A Lê - Chương 65

topic

A Lê - Chương 65 :

Nghe thấy tiếng gầm này, đồng tử của Tiết Duyên co rụt lại, xoay người chạy ra ngoài, trước khi đi ra ngoài, chàng mang theo một cây chổi để ở cửa, chờ đợi để đập chết thằng Tiểu Cà Lăm. A Lê nằm trên giường, sững sờ một lát, rồi đột nhiên hiểu ra, vội vàng mặc y phục vào, đi ra ngoài cùng chàng.

Bên ngoài, Hồ An Hòa đang kéo tai Tiểu Cà Lăm vào nhà, Phùng thị đang chặn hắn lại, Vi Thúy Nương nheo mắt vỗ tay, Vi chưởng quầy vẫn mặc áo khoác trắng và cầm đèn lồng, run rẩy vì lạnh, can thiệp, “Thằng bé về là tốt rồi, đừng đánh nữa, nửa đêm rồi mau đi ngủ thôi.”

Hồ An Hòa hiếm thấy bướng bỉnh, oán hận nói, “Ngươi bao nhiêu tuổi rồi hả, ngươi có biết buổi tối phải về nhà không, nếu không kỷ luật tốt, ta sợ sau này ngươi sẽ cắm cái cánh bay lên trời đấy!” 

Vi Thúy Nương vang vọng: “Hay lắm, ta sẽ gọi Tiết Duyên qua, ta phải đánh ngươi.” Nàng ấy vung tay áo đi tới phòng bên cạnh, khi đi ngang qua Tiểu Cà Lăm, nàng ấy cũng không quên tát mạnh vào ót hắn, cũng không quên nói, “Ngươi có biết A Lê tỷ tỷ bị ra sao không, sức khỏe của nàng ấy không tốt, ngươi còn nàng ấy giận, chờ cái mông nở hoa của ngươi đi!” 

Khuôn mặt của Tiểu Cà Lăm hóa thành trái mướp đắng, hắn vốn tưởng rằng hậu quả lúc trở về bây giờ có lẽ sẽ không tốt, nhưng hắn không ngờ nó lại khó có thể tưởng tượng như vậy, Tiết Duyên vẫn luôn làm vẻ mặt bình tĩnh, Tiểu Cà Lăm sợ chàng, lúc này Hồ An Hòa hay cười và dễ nói chuyện cũng không giúp được hắn.

Vi chưởng quầy đã chưa gặp mấy lần rất tốt bụng, nhưng nói cũng vô dụng, Vi Thúy Nương vừa trừng mắt liền im lặng.

Sắc mặt Tiểu Cà Lăm tái nhợt, quay đầu kéo tay áo Phùng thị mãi không buông ra, buồn bực nói: “Nội ơi nội, nội cứu con với.” 

Phùng thị thở dài, sờ sờ đầu không nói.

Trái tim của Tiểu Cà Lăm đang chết dần.

Sân lộn xộn, cũng có vài người hầu có mặt, nửa đêm gió lạnh cuốn lấy vài hạt tuyết mới rơi khiến người ta rùng mình. Không ai để ý đến chàng thiếu niên, người đi cùng Tiểu Cà Lăm, đang sững người tại chỗ khi nghe đến cái tên “A Lê.”

Nguyễn Ngôn Sơ siết chặt ngón tay ở bên cạnh, nuốt nước miếng, một lúc lâu cũng không thể tin vào tai mình.

Hắn rất muốn gặp lại A Lê, nhưng hắn sợ rằng nó sẽ là một niềm vui trống rỗng một lần nữa. Đôi khi, sự thất vọng sau khi tràn đầy hy vọng còn buồn hơn là không bao giờ có hy vọng. Hắn thật sự sợ hãi.

Cho đến khi bóng dáng A Lê thật sự xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Tóc nàng vẫn còn hơi lộn xộn, được buộc lỏng lẻo bởi một sợi dây cột tóc màu đỏ, buông thõng sau lưng, nàng mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt bên ngoài lớp lót trắng trơn, cây nến trong phòng được thắp sáng, ánh sáng ấm áp xuyên qua tấm giấy dán cửa sổ chiếu vào. Trên mặt đất, A Lê đang dựa vào cửa, toàn thân như được bao bọc trong một vầng sáng mờ nhạt.

Nguyễn Ngôn Sơ ngơ ngác nhìn quá khứ, cảm giác như mình đã rơi vào một giấc mơ bí ẩn nào đó, máu đang chảy ngược, dường như ngay cả tóc cũng hơi lạnh.

Ánh mắt hắn dán chặt vào người A Lê, trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu đây là giấc mơ thì hắn tuyệt đối không nên tỉnh lại.

Hắn thực sự đã trải qua sáu tháng vô gia cư và sợ hãi đủ rồi.

Đế giày dường như bị dính xuống đất, Nguyễn Ngôn Sơ muốn động đậy, muốn chạy tới, sờ sờ tay A Lê, nhưng chân hắn giống như bị mắc kẹt, khiến cả người không thể động đậy.

Máu đặc hơn nước, giữa tỷ đệ ruột thịt dường như có mối liên hệ tự nhiên, vừa bước ra khỏi cửa, A Lê liền cảm thấy tim mình lỡ nhịp. Nàng dừng lại, đôi mắt vô thức quét qua đám đông, rồi dừng lại ở một điểm nào đó.

Mặt trăng bị mây đen che khuất, bầu trời vốn trong trẻo trông tối tăm ngột ngạt, trong sân không có ánh sáng, ngoại trừ chiếc đèn lồng sắp tắt đang run rẩy trong tay Vi chưởng quầy và ánh sáng từ những ngôi nhà xung quanh chiếu vào. 

Dường như phía sau Tiểu Cà Lăm có một người đang đứng, cao hơn, thân hình gầy, đơn độc của một thiếu niên, không thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn.

Nhưng trong lòng A Lê lại có suy đoán, nàng không biết nguyên nhân vì sao, nhưng lại vô cùng kiên quyết.

Người thiếu niên đó, chắc hẳn nàng đã biết và đã gặp rồi.

Trong lòng nàng có một suy nghĩ điên cuồng dâng lên, nàng cảm thấy khó tin, nhưng lại không ngừng nghĩ về chuyện đó.

Tiết Duyên cảm nhận được A Lê có gì đó không đúng, dừng lại nhìn lại nàng.

Ngón tay nàng siết chặt vị trí cạnh cửa, hai má hơi đỏ vì gió, đôi mắt mùa thu ngấn nước của nàng không chớp mắt, chàng giật mình, cơn tức giận ban đầu đã nguội đi, chàng vội vàng quay lại nhìn biểu cảm nàng, cuối người hỏi: “A Lê, nàng bị ốm à? Nàng có thấy lạnh không?”

Môi A Lê mở ra, nàng khẽ gọi: “Tiết Duyên……”

Tiết Duyên trả lời, hai tay ôm mặt nàng, ngón tay cái v**t v* dưới mắt, “Ừm, ta ở đây.” 

A Lê thở hổn hển, ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng cách đó không xa, nhìn người thiếu niên chậm rãi đi ra, càng ngày càng gần. Nàng lấy tay che môi, tim đập không kiểm soát được, nước mắt chảy nóng trên mu bàn tay, rơi xuống đất.

Nàng  đột nhiên khóc đến mức Tiết Duyên gần như sợ chết khiếp, nên chàng vội vàng lấy tay áo lau chùi cho nàng, “A Lê, nàng bị sao vậy?” 

Trước khi A Lê kịp trả lời, một tiếng gọi nhẹ nhàng từ phía sau truyền đến: “Tỷ tỷ.” 

Lúc đầu, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, vừa phát ra gần như biến mất trong gió tuyết, lần sau phát ra lại càng to hơn, giống như một tiếng kêu trầm: “Tỷ tỷ!”

Tiết Duyên quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một bóng đen nhanh như một cơn gió, trong nháy mắt bay tới trước mặt A Lê.

So với bạn bè đồng trang lứa, thiếu niên trẻ không hề thấp, thậm chí còn cao hơn A Lê, hắn hơi gập lưng, ôm A Lê vào lòng, vừa khóc vừa cười, lặp lại tiếng gọi: “Tỷ tỷ……”

Hắn nói: “Cuối cùng đệ cũng gặp lại tỷ, đệ nhớ tỷ rất nhiều, tỷ tỷ.” 

A Lê không nghe thấy, nhưng nàng biết thiếu niên đang ôm nàng nhất định là đệ đệ của nàng, cảm giác sẽ không thay đổi, ngay cả nhiệt độ nước mắt hắn rơi cũng sẽ không thay đổi. Cách đây rất lâu, đệ đệ nàng bị cha mắng vì không thuộc lòng một bài văn, hắn ôm lấy nàng khóc lóc thảm thiết trong tư thế giống như bây giờ.

Chỉ là lúc đó, hắn chỉ cao tới cằm A Lê, nhưng bây giờ hắn đã cao đến như vậy.

Tiết Duyên duỗi thẳng eo rồi lẳng lặng nhìn bọn họ ôm nhau, bỗng nhiên chàng hiểu ra, nhìn Tiểu Cà Lăm đứng dưới sân.

Tiểu Cà Lăm đang kéo cánh tay của Hồ An Hòa, nhón chân nhìn về phía này, khi bắt gặp ánh mắt của Tiết Duyên, hắn cười toe toét, chớp mắt rồi chạy tới, “Ca, đệ sẽ đi làm ăn, đừng đánh đệ.” 

Tiết Duyên vỗ vỗ đầu hắn, nói “ừm”, “Ta sẽ không đánh đệ, ta sẽ tăng lương cho đệ.” 

Tiểu Cà Lăm hơi buồn , “Vẫn còn tăng sao ạ? Tiền hàng tháng của đệ cao hơn tiền của đầu bếp, đừng tăng nữa, đệ sợ ghen tị.”

Tiết Duyên mỉm cười hỏi: “Vậy đệ muốn cái gì?” 

Tiểu Cà Lăm hơi ngượng, vặn vẹo giật giật góc áo, thì thầm: “Huynh ơi, huynh nói với A Lê tỷ tỷ, mặc dù Ngôn Sơ đã về, nhưng đừng quên ……. đệ.”

Tiết Duyên cười càng lớn hơn, bóp vai hắn, “Ăn miếng đi để bay sự ghen tị đi.”

Vi Thúy Nương sai mấy nha hoàn đun hai nồi nước lớn, mang xà phòng, khăn vải các loại cho hai thiếu niên tắm. Cả đêm loay hoay chưa ai ăn được món gì ngon, A Lê tự mình nấu một nồi mì trứng và mấy cái bánh bao nhân thịt, mọi người quây quần dùng bữa. Vi chưởng quầy buồn ngủ đến mức mí mắt cũng không mở được, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm, làm gì cũng không thể đi được, phải ăn xong rồi mới ngủ tiếp.

Gia đình đoàn tụ, bọn họ rất vui vẻ, Vi Thúy Nương biết chuyện gì đang xảy ra nên cũng không làm phiền họ quá nhiều, nàng ấy rời khỏi chỗ đó để lại chỗ này cho họ rồi quay lại ngủ. Hồ An Hòa cực kỳ quan tâm đến kinh nghiệm sống của ca ca mình, không hề có ý định rời đi, Vi Thúy Nương đã nói mấy lần nhưng hắn không hiểu, cuối cùng nàng ấy kéo tai lôi hắn ra ngoài.

Trên đường ra ngoài, Hồ An Hòa hét lên đau đớn, kêu lên, “Bình tĩnh, bình tĩnh.” 

“Rất xứng đáng.” Vi Thúy Nương nhổ nước bọt vào hắn, “Ngươi nói nhảm nhiều quá.”

Hồ An Hòa lẩm bẩm: “…… Con nương tốt không mắng người.”

Còn chưa kịp nói xong, thuộc hạ của Vi Thúy Nương đã nặng hơn ba điểm, Hồ An Hóa vội vàng đổi lời: “Này, này, nhẹ một chút, ta sai rồi, dù có mắng ta hay không thì ngươi cũng là một cô nương tốt, như vậy còn chưa đủ sao……”

Hai người cãi nhau rồi bỏ đi, căn phòng cuối cùng lại yên tĩnh trở lại.

——————–

Tác giả muốn nói:

Tui muốn viết đến cốt truyện tiếp theo, nhưng cơ thể tui khó chịu quá đến nỗi đầu tui sắp nổ tung luôn òi huhuhu T ^ T

Sắp đến Tết rồi, mọi người nhanh tay mua vé và chú ý nghỉ ngơi