua eo biển Gama bằng cách từ trước đến nay cũng chưa từng nghĩ đến, vô lý đến vậy!

Ngay cả khi tự mình trải qua, Quỳnh cũng mơ mơ hồ hồ cảm thấy mọi thứ cứ như là mơ.

Ai có thể nghĩ đến, Hòa Ngọc với sức chiến đấu 2 điểm, đồ “gà” yếu ớt ngày nào, thế làm loáng một cái lại có thể mạnh mẽ đến như vậy!

Ngồi ở trên cái chổi do Hòa Ngọc dẫn đường, họ uống thuốc hồi phục, cố gắng hấp thụ năng lượng ở xung quanh tu luyện, điều chỉnh trạng thái của cơ thể. Giờ phút này, trạng thái của bọn họ đều rất tệ.

Vừa nãy phản kháng đến mức sức cùng lực kiệt, tổn thương đối với cơ thể tuyệt đối không phải chỉ trong chốc lát là có thể hồi phục được.

Nhưng sau khi thoát khỏi tình trạng phải liên tục chiến đấu, thả lỏng người ngồi trên trang bị phi hành, họ mới dần nhìn lại tất cả những chuyện đã xảy ra vào tối hôm nay.

Đoàn Vu Thần rót một ống thuốc khác, ho khan một tiếng, ngồi phịch trên cái chổi, giọng nói có hơi uể oải: "Phó bản này, chắc chắn là phó bản mệt nhất từ trước đến giờ."

Không chỉ mệt cơ thể, mà trái tim cũng rất mệt.

Trảm Đặc khàn giọng đáp: "Đúng vậy, quá mệt rồi."

Hết người này đến người khác ngã xuống, rồi lại phát hiện vòng tuần hoàn, cái chết của Balle và Triệu Bằng Khí, sự suy sụp của Đường Kha. Hòa Ngọc chỉ ra sự thật của phó bản, liên hệ được với thế giới bên ngoài, chỉ ra người ở phía sau màn là tổ thần, nội gián là Vạn Nhân Trảm.

Sau đó, sự thật đằng sau nội gián là Eugene, người ở phía sau màn thực ra là hành tinh Cơ Giới. Eugene ra tay, Vạn Nhân Trảm chết, thuyền cứu hộ bị cướp đi, rơi vào tuyệt vọng, Hòa Ngọc thành thần...

Những chuyện đã trải qua trong buổi tối ngày hôm nay, đủ để khiến cả đời này họ cũng không quên được.

Quỳnh mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng: "Vạn Nhân Trảm chết rồi, chỉ còn lại Lưu Ngân!"

Nguyên Trạch cười gượng hai tiếng: "Ly Trạm cũng chết rồi."

Là mục tiêu của rất nhiều người trong bọn họ, Trạm Thần cường đại như thế, đôi mắt xanh quen thuộc đồng hành với bọn họ qua biết bao phó bản… cũng chết rồi. 

Bất giác, phó bản này thật sự mẹ nó khiến người ta phải tuyệt vọng.

Mà họ kỳ thật cũng đã từng chết, nếu không phải nhờ Ly Trạm, Show sống còn đỉnh lưu mùa này đã kết thúc từ sớm rồi.

Thật sự nghĩ lại là muốn chửi tục!