Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 170
topicNữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 170 :
Cô nhân viên phục vụ còn dùng mông hích Trần Miên Miên một cái: “Bạn học cũ ơi, nhìn xem, miếng này đủ mỡ, đủ thơm nhé.” Cô ấy thực ra là đang có ý tốt, chính là người từng đưa xương sườn cho Trần Miên Miên, thịt mỡ thời này cũng được coi là phúc lợi.
Hai người đàn ông đầy mùi phân đương nhiên là Mã Kế Quang và Mã Kế Nghiệp.
Thấy Triệu Lăng Thành mang vẻ mặt như vừa bị pháo nổ qua, Trần Miên Miên nói với hai người kia: “Đi rửa tay đi, rồi cởi áo khoác để ra ngoài kia, nhìn hai anh xem, ra cái thể thống gì không.” Mã Kế Quang buông một câu: “Mùi phân, mùi của giai cấp nghèo khổ, chuẩn lắm đấy chứ.” Thời đại này chú trọng việc càng bẩn càng khổ thì càng vinh quang, nên bọn họ bẩn một cách đầy lý lẽ.
Trần Miên Miên câm nín: “Tôi sợ hai anh ăn vào thì tào tháo đuổi đấy, mau đi đi!” Người bình thường không hiểu được, loại đàn ông Tây Bắc lực lưỡng mà ngốc nghếch này, anh phải quát mắng thì họ mới nghe.
Ngô Tinh Tinh thì nước miếng đã chực trào ra, hai anh em họ Mã thực sự là thèm chịu không nổi, vội vội vàng vàng đi rửa tay rồi quay lại ngay.
Nhưng cả hai cũng rất câu nệ, mãi đến khi Trần Miên Miên gắp thịt cho thì họ mới dám nhận.
Bọn họ cũng biết số thịt dê này là của Triệu Lăng Thành, liền đồng loạt đứng dậy, bưng bát thịt khom lưng: “Cảm ơn ngài, thủ trưởng.” Triệu Lăng Thành định đính chính lại xưng hô, nhưng Trần Miên Miên đã ôn tồn nói: “Sau này cứ gọi là anh đi.” Hai anh em tức khắc mắt sáng rỡ, toe toét miệng cười: “Đại thủ trưởng là anh của em rồi nhé.” Thịt dê Tuyền Thành thực ra phải ăn miếng mỡ, vì nó không hôi không ngấy mà lại có vị ngọt lành rất riêng.
Ngô Tinh Tinh nuốt vội hai miếng rồi lau miệng hỏi: “Miên Miên, sao hai người không ăn đi?” Trần Miên Miên đáp: “Ở căn cứ chúng tôi ngày nào cũng được ăn thịt, hôm nay thấy hơi ngấy nên không ăn nữa.” Cô cũng muốn ăn thịt dê lắm, nhưng mùi trên người anh em họ Mã nồng nặc quá, cô nuốt không trôi.
Triệu Lăng Thành ngồi cùng hàng với hai người họ, làn da trắng trẻo của anh bị sắc da đen nhẻm của họ làm nổi bật lên, trông cứ như người ở hai thế giới khác nhau vậy.
Ngón tay Mã Kế Nghiệp đen sì vì bụi bẩn đóng bánh lại, nhưng sau khi lau mỡ trên miệng xong thấy tiếc quá, anh ta liền đưa ngón tay lên m*t sạch.
Tức thì, đôi mắt thanh thấu vốn không chút cảm xúc của Triệu Lăng Thành đột nhiên tràn đầy sự kinh hãi.
Nhìn Mã Kế Nghiệp m*t đống bụi bẩn trên tay, tóc gáy anh dựng đứng hết cả lên.