Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 150

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 150 :

Năm lên tám, lần đầu tiên Cốc Kiều được đi tàu hỏa nên nhìn đâu cũng thấy lạ lẫm, mới mẻ.

Cô bé chốc chốc lại chỉ ra ngoài cửa sổ, í ới gọi mẹ xem cái này, cái kia. Có lúc, Cốc Kiều lại bảo:

– Mẹ ngồi đi ạ, con không mệt tí nào hết.

Thấy mẹ không ngồi, cô bé lại níu tay, nài nỉ:

– Hay mẹ con mình ngồi chung ghế này nha mẹ.

Bấy giờ đang là giữa mùa hè, tàu hỏa có điều hòa thời ấy vẫn còn là của hiếm. Thiết bị làm mát duy nhất trong toa là chiếc quạt trần phe phẩy, nhưng trớ trêu thay lại hỏng. Dù cửa sổ tàu đã mở toang, chút gió hiu hắt thổi vào cũng chẳng tài nào xua tan được cái nóng hầm hập bên trong; chỉ hít một hơi đã thấy sộc lên nồng nặc mùi mồ hôi.

Toa tàu nóng nực như vậy, thế mà Lâu Đức Dụ lại mừng ra mặt. Trước khi lên tàu, anh đã cố tình mua sỉ rất nhiều quạt nan, bởi đoán liều rằng thể nào cũng có toa hỏng quạt. Tàu nhiều toa thế này, chỉ cần một toa bị hỏng quạt thôi là mớ quạt của anh lo gì ế hàng.

Vốn dĩ Lâu Đức Dụ chỉ định đi cùng Cốc Tĩnh Thục vào thành phố dự đám cưới chứ không định dẫn Cốc Kiều đi theo. Nhưng cô bé lại chớp chớp đôi mắt to tròn mà nói với  họ:

– Bố mẹ cứ đi chơi thoải mái, không cần vội về đâu ạ. Con ở nhà sẽ chăm sóc ông bà ngoại với em gái. Con nghe nói mấy cái siêu thị to ở thủ đô cao hơn ở huyện mình nhiều lắm. Bên trong có đủ thứ bánh kẹo ngon ơi là ngon…

Nói đến đây, đôi mắt Cốc Kiều sáng rực lên. Cô bé tuyên bố:

– Lớn lên nhất định con cũng phải đến thủ đô xem thử mới được!

Cốc Kiều nói vậy, với ánh mắt chứa chan niềm khao khát vô hạn với thủ đô, như thể bố mẹ cô bé được đến đó là những người hạnh phúc nhất trần đời.

Cốc Tĩnh Thục nhìn đôi mắt lấp lánh của con gái, bèn quay sang bảo Lâu Đức Dụ:

– Anh xem có mua được vé ngồi cho con Kiều không, cho nó đi cùng hai vợ chồng mình luôn. Chúng ta đứng thì chẳng sao, chứ trẻ con sao đứng nổi mười mấy tiếng.

Vì thời gian quá gấp, Lâu Đức Dụ không mua được vé ngồi tại ga. Cực chẳng đã, anh đành phải đổi một túi lạc rang căng mẩy vốn định mang lên tàu bán để lấy một vé ngồi cho Cốc Kiều.

Ngày đi thành phố, Cốc Kiều dậy từ rất sớm. Cô bé nằm mở mắt thao láo, nhìn trân trân lên trần nhà tối om mà tủm tỉm cười. Lần này, cô bé nhất định phải quan sát thật kỹ để về còn kể cho các em và bạn học nghe.

Sáng ra, Cốc Kiều lôi hết kẹp tóc và dây buộc tóc ra, chọn một bông hoa cài tóc màu vàng rồi đưa cho mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ tết cho con hai bím tóc đi, cài bông hoa này lên cho con nhé!

Cốc Kiều luôn có chính kiến về cách ăn mặc, từ việc chọn kẹp tóc, dây buộc tóc màu gì, đến việc tết tóc kiểu nào, cô bé đều muốn tự quyết định.

Cốc Kiều ngắm mình trong gương rồi cười tít mắt nói:

– Hôm nay mình xinh thật đấy!

Cốc Tĩnh Thục nhìn cô con gái chẳng biết khiêm tốn là gì của mình mà không nhịn được cười.

Thế là, Cốc Kiều vung vẩy hai bím tóc, theo chân bố mẹ lên tàu từ sáng sớm. Lâu Đức Dụ chủ động xách hết túi lớn túi nhỏ, để vợ dắt tay con gái. Trên tàu đông nghịt người, mất thứ khác thì thôi, chứ tuyệt đối không thể để lạc mất con.

Trên chuyến tàu chật chội, cả nhà ba người chỉ có duy nhất một chỗ ngồi, và chỗ đó nghiễm nhiên dành cho Cốc Kiều. Ban đầu, cô bé nằng nặc đòi nhường mẹ ngồi, tàu hoả có bao nhiêu là toa, cô bé muốn đi xem hết từng toa một. Lâu Đức Dụ phải đanh giọng dọa:

– Ngồi yên đi! Không nghe lời là lần sau bố cho ở nhà luôn đấy!

Con gái nhỏ thế này, trên tàu lại có đủ hạng người, nhỡ lạc mất con thì biết làm sao.

Cốc Kiều hừ một tiếng. Cô bé vốn chỉ nghe lời mẹ, chứ với Lâu Đức Dụ bình thường cứ động một tí là lại cãi lý. Xét về khoản đấu võ mồm, Lâu Đức Dụ chưa bao giờ coi Cốc Kiều là trẻ con. Thế nhưng, chỉ cần nghe giọng mẹ là cô bé biết ngay lần này mẹ đứng về phe bố, bèn ngoan ngoãn nói với mẹ:

– Mẹ yên tâm, con sẽ không rời mẹ nửa bước ạ.

Chiếc quạt trần trên nóc toa tàu dở chứng không quay, thành ra chẳng mấy chốc, số quạt nan của Lâu Đức Dụ đã bán hết veo, chỉ còn lại đúng một chiếc.

Cốc Kiều giơ ngón tay cái lên với bố, tấm tắc khen:

– Bố ơi, bố giỏi quá chừng!

Vì hai bố con thường ngày vẫn hay chí chóe, nên Lâu Đức Dụ biết lời khen này của con gái hoàn toàn là thật lòng, chẳng hề có tí khách sáo nào. Được con gái khen, anh cũng thấy bản thân tài ba xuất chúng, quả không hổ danh là chồng của Cốc Tĩnh Thục.

Chiếc quạt nan cuối cùng, dù ai trả giá bao nhiêu, Lâu Đức Dụ cũng nhất quyết không bán.

Cốc Tĩnh Thục cầm chiếc quạt phe phẩy quạt cho con gái. Chị đưa con đi chơi là muốn con được vui vẻ, ai ngờ lại gặp phải ngày nóng như thiêu như đốt thế này. Sợ Cốc Kiều say nắng, chị cứ quạt cho con không ngơi tay.

– Mẹ ơi, đưa con quạt cho.

Cốc Kiều đón lấy chiếc quạt từ tay mẹ, nhưng không quạt cho mình mà lại quạt cho mẹ. Cô bé dùng cả hai tay ra sức quạt rồi hỏi Cốc Tĩnh Thục:

– Mẹ có thấy mát không ạ?

Cốc Tĩnh Thục vén lọn tóc mái bết mồ hôi trên trán con gái, mắng yêu:

– Con bé ngốc này, quạt hăng thế làm gì.

Cứ quạt hùng hục thế khéo người quạt lại nóng đến ngất xỉu mất.

Cốc Kiều quạt mạnh đến nỗi không chỉ mẹ cô bé mà cả những người ngồi cạnh cũng được hưởng ké chút gió mát. Thấy vậy, Cốc Tĩnh Thục đành lấy lại chiếc quạt:

– Thôi nghỉ tí đi con, mẹ thấy mát lắm rồi.

Chuyến đi Bắc Kinh lần này ngốn của Lâu Đức Dụ một khoản không nhỏ. Để bù đắp chi phí, ngoài quạt nan, anh còn cẩn thận luộc thêm trứng gà để bán trên tàu. Lâu Đức Dụ vừa định xách giỏ đi rao hàng dọc các toa thì Cốc Kiều đã nói:

– Bố ơi, để con đi bán phụ bố một ít nhé?

– Thôi, mày cứ ngồi yên cạnh mẹ đi. 

Lâu Đức Dụ từ chối, nhưng lần này giọng anh lại khác hẳn mọi khi, trong lòng không hiểu sao lại trào dâng niềm cảm động.

Cốc Kiều đảo đôi mắt đen láy:

– Bố ơi, bố để lại cho con mấy quả trứng đi. Một quả ăn không bõ dính răng.

Lâu Đức Dụ nhớ rõ trước khi lên tàu, cái bụng nhỏ của Cốc Kiều vẫn còn căng tròn, nhưng đi tàu vất vả như vậy, chuyện đói nhanh cũng là lẽ thường tình.

Anh bèn đưa cho Cốc Kiều mấy quả trứng. Đợi Lâu Đức Dụ sang toa khác, cô bé liền bóc một quả đưa cho mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ ăn đi ạ.

Cốc Tĩnh Thục đón lấy quả trứng, dịu dàng xoa đầu con gái.

Ngay sau đó, Cốc Kiều quay sang người chú ngồi cạnh, toe toét cười hỏi:

– Chú ơi, trứng luộc ngon lắm ạ, chỉ hai hào một quả thôi. Chú có muốn mua hai quả không ạ?

Ban nãy khi bóc trứng, cô bé nghe loáng thoáng tiếng người chú này nuốt nước bọt, đoán chừng chú ta vội lên tàu nên chưa kịp ăn gì.

Chẳng mấy chốc, Cốc Kiều đã bán hết mấy quả trứng còn lại. Khi Lâu Đức Dụ quay trở lại, cô bé liền xòe mấy tờ tiền lẻ ra trước mặt anh, ríu rít khoe:

– Bố ơi, đây là tiền con bán trứng đấy! Con gửi bố ạ!

Lâu Đức Dụ ngẩn người nhìn những tờ tiền nhàu nhĩ trong tay con gái. Con bé mới tám tuổi đầu đã biết kiếm tiền phụ giúp gia đình, anh nỡ lòng nào cầm:

– Mày giữ lấy mà mua kem ăn!

Ở dãy ghế đối diện, một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi đang đưa con trai đi chơi, thấy Cốc Kiều líu lo nói chuyện với bố mẹ suốt bèn mỉm cười bắt chuyện:

– Anh chị có cô con gái vừa khôn vừa ngoan thế này đúng là có phúc thật. Cháu mấy tuổi rồi?

Cốc Kiều nhanh nhảu đáp:

– Dạ, cháu tám tuổi ạ!

Suốt dọc đường, cái miệng nhỏ xinh của Cốc Kiều chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Lâu Đức Dụ phải nhắc con nói ít thôi kẻo khản giọng, còn Cốc Tĩnh Thục thì mở bi đông rót nước cho con.

Khi tàu sắp vào ga, những tòa nhà hiện đại dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho các công trình kiến trúc cổ kính, tựa hồ đưa Cốc Kiều ngược dòng thời gian về mấy trăm năm trước. Cô bé dán mắt vào tòa tháp ở góc Đông Nam, đó cũng là lầu gác duy nhất từ thời Minh – Thanh còn sót lại trong thành phố.

– Mẹ ơi, nhìn kìa!

Cốc Tĩnh Thục còn chưa kịp nhìn kỹ thì đã nghe tiếng loa phát thanh với giọng phổ thông cực chuẩn vang lên: “Chuyến tàu đã về đến ga cuối, xin quý khách chuẩn bị xuống tàu.”

Họ khởi hành từ sáng tinh mơ, vậy mà khi đến nơi, kim đồng hồ trên tháp nhà ga đã chỉ bảy giờ tối.

Bố mẹ dẫn Cốc Kiều đi xe buýt, sau đó Lâu Đức Dụ dùng giấy giới thiệu để thuê một căn phòng có quạt điện. Cốc Kiều vừa m*t que kem đậu đỏ, vừa tận hưởng làn gió mát rượi từ quạt thổi ra, thích chí vô cùng.

Hôm sau, cả nhà lại bắt xe buýt mang quà đến địa chỉ mà dì họ ghi trong thư. Cốc Tĩnh Thục sắm cho em họ rất nhiều của hồi môn. Thấy vậy, Cốc Kiều cũng muốn đỡ đần bố mẹ:

– Mẹ ơi, để con xách phụ mẹ ạ.

– Đợi con lớn thêm chút nữa rồi hẵng giúp mẹ nhé.

– Con lớn rồi mà! Giờ con cao nhất lớp luôn đấy ạ!

Kể từ lúc vào tiểu học, Cốc Kiều đã tự cho mình là người lớn.

Lâu Đức Dụ liền doạ con gái:

– Còn bé mà xách đồ nặng thế này là sau này không cao lên được đâu.

Cốc Tĩnh Tuệ đăng ký kết hôn trước rồi mới tổ chức đám cưới, nên cô đã dọn ra khỏi ký túc xá của trường và chuyển đến nhà họ Lạc.

Khi vào cổng, họ bị bảo vệ yêu cầu đăng ký. Lâu Đức Dụ bèn đưa địa chỉ trên phong bì ra, nói:

– Chào bác, em họ của vợ tôi sống ở đây.

Bác bảo vệ nhìn cái tên trên phong bì rồi hỏi:

– Cốc Tĩnh Tuệ à? Nghe lạ hoắc. Thế nhà cô ấy còn ai nữa không?

Lâu Đức Dụ đáp:

– Chồng cô ấy tên là Lạc Bá An.

Hôm nay, Cốc Kiều diện chiếc váy cotton màu vàng do mẹ mua vải ở chợ về may, mái tóc cũng được tết theo kiểu cô bé rất thích. Cô bé toe toét cười với bác bảo vệ:

– Bác ơi, bác cho chúng cháu vào nhanh đi ạ!

– Bé con mấy tuổi rồi?

– Tám tuổi ạ!

– Giọng con bé lanh lảnh thật! – Bác bảo vệ quay sang tấm tắc khen vợ chồng Cốc Tĩnh Thục. – Con gái anh chị đáng yêu quá.

Đúng lúc ấy, ánh mắt bác bảo vệ rời khỏi Cốc Kiều, hướng ra phía cổng thì trông thấy cậu con trai nhà họ Lạc đang vác vợt tennis đi về. Bác vốn có ấn tượng sâu sắc với cậu bé này. Tuy cậu cũng mặc áo sơ mi quần soóc như bao đứa trẻ khác, nhưng chẳng hiểu sao bác cứ cảm thấy ở cậu toát lên một khí chất rất khác biệt.

Bác bảo vệ cười, bảo Cốc Kiều:

– Khéo chưa kìa cháu gái ơi, anh họ cháu về kia kìa!

Dứt lời, bác vẫy tay chào Lạc Bồi Nhân:

– Nhà cháu có khách đến chơi này!

Cốc Kiều ngước mắt nhìn cậu bé mặc áo sơ mi, quần soóc ở đằng xa, gọi thử:

– Anh họ?

Lâu Đức Dụ đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên chẳng kém:

– Anh họ? Sao lại gọi là anh họ được?

Nghe vậy, bác bảo vệ chợt đổi giọng, nhìn Lâu Đức Dụ đầy dò xét:

– Ủa, ban nãy anh chẳng bảo các anh là người nhà của đồng chí Lạc Bá gì đó sao? Thế đây không phải cháu anh à?! Rốt cuộc các người có nói thật không đấy?

Rồi bác lại nhìn sang người phụ nữ đứng cạnh Lâu Đức Dụ. Thấy chị đoan trang nhã nhặn, đứa trẻ cũng vô cùng đáng yêu, hoàn toàn không có dáng vẻ lừa đảo. Có lẽ chính vì ngoại hình của họ mà bác đã tin ngay những gì họ nói.

Cốc Tĩnh Thục sững sờ. Hóa ra em họ chị lại lấy một người đã từng lập gia đình và có con riêng, vậy mà trong thư cô tuyệt nhiên chẳng đả động gì đến chuyện này.

Cốc Kiều cũng lấy làm thắc mắc, cậu bé kia trông còn lớn hơn cả mình, sao lại là con của dì họ được? Dì còn chưa tổ chức đám cưới mà.

Bác bảo vệ lại quay sang cười với cậu bé:

– Mấy người này bảo là họ hàng của cháu đấy. Cháu có quen họ không?

– Cháu không quen. 

Lạc Bồi Nhân chẳng hề quen biết ai trong số ba người này. Dù cái cô trẻ tuổi kia trông không giống kẻ lừa đảo, cậu cũng chẳng định nghe họ giải thích mà đi thẳng vào trong.

Giữa lúc hai người lớn còn đang đứng chết trân tại chỗ, Cốc Kiều đã cất giọng lanh lảnh gọi với theo:

– Anh ơi, có phải bố anh tên là Lạc Bá An không ạ?