Bến Bờ - Duy Tửu - Chương 91

topic

Bến Bờ - Duy Tửu - Chương 91 :

Lục Nghê dùng sức chớp mạnh mí mắt một cái, để toàn bộ nước mắt tích tụ trong hốc mắt trào ra hết, khiến tầm nhìn trở nên rõ ràng.

Lồng ngực cô phập phồng dồn dập, vừa mở miệng thì giọng đã nghẹn lại: “Em nghe thư ký Triệu nói, anh với công ty đã trở mặt rồi, họ đang gây khó dễ cho anh.” Cô vẫn chưa chuẩn bị xong, không biết nên nói thế nào, lời lẽ lộn xộn: “Nếu kiện tụng, anh sẽ phải bồi thường rất nhiều tiền sao?”

Tưởng Viên không hề dao động, anh chỉ nói: “Chuyện này không liên quan đến em.”

Nghe anh trả lời như vậy, Lục Nghê có thể xác định là thật rồi, thân thể cô như rơi thẳng xuống hồ băng, trái tim vỡ nát thành từng mảnh vụn.

“Em còn nghe nói, Tần Phong lấy dự án trước đây của em ra để làm khó anh?” cô lại hỏi.

Tưởng Viên mở toang cánh cửa, “Đừng tỏ ra quan tâm đến anh, anh không cần. Em đi đi.”

Lục Nghê nắm lấy cánh tay anh, chạm phải bộ cố định, như bị bỏng mà lập tức rụt tay lại, cô không dám chạm vào anh thêm nữa, chỉ có thể mặt dày tiếp tục hỏi: “Anh định làm thế nào?”

Tưởng Viên bất lực lắc đầu, dường như bó tay với cô rồi, “Còn chưa đi sao?”

“Xin anh, đừng nói chuyện với em như vậy.”

Cô xoa xoa mí mắt dưới đang ngứa râm ran, trái tim như đã chết hẳn, thân thể tựa gỗ mục, bất động không nhúc nhích, nhưng vẫn chỉ có thể cố gắng gượng giữ lấy một hơi thở, “Em chỉ muốn giúp anh giải quyết vấn đề thôi.”

Tưởng Viên bật cười, “Được, vậy em định giúp anh giải quyết thế nào?”

“Anh đã hỏi luật sư xem đại khái phải bồi thường bao nhiêu chưa? Trên người anh còn có thể xoay được bao nhiêu tiền?” Cuối cùng cô cũng tìm được một khe hở nhỏ nhoi anh để lộ ra, vừa may mắn vừa lải nhải nói tiếp: “Trong thẻ của em vẫn còn chút tiền mặt, nếu không đủ thì hai cửa hàng trước đều là vốn riêng của em, còn cả xe của em nữa, bán đi sẽ bị lỗ một chút, nhưng không nhiều……”

Tưởng Viên cảm thấy không thể tin nổi, “Cửa hàng cũng phải đem đi thế chấp, xe cũng 

phải bán sao?”

Chẳng lẽ cô không hiểu rõ, một người bình thường không có chút bối cảnh nào mà có thể sở hữu những thứ ấy, phải trả giá lớn đến mức nào sao? Đó gần như là toàn bộ ba mươi năm đầu đời của cô rồi.

“Tiền em có thể kiếm lại, còn hơn là anh phải đi tù.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, hơi thở dần trở nên gấp gáp, “Em biết, anh đã chuyển các dự án của công ty ra ngoài đầu tư, nếu bên kia truy cứu đến cùng, anh sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý.”

Năm ngoái, anh đã nói rõ với cô về lợi hại của vấn đề cùng tính chất ấy, nhưng khi đó nhân vật chính là Trần Diên, anh có thể một tay che trời. Còn bây giờ, mối đe dọa tương tự lại một lần nữa đè xuống người cô, chỉ là đã không còn bầu trời trên đỉnh đầu nữa, bởi vì anh cũng đã xong rồi.

“Cái đó của anh là phạm pháp, mà em lại định dùng tiền để giải quyết?” Tưởng Viên nhìn cô, “Em thật sự là không phân biệt được đúng sai!”

“Em phân định rạch ròi như vậy để làm gì chứ!?” Cô đã lòng như tro nguội, đột ngột gào lên với anh, sắc mặt lúc thì tái nhợt, lúc lại đỏ bừng.

Cô buộc phải thừa nhận, mình rất để tâm đến anh. Gạt bỏ sự yêu thích giữa nam và nữ, Tưởng Viên đối với cô mà nói khác với bất kỳ ai khác, bất kể là quá khứ hay hiện tại, ranh giới giữa họ đã vượt qua cả tình nhân rồi.

Nhiều năm trước, vì sự nhận thức hạn hẹp về thế giới này, cô luôn muốn chờ đợi, muốn tìm một thời điểm thích hợp, nhưng vận mệnh sẽ không chừa cho cô thời gian, bất ngờ giáng cho cô một đòn chí mạng: cô đã không thể vớt được chị gái mình khỏi con sông ấy, và sẽ phải hối hận suốt cả đời.

Giờ đây, chỉ cần còn một tia cơ hội, có thể giúp anh tránh khỏi cảnh lao tù, thì vì sao cô lại không làm?

May mà chỉ cần dùng tiền là có thể giải quyết, Lục Nghê hoàn toàn không muốn hỏi anh vì sao lại làm những chuyện đó, cũng chẳng muốn phân định đúng sai làm gì.

Cô ôm chặt trái tim đau đến cực điểm, lại lần nữa gào lên với anh trong cơn phẫn nộ: “Anh đừng nói những thứ này với em nữa! Em không quan tâm! Cũng không muốn nghe! Lương thiện thẳng thắn thì nhất định sẽ có kết cục tốt sao? Em chỉ là vì đạt được thứ mình muốn mà đưa ra lựa chọn thôi, cho dù kết quả có tệ đến đâu, em cũng không oán trời trách người, em sai ở đâu chứ?”

“Vì thứ em muốn mà đưa ra lựa chọn?” Tưởng Viên tiến lại gần cô, sự chênh lệch về vóc dáng mang theo cảm giác áp bức, anh ép cô vào góc, chất vấn: “Nói xem nào, thứ em muốn là gì, có thứ gì còn quan trọng hơn cả tiền?”

Lục Nghê lại đột nhiên không nói nữa. Cô muốn gì, ngay cả bản thân cô cũng không biết, thì phải trả lời thế nào đây? Tựa như có cả ngàn con kiến bò vào não cô, gặm nhấm từng dây thần kinh, đau đến mức mắt cô như muốn nứt toác!

“Em không biết sao?” Từ lúc cô bước vào cửa, anh chưa từng cho cô một sắc mặt dễ chịu.

Yêu hận của Lục Nghê giống như ngọn lửa dưới đáy bếp, vùi sâu trong tro tàn, vừa kín đáo lại vừa cháy bỏng, luân phiên giằng co giữa băng và lửa. Cô muốn quan tâm anh, nhưng lại hận anh không hiểu lòng mình, hận đến mức muốn giết anh.

“Nói không ra thì về đi!” Anh lại đuổi cô!

Cô bị dồn đến mức cùng quẫn, nhưng cũng chỉ có thể để lọt ra từ kẽ môi một câu yếu ớt đến thế: “Em muốn anh được tự do.”

Đừng rơi xuống, cô tuyệt đối không chấp nhận.

“Chỉ là tự do thôi sao?”

Tưởng Viên khinh thường từ ngữ ấy, cũng không hề vì việc cô dốc cạn tiền bạc mà cảm động dù chỉ một chút, “Anh không cần em ban phát cho anh thứ gì, cũng không cần sự thương hại của em. Đã kết thúc rồi thì buông tay cho dứt khoát, đừng quan tâm anhi sống hay chết, ở trên mây hay lún trong bùn, tất cả những chuyện đó đều không liên quan đến em. Em bây giờ đột nhiên chạy tới nhà anh, tuyên bố muốn bán nhà bán xe, khuynh gia bại sản cũng phải cứu anh, bản thân em không biết chuyện này buồn cười đến mức nào sao?”

Đôi mắt đã dần khô cạn của cô lại đỏ lên, nước mắt gần như trào phun ra ngoài. Cảm xúc méo mó, cô nghiến răng nói: “Anh sao có thể làm tổn thương người khác như vậy!?”

“Giữa chúng ta, rốt cuộc là ai đang làm tổn thương ai?” 

Ánh nhìn của anh gần như đóng đinh lên gương mặt cô, từng tầng từng lớp đau đớn, không ngừng ập xuống người cô.

“Ngay cả tư cách đưa tay giúp anh, em cũng không có sao?” Cô cảm thấy nhục nhã đến tột cùng, hít sâu một hơi, nước mắt đã làm mờ cả tầm nhìn.

Nước mắt của cô như độc dược, đồng thời cũng bóp nghẹt hơi thở của anh, anh không nói ra lời, chỉ có thể chống tay lên tường, cố giữ cho mình đứng vững.

“Không có.” Anh bình tĩnh lại trong chốc lát, thái độ vẫn không đổi, “Giữa em và anh đã không còn liên quan gì nữa, anh sẽ không dùng tiền của em, cũng không cần em cứu.”

Cô liên tục bị anh đẩy ra ngoài, vạch ra một ranh giới rõ ràng, phân chia cô và anh, không còn là “chúng ta” nữa.

Lục Nghê bị đẩy sang phía này, như một con cá hấp hối bị người ta ném lên cạn, hơi thở sắp cạn kiệt, mà hoàn toàn bất lực.

Cuối cùng cô cũng phá vỡ tất cả, mặc kệ hậu quả, quay sang anh tuôn ra những lời cay độc: “Chẳng lẽ chỉ có mình em cho rằng, tình cảm của chúng ta là kiên cố và đặc biệt sao? Anh là chỗ dựa duy nhất của em, em cũng muốn trở thành chỗ dựa của anh, chí ít có thể che chắn cho anh trước khó khăn, vì sao lại không được? Nếu anh đã tuyệt tình như vậy, vậy thì ngay từ đầu vì sao không lạnh lùng cho trót? Đừng đưa hai mươi vạn đó cho em để cứu mạng, đừng cho em mượn iPod, cũng đừng luôn tới thăm em, quan tâm em! Anh khiến em thích anh, dựa dẫm vào anh, rồi lại buông tay không cần em! Bây giờ anh còn nói những lời như vậy, kỳ thực anh còn tệ hơn em, còn làm tổn thương người khác hơn!”

Kiểu người thể hiện ra sự lương thiện rồi lại dứt khoát thu hồi nó như anh, mới là tàn nhẫn nhất, anh mới là kẻ đáng xuống địa ngục nhất!

“Em thừa nhận là em thích anh rồi sao?” Tưởng Viên bị cô làm cho tức cười, như thể chính anh mới là người có lỗi, “Đừng quên, lần này là em đá anh trước.”

Lục Nghê bỗng nhiên cứng họng, sững sờ nhìn anh.

“Anh đã nói rồi, anh không phải người tốt vô điều kiện, mọi chuyện đều có cái giá của nó, anh cần em đáp lại cho anh một tình cảm tương xứng.” 

Một giây, hai giây, ba giây… anh đợi cô tròn mười giây, rồi tuyên bố: “Hoặc là yêu anh, hoặc là đi.”

Thấy cô do dự, anh không chờ thêm dù chỉ một giây, dứt khoát xách cô ném ra ngoài cửa.

Cứ thế bị vứt ra ngoài!

Đồng tử của Lục Nghê co rút lại đột ngột, chút dũng khí khó khăn lắm mới gom góp được lại một lần nữa bị đánh tan.

Anh đứng trong cửa, ánh nhìn mang tính xâm lấn từng tấc từng tấc bò vào đôi mắt cô, như đã tẩm độc, ăn mòn thẳng vào ngũ tạng lục phủ của cô.

Toàn thân Lục Nghê lạnh toát, mắt thấy anh sắp biến mất, sắp không còn nhìn thấy nữa, ngay khoảnh khắc cánh cửa chuẩn bị khép lại, cô lao tới, từ phía sau ôm chặt lấy anh.

“Đừng đẩy em ra!” Giọng cô gần như là van xin, so với việc dây dưa, cô càng không thể chấp nhận chuyện giữa cô và anh không còn bất cứ liên quan nào nữa.

“Những gì anh nói, em không nghe thấy sao?” Anh cảm nhận được, thân thể mình lại một lần nữa bị dây leo quấn chặt, mang theo cảm giác đau nhói, không khỏi nghiêm giọng quát lên.

“Em nghe thấy rồi. Em thích anh, không, em yêu anh.” Lục Nghê nói không chút do dự. Cô không phải không cảm nhận được sự tốt đẹp của anh, cô quyến luyến anh, cũng thích anh, mỗi ngày ở bên anh đều là hạnh phúc. Chỉ là cô sợ, sợ rằng sự tốt đẹp ấy sẽ đột ngột biến mất.

Anh từng ngón từng ngón bẻ ra những ngón tay cô đang siết chặt, nói: “Buông anh ra.”

Cô vừa tức vừa hận, đã nắm chặt lòng tự trọng trong tay mà vò nát, ném xuống đất giẫm đạp rồi, vậy mà anh vẫn còn muốn đẩy cô ra! Sao lại nhẫn tâm đến thế? Lục Nghê nghiến chặt hàm răng, kìm nén cơn xúc động muốn giết anh, phân xác rồi nhét vào vali mang đi, nhưng rốt cuộc chỉ có thể dịu giọng nói với anh.

“Rốt cuộc anh muốn em nói gì thì mới vừa lòng?” Cô đã hoàn toàn cạn kiệt cách rồi, “Em không muốn rời xa anh, cũng không muốn trở thành người xa lạ với anh.”

Tưởng Viên cũng bất lực, “Không phải… là em siết anh chặt quá, anh không thở nổi.”

“……” 

Thế là Lục Nghê vội vàng buông anh ra.

Tưởng Viên xoay người lại, nhìn cô đang khóc nức nở, gương mặt tái nhợt như vừa trải qua một trận mưa lớn, không còn chỗ nào khô ráo. Cô có lúc thì lòng dạ rất cứng rắn, có lúc lại mong manh đến lạ.

Anh dùng một tay chạm lên gương mặt cô, lấy đầu ngón tay lau đi nước mắt dưới khóe mắt, cùng cô đau lòng, trăm mùi lẫn lộn. Anh đã đánh cược và thắng, nhưng không hề có niềm đắc ý của kẻ chiến thắng. Sau khi cảm xúc lắng xuống, chỉ còn lại từng sợi từng sợi hối hận và tự trách.

Cổ họng Tưởng Viên khẽ động, vừa định nói gì đó thì trước mắt bỗng tối sầm lại, cô nhào tới, chặn hết mọi lời anh muốn nói.

Trong khoảnh khắc ấy, cô quên bẵng mọi món nợ, mọi rắc rối, trong tim trong mắt chỉ còn niềm kích động vì được lấy lại thứ đã mất: chính là con người anh.

Con người dường như chỉ sau khi mất đi hoàn toàn, mới có thể nhìn rõ rốt cuộc mình muốn gì. Nếu ngay cả tiền cô cũng sẵn sàng vì anh mà bỏ ra, thì nút thắt sợ hãi ấy dường như cũng chẳng còn đáng kể nữa.

Lục Nghê đã bị anh kéo ra một lần, rất nhanh lại dính sát trở lại. Anh lúc này gầy đến biến dạng, trên người lại có thương tích, không thể làm gì được cô.

Cô ấn anh xuống ghế sofa, ngồi lên eo bụng anh, cúi người hôn lên môi anh. Dần dần, anh thả lỏng hàm răng, cho phép cô tiến vào, cũng bắt đầu đáp lại, m*t lấy môi cô.

Cơ thể cô nhanh chóng nóng lên, bỏng rực, m*t lấy môi lưỡi anh, vừa gặm vừa cắn, không biết phải làm sao cho đủ. Khoang miệng anh ấm áp, mang theo vị trà vừa ngọt vừa hơi đắng, lại bao dung đến thế. Ngọt trong đắng, là một dư vị rất đáng để hồi tưởng.

Mở mắt ra lần nữa, cô nhìn khuôn mặt đầy thương tích của anh, những vết thương đã đóng vảy, lớp vảy cũng đã khô từ lâu. Một gương mặt tuấn tú, đường nét sâu sắc như vậy, lại bị đánh thành ra thế này.

Cô đau lòng đến vỡ vụn, đôi môi ướt át, đầy xót xa khẽ hôn lên những chỗ đã đóng vảy. Thấy anh không phản kháng, trong lòng cô khẽ dâng lên một niềm vui nhỏ, như được cho phép, được khích lệ, liền muốn hôn và chạm vào nhiều hơn nữa.

Hôn mãi rồi cô chợt dừng lại, ôm chặt lấy anh, siết lấy eo anh. Thân thể hai người quấn lấy nhau trên ghế sofa, áp sát kín kẽ, không chừa một kẽ hở nào, gần như hòa làm một.

Cô vùi đầu vào lồng ngực anh, cố gắng nhẫn nhịn, nhưng rồi không chịu nổi nữa, bỗng bật khóc nức nở trong tiếng nghẹn ngào.