A Lê - Chương 76
topicA Lê - Chương 76 :
Tiết Duyên sững sờ mở mắt ra, còn tưởng rằng A Lê đang sợ hãi vì ác mộng, vì vậy chàng vòng tay qua cổ nàng, ôm lấy nàng, vỗ nhẹ vào lưng nàng nói: “Đừng hoảng, đừng hoảng, đi ngủ thôi.”
A Lê cắn môi, đẩy chàng hai cái nữa: “Tiết Duyên, vừa rồi chàng có nghe thấy giọng nói đó không?”
Khi hỏi câu này, A Lê có chút hoảng hốt, sợ rằng lời trách mắng vừa rồi chỉ là ảo ảnh trong giấc ngủ của nàng, nếu niềm vui đó không còn nữa thì thật là tệ.
Tiết Duyên ban đầu không có phản ứng gì, chỉ nói “Hừ”, nói: “Ta nghe thấy. Ai khó chịu thế? Còn chưa tới bình minh mà đã làm ồn bên ngoài. Phiền quá đi.”
Căn phòng tối om, A Lê cố gắng phân biệt hình dạng đôi môi của mình, cuối cùng nhận ra được chữ “Ta đã nghe thấy rồi”. Lòng nàng thả lỏng, theo sau là ngây ngất khi nhìn thấy Tiết Duyên xoay người sắp chìm vào giấc ngủ lần nữa, nàng ôm lấy cổ tay chàng và cắn chàng.
Lực không nhẹ cũng không nặng, Tiết Duyên cau mày, cuối cùng cũng tỉnh táo và ngồi dậy.
Chàng gù lưng ngồi đó, cúi đầu xuống, giơ tay xoa xoa khóe lông mày, A Lê không lên tiếng, chỉ nhìn chàng.
Một lúc sau, lông mày của Tiết Duyên nhíu lại, chàng hoảng sợ ngẩng đầu lên nói: “Nàng vừa nói cái gì!”
Giọng nói của chàng vang vọng bên tai nàng, tuy rất nhỏ nhưng lại giống như âm thanh của trời đất bên tai A Lê. Nàng im lặng một lúc lâu, khi đột nhiên tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nàng cảm thấy không chân thực, nhưng không khỏi đỏ mặt.
A Lê kéo tay áo Tiết Duyên, lắc lắc rồi nghẹn ngào: “Tiết Duyên, chàng lại nói lại với ta, to lên, ta có thể nghe thấy chàng.”
Đúng lúc đó, tay chân Tiết Duyên tê dại, chàng l**m l**m môi, mở rồi ngậm miệng hồi lâu, chậm rãi gọi: “Lê nhỏ.”
A Lê khịt mũi cười, nói: “Chàng có thể nói to hơn không?” ”
Tiết Duyên cọ xát ngón tay vào quần, căng thẳng nói: “Ta sợ nếu ta hét lên sẽ không hay, nàng sẽ không thích.”
A Lê nghiêng người hôn lên khóe môi chàng, cong mắt nói: “Không có đâu, dù thế nào chàng cũng tốt, đặc biệt tốt.”
Tiết Duyên được dỗ dành mà như được trên mây, rồi nắm tay A Lê, lúc đầu chỉ thầm thì, sau đó ngày càng to hơn, cuối cùng gần như hét vào tai nàng: “Lê cưng, nàng có nghe thấy ta nói không!”
Hai má A Lê đỏ bừng, véo eo chàng, thấp giọng nói: “Chàng đừng có lúc nào cũng đặt cho ta những biệt danh lộn xộn. ”
Tiết Duyên dường như rất thích cách giao tiếp này, tiếp tục hét lên, “Ta muốn hét lên!”
A Lê cười, bả vai run rẩy, nàng nhẹ nhàng siết chặt chàng, bất lực nói: “Sao chàng càng ngày càng trẻ con thế.”
Tiết Duyên cũng mỉm cười, hai người bắt chéo chân và ngồi đối diện nhau. Ánh đèn bên ngoài dần dần sáng lên. Bà lão bán bữa sáng đã bày sẵn khoai lang của mình, lúc khoai lang đã được nấu chín, bà cũng bắt đầu hét lên. Tiết Duyên nhéo ngón tay của A Lê chơi không ngừng, vừa chơi vừa cười nhưng mắt lại ươn ướt.
Khi hai người dắt nhau xuống, mọi người đều đã dậy và đang chờ ăn sáng.
Hồ Khôi Văn và Vi chưởng quầy đã khôi phục lại sức khỏe tốt. Hai ông lão tinh thần phấn chấn ra ngoài đi dạo vào sáng sớm và vui vẻ đi dạo suốt chặng đường, cuối cùng họ vẫn cãi nhau về việc mua củ khoai lang nào, họ hờn dỗi rồi phớt lờ nhau. Phùng thị và Hồ phu nhân ngồi cùng nhau uống trà trò chuyện chẳng biết nói gì mà cười vui vẻ.
Hồ An Hòa rất siêng năng, dậy sớm, bắt được một con châu chấu trên cỏ rồi quay lại, muốn dỗ Vi Thúy Nương chơi. Nhưng con châu chấu không chịu nghe lời, giãy giụa đánh gãy chân rồi nhảy lên đầu Vi Thúy Nương, khiến nàng nổi giận linh đình, còn Hồ An Hòa thì bị đuổi theo, đuổi đánh khắp nhà.
Nguyễn Ngôn Sơ và Tiểu Cà Lăm đang ngồi trước đèn đọc sách ở ngưỡng cửa. Họ nói với nhau điều gì đó, không khí khá là học đường.
Tiết Duyên và A Lê đứng ở đầu cầu thang, nhìn khung cảnh dưới lầu, trong lòng cảm thấy ấm áp và cảm thấy mặt trời đang dần tốt hơn.
Khi biết A Lê có thể nghe thấy, cả căn phòng rơi vào im lặng, Phùng thị đứng dậy hoài nghi, che môi khóc. Nguyễn Ngôn Sơ và Tiểu Cà Lăm liếc nhìn nhau, nhét quyển sách vào trong tay áo, sau đó chạy lên lầu tìm Mã thần y.
Mã thần y đang nhàn nhã nghiên cứu y thuật của mình, trà đang bốc khói chậm rãi, ông cầm lên, đang định nhấp một ngụm thì cửa đột nhiên bị đẩy ra. Sau đó, như một cơn gió, hai chàng trai cuốn vào nhau, mỗi người một tay kéo ông đứng dậy, sau đó lùi lại một bước, cúi đầu thật sâu và kính cẩn.
Mã thần y đổ nửa tách trà lên người, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Làm gì vậy?”
Nguyễn Ngôn Sơ nói: “Cảm ơn ngài.”
Tiểu Cà Lăm nói tiếp: “Cảm ơn ngài.”
“……” Mã thần y như lạc vào trong mây, cho đến khi ông nhìn thấy Tiết Duyên, người đang dẫn A Lê vào, và một nhóm lớn người vây quanh cửa.
Vừa rồi đang nhàn nhã uống trà đọc sách, Mã thần y thậm chí còn không mặc áo ngoài, chỉ mặc áo trắng giữa, lúc này ông nhìn thấy rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, ông có chút ngượng ngùng, nhưng ông cũng hiểu, hỏi: “Tốt rồi?”
A Lê gật đầu, mỉm cười đáp: “Vâng.”
Mã thần y khá nhẹ nhõm, thở dài nói: “Còn tưởng thân thể yếu đuối khó nuôi, nhưng bây giờ thấy vẫn ổn, sau này vẫn còn hy vọng nếu uống thuốc đầy đủ.” Lại nhìn Tiết Duyên, ông nói với chàng: “Ngươi phải chăm sóc nàng thật tốt, đừng chọc giận nàng.”
Tiết Duyên nói: “Tất nhiên rồi. Đã làm phiền thầy rồi.”
Mã thần y xua tay nói: “Chỉ là bổn phận thôi. Ngươi mua thuốc, ta chỉ viết đơn rồi cắm mấy mũi kim. Hơn nữa, ngươi còn cho ta thức ăn và chỗ ở. Thật là một chuyện tốt.”
Tiết Duyên mỉm cười, định nói thêm gì đó, nhưng tiểu nhị từ tầng dưới chạy vào, vui vẻ nói với vài vị khách đang ăn sáng trong sảnh: “Các ngươi đã nghe gì chưa? Chiến tranh đã kết thúc rồi, còn thông báo đã được dán dưới tường thành, người dân chúng ta cuối cùng cũng được an toàn!”
Những lời này vừa nói ra, liền có một trận náo động, trên mặt mọi người đều tràn đầy kinh ngạc.
Hồ An Hòa đứng ở cửa, nghe hết những lời nói dưới lầu, hưng phấn nói: “Chiến tranh kết thúc, chúng ta có thể về nhà!”
A Lê mơ hồ hiểu ra, vội vàng nhìn Tiết Duyên, thấy chàng cũng tràn đầy vui mừng, hai mắt sáng lên, cười vui vẻ.
Trong phòng tràn ngập niềm vui, Mã thần y dùng khăn tay lau trà trên ngực, nói: “Đừng vội đi, phải đợi đến khi mang thai được ba tháng thì mới có thể đi, lúc đó thai nhi đã ổn định rồi. Hãy chuẩn bị đầy đủ, chú ý rất nhiều, cũng không nên đi vào mấy ngã rẻ.”
Tiết Duyên hỏi: “Thần y, ngài sẽ cùng chúng tôi trở về phía Bắc chứ?”
Mã thần y vuốt râu nói: “Nếu không đi, ta còn phải chữa bệnh cho người khác. Nhưng nếu ta vẫn khỏe trong vài năm nữa, có lẽ ta sẽ đến đó và đi du ngoạn xa. Ta phải đi đến mọi nơi trên thế giới, để xứng đáng với đôi chân này.”
Tiết Duyên mỉm cười nói: “Nếu thần y lên phía Bắc, ông sẽ đi cùng ta, ta vẫn sẽ chi trả tiền ăn và chỗ ở cho ông, ta sẽ không tính tiền.”
Hôm nay thời tiết tốt, buổi tối cũng là một điều may mắn, A Lê tự tay nấu một bữa ăn ngon.
Một trong những món ăn nổi tiếng nhất — Bát Hà Cung[1], theo tiếng địa phương là lẩu nhúng thịt thỏ. Bởi vì sau khi thịt thỏ rơi vào nồi nước sôi, màu sắc của nó sẽ từ từ thay đổi, giống như ánh sáng ban mai trên mây nên được đặt tên là “Bát Hà Cung”.
Món nhúng lẩu này[2] rất ngon nhưng lại dễ làm. Lấy một con thỏ, lấy máu càng nhiều càng tốt, sau đó cắt thịt thành từng lát mỏng, càng mỏng càng tốt, như vậy sẽ thơm hơn, nhai mềm và mịn hơn. Thịt thỏ sau khi cắt ra phải ướp với nước sốt, thông thường gừng, tỏi, muối, hành lá xắt nhỏ và nước tương đậu nành lên men hiện đang vào mùa và được bán với giá rẻ. A Lê làm thêm một loại thịt muối ngâm mắm, dành cho những ai thích đồ ăn tươi sống.
Cách nấu không cần thực hiện bước nào khác, chỉ cần cho thịt thỏ đã ướp vào nồi, thêm nước và nấu cho đến khi chín. Nồi là loại nồi đồng đặc biệt, dưới đáy có rãnh trống để đựng than, rất tiện lợi. Thịt thỏ đã chín lấy ra bát riêng, nếu thích ăn cay thì rắc chút ớt, thích dịu hơn thì múc một muôi súp trong. Mọi người đều hài lòng với bữa ăn. Trong nước súp còn có một ít măng, mầm đuôi mèo, mộc nhĩ và lá tía tô. Thịt và rau củ rất cân bằng và có hương vị thơm ngon.
Mã thần y luôn cho rằng mình không phải là người để ý đến cảm giác ngon miệng, nhưng sau khi ăn xong, ông nhận ra rằng cùng một món ăn được chế biến bởi những người khác nhau sẽ có hương vị khác nhau. Gió đêm hơi mát, cửa sổ hé mở một khe nhỏ, một nhóm người tụ tập lại với nhau, nồi đồng đang bốc khói, uống rượu ăn thịt, thật là thú vị.
Chỉ có A Hoàng là đáng thương, nó bị Tiết Duyên nhốt trong phòng, không được phép ra ngoài.
Mã thần y không quan tâm đến các phương pháp duy trì sức khỏe và tuổi thọ, ông chỉ nhúng thịt thỏ vào ớt và ăn ba miếng một lần, môi ông đỏ bừng sau khi ăn vài miếng, sau đó ông nói trong tiếc nuối: “Nếu ngày mai không lên đường, ta có thể ăn thêm vài bữa ngon như này, thật đáng tiếc.”
Tiết Duyên sững sờ một lát, ngạc nhiên hỏi: “Ngày mai ông sẽ đi à?”
Mã thần y nói: “Cuộc đời dài như vậy. Làm sao có thể ở một nơi lâu như vậy? Thà nhanh chóng đến một nơi mới, ngắm nhìn khung cảnh mới.”
Tiết Duyên trả lời, nhớ tới điều gì đó, hỏi: “Thần y, ông lang thang khắp nơi thế này mà nhiều năm rồi vẫn chưa gặp đệ đệ sao?”
Mã thần y khịt mũi nói: “Xem hắn đang làm gì kìa, đạo sĩ nghèo khiếp. Mười năm trước hắn đã hỏi vay ta ba mươi lạng bạc, toàn bột tài sản của ta đấy. Nhưng lâu như vậy, hắn cũng không nói một lời nào muốn trả lại cho ta. Ta thực sự không quan tâm đến hắn nữa.”
Tiểu Cà Lăm nhặt thịt lên, đáp: “Đạo sĩ mà, không có nhiều tiền đâu.”
Mã thần y lắc đầu nói: “Ông ấy cũng đã làm quan lâu rồi, triều đình đã ban thưởng nhiều như vậy, làm sao ông ấy không có tiền, chỉ là không muốn trả lại cho ông mà thôi.”
Tiểu Cà Lăm chớp chớp mắt, hỏi: “Là chức vị ạ?”
Mã thần y nhớ lại và do dự: “Hình như là chức quan gì mà Viễn gì gì đó?”
Hồ An Hòa mỉm cười: “Ta chưa từng nghe chức quan như vậy.”
Mã thần y xua tay nói: “Chỉ vậy thôi, chuyện đó không quan trọng lắm, ta thậm chí còn không nhớ, ăn cơm thôi.”
Ông ngừng nói về chuyện đó và không ai nhắc đến chuyện đó nữa. Mọi người đều cho rằng Mã thần y đã nhớ nhầm, hoặc là ông nổi hứng muốn khoe khoang, nhưng đáng tiếc kỹ thuật của ông ta không tốt và sự khoe khoang có lỗ hỏng nhỏ. Thịt thỏ rất ngon, cũng không có người để ý nên bọn họ tiếp tục ăn vui vẻ.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tiết Duyên dẫn Hồ An Hòa và hai thiếu niên đưa Mã thần y ra khỏi thành.
Lúc bọn họ chuẩn bị rời đi, Mã thần y còn đang lẩm bẩm chuyện đệ đệ ông nợ mình ba mươi lạng bạc, Tiểu Cà Lăm nghe đến phát chán, chỉ nói thêm: “Đừng nói nữa, con sẽ giúp ông chú ý dến chuyện này. Nếu nhìn thấy Tiểu Mã gia gia thì cứ trơ tráo đòi tiền, sau đó đích thân đưa đến y quán của ông, được chưa ạ?”
Mã thần y vui mừng khôn xiết đến mức cứ đáp với ừ liên tục, thậm chí còn đập tay hắn, nói: “Một lời đã định!”
Tiểu Cà Lăm đáp lại, mỉm cười chào tạm biệt ông, bốn người bọn họ đứng dưới gốc cây liễu ở cổng thành, nhìn thầy thuốc cưỡi con lừa nhỏ mới mua, run rẩy đi về phía đông.
Lúc bọn họ trở về, Tiểu Cà Lăm và Nguyễn Ngôn Sơ cũng không quay lại quán trọ mà đi đến đầu phố Tây đi dạo. Hôm qua họ nghe tiểu nhị nói ở đây có một cửa hàng trái cây mới mở, dâu tằm ở đó rất ngọt, bọn họ muốn mua một ít mang về cho A Lê ăn thử.