Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 133

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 133 :133

Điện thoại giục giao hàng réo mãi không ngớt. Đơn đặt hàng mỗi ngày một tăng, và kỳ vọng của Cốc Kiều cũng theo đó mà lớn dần. Cô đành phải hoãn lại sự kiện ký tặng bản quyền ở Thượng Hải.

Mãi đến khi toàn bộ sản phẩm đã xuất xưởng, Cốc Kiều mới chốt được lịch đi Thượng Hải và báo lại cho Lâm Hải Xuyên.

Lâm Hải Xuyên hỏi Cốc Kiều có muốn mua nhà ở một dự án mới mở bán phía Đông không. Anh ta cho biết ông chủ dự án đó từng xem phim anh ta đóng nên ưu ái giảm giá 5%, và nếu cô mua, anh ta cũng có thể xin cho cô hưởng mức ưu đãi này.

– Lần này cô hốt bạc rồi thì quất luôn hai căn đi. Tiền làm ăn nay còn mai mất, chỉ có đất đai nhà cửa đứng tên mình mới là của mình.

Cốc Kiều bảo tạm thời cô chưa nghĩ đến chuyện mua nhà.

Lâm Hải Xuyên vừa tức vừa tiếc cho cô:

– Làm ăn thì có lúc được lúc mất, cô cứ dồn hết trứng vào một giỏ thế này, nhỡ sẩy chân một cái thì lại tay trắng như ba năm trước à? Nghe tôi đi, hễ có tiền là phải mua nhà, không chệch đi đâu được.

Dù không ít lần nói xấu sau lưng Cốc Kiều, thậm chí còn từng mắng cô là con mụ gian thương, nhưng Lâm Hải Xuyên vẫn không nỡ nhìn người cực khổ kiếm tiền rồi cuối cùng lại trắng tay. Mỗi khi đọc kịch bản có tình tiết tương tự, anh ta chỉ muốn nhảy vào trong đó mà lay cho nhân vật tỉnh ra, để họ biết đường giữ lấy tài sản của mình.

Lâm Hải Xuyên từng chứng kiến cảnh Cốc Kiều bị người ta quấy phá đến mức hết đường làm ăn. Lúc bấy giờ, anh ta đang định tìm cô để đòi tăng phí đại diện. Con mụ gian thương này đã trắng trợn dán ảnh anh ta mặc áo khoác da heo lên chiếc xe van vàng rồi chạy khắp thành phố cho thiên hạ thấy, đến nỗi bạn học của Lâm Hải Xuyên ngồi trên xe buýt cũng nhìn thấy quảng cáo áo khoác da của Cốc Kiều. Cô bóc lột anh ta thậm tệ thế, vậy mà phí đại diện tính ra mỗi ngày chưa nổi một tệ, đúng là quá quắt. Năm đó, hễ chen chúc trên xe buýt là lại ngửi thấy mùi dầu thuộc da heo bởi gần một nửa hành khách đều mặc áo khoác da. Nghĩ đến cảnh con mụ gian thương kia hốt bạc dễ như trở bàn tay, Lâm Hải Xuyên quyết tâm phải đi đòi lại quyền lợi chính đáng cho mình.

Thế nhưng năm đó, anh ta đã tận mắt thấy Cốc Kiều bị một đám đàn ông vây kín trong phòng khách sạn. Cô chẳng hề biến sắc, cũng không nói nửa lời, chỉ lẳng lặng lấy máy ghi âm bật đoạn giải thích đã thu sẵn cho họ nghe. Có lẽ đám người này đã quấy rầy Cốc Kiều suốt một thời gian dài, nên cô thừa biết họ định nói gì, bèn thu âm sẵn câu trả lời để đỡ phải nói đi nói lại. Tiếng máy ghi âm vặn to hết cỡ, át hết mọi tạp âm, nhưng đám người kia vẫn lì lợm không chịu rời đi sau khi nghe lời giải thích đó. Nghe được đoạn ghi âm đó, Lâm Hải Xuyên chỉ thấy Cốc Kiều thật xui xẻo.

Lâm Hải Xuyên lập tức thay đổi ý định. Tiền của gian thương xem ra cũng chẳng dễ kiếm, thế nên anh ta đành từ bỏ ý định đòi Cốc Kiều tăng phí đại diện.

Cốc Kiều lờ đi chuyện mua nhà, chỉ hỏi:

– Cậu còn thiếu bao nhiêu?

Lâm Hải Xuyên kỳ thực đang thiếu hai mươi nghìn tệ, nhưng anh ta không đời nào vay tiền phụ nữ.

Vốn dĩ có một đoàn phim ngỏ lời mời với mức thù lao khá ổn, nhưng đọc kịch bản xong, Lâm Hải Xuyên lại chẳng muốn nhận chút nào. Đóng một vai như thế này thì hỏng hết hình tượng của anh ta. Nhân vật trong phim được một cô công nhân chu cấp tiền ăn học, nào ngờ khi lên đại học hắn ta lại lọt vào mắt xanh của con gái rượu một vị quan chức cấp cao, từ đó bắt đầu dây dưa với cả hai người phụ nữ. Dù nội tâm nghiêng về cô bạn học mới vì cho rằng cả hai tâm đầu ý hợp, nhưng lương tâm lại không cho phép hắn ta đá người con gái đã cưu mang mình… Kịch bản vẫn còn tô hồng chán chê khi để cô gái tốt bụng kia chủ động rút lui, tác thành cho đôi trai tài gái sắc.

Đọc đến đoạn này, Lâm Hải Xuyên tức sôi máu. Chỉ có đồ ngu mới chủ động rút lui. Mắc mớ gì phải tác thành cho cái đôi sến súa ấy chứ? Phải bắt gã đó nôn tiền ra mới đúng!

Kịch bản này làm Lâm Hải Xuyên bất giác nhớ đến gã bạn trai cũ của Cốc Kiều. Trong khi cô cặm cụi cày cuốc kiếm tiền thì hắn ta lại vi vu du học ở Mỹ, mặc áo khoác đua xe hàng hiệu. Nhìn cái dáng vẻ đó là biết chẳng phải loại chịu khó rửa chén thuê kiếm sống rồi, không rõ hắn ta đã bòn rút của Cốc Kiều bao nhiêu tiền của. Cốc Kiều phải mang tiếng là con mụ gian thương để kiếm từng đồng từng cắc, vậy mà bao nhiêu tiền làm ra đều bị gã đàn ông này tiêu xài phung phí. Vậy mà hắn ta chỉ giúp cô chút việc đã vênh mặt lên, chẳng hề thân thiện như Cốc Kiều. Cái loại ăn bám mà còn ra vẻ ta đây đến mức đó thì cũng thuộc hàng thượng thừa. Sau này khi Cốc Kiều gặp khó khăn, hắn ta liền lặn không sủi tăm, chẳng biết lại đi đào mỏ cô nào rồi.

Lâm Hải Xuyên chúa ghét loại đàn ông sống bám váy đàn bà, huống chi là hạng sống bám váy đàn bà mà nết như cha thiên hạ. Lâm Hải Xuyên cũng thấy lạ, sao chuyện làm ăn thì Cốc Kiều khôn ngoan lọc lõi là thế, mà riêng chuyện này thì dại dột thế không biết.

Lâm Hải Xuyên chân thành nhắc nhở Cốc Kiều:

– Này, nếu có thằng nào hỏi vay tiền, cô cứ bảo nó biến càng xa càng tốt. Đàn ông mà mở miệng vay tiền phụ nữ, mười thằng thì cả mười đều là đồ bỏ đi. Như tôi đây này, tuyệt đối không đời nào mở miệng vay tiền phụ nữ.

Anh ta nói năng lẫm liệt, cứ như thể mình là chuẩn mực của đấng mày râu toàn thiên hạ.

Chứng kiến màn lên gân của Lâm Hải Xuyên, Cốc Kiều phải cố nín cười.

Cô không cho anh ta vay tiền. Thay vào đó, cô ký một bản hợp đồng đại diện mới với thời hạn ba năm. Nhìn những điều khoản trong hợp đồng, Lâm Hải Xuyên không khỏi thầm than Cốc Kiều đúng là con mụ gian thương. Dù vậy, khoản tiền này quả thực đã giúp anh ta giải quyết thế khó trước mắt. Cầm tiền trong tay, Lâm Hải Xuyên đi thẳng đến trung tâm môi giới để ký hợp đồng mua nhà ngay lập tức.

Cốc Kiều dẫn theo bé Điền ở cửa hàng cùng đi công tác Thượng Hải.

Lâm Hải Xuyên cười nhạo cô:

– Tôi cũng chịu cô thật đấy, kiếm bộn tiền như thế mà không nỡ bỏ tiền mua cho mình một tấm vé hạng thương gia.

Cảm thấy ngồi một mình ở khoang hạng nhất quá tẻ nhạt, Lâm Hải Xuyên bèn bảo Cốc Kiều bù tiền chênh lệch để anh ta xuống khoang phổ thông ngồi với cô. Vốn dĩ anh ta định bụng sẽ khoe với cô về căn nhà mới mua, nhưng vì có nhân viên của Cốc Kiều ở đó, nếu anh ta hễ mở miệng là bàn chuyện giá nhà lên xuống thì lại có vẻ chợ búa quá. Hơn nữa, nhỡ bị người trên máy bay nhận ra thì rất phiền phức, nên anh ta đành nhắm mắt dưỡng thần. Để tránh gây chú ý, Lâm Hải Xuyên đã cẩn thận đội mũ và đeo kính râm.

Vì là lần đầu đi máy bay nên bé Điền có phần lúng túng, không biết cách thắt dây an toàn. Cốc Kiều liền giúp cô bé thắt lại. Xong xuôi, cô cười kể cho bé Điền nghe chuyện ngày xưa:

– Lần đầu tiên bay tới Quảng Châu, chị đinh ninh đồ ăn thức uống trên máy bay đều phải trả tiền. Thế là lúc tiếp viên hỏi uống gì, chị cứ xua tay bảo không cần gì cả. Mãi sau mới biết là miễn phí, chị liền gọi ngay cô tiếp viên lại xin một ly nước cam. Trời ơi, chắc vì là đồ được cho không nên chị uống vào thấy sướng rơn, cảm giác như vớ được món hời ấy.

Lâm Hải Xuyên nhắm mắt lắng nghe, nghĩ bụng: “Nếu là mình thì chẳng đời nào lại lôi chuyện quê mùa ngày xưa của bản thân ra làm trò cười như thế. Cái cô này đúng là hết nói nổi.”

Khi tiếp viên hàng không mang đồ uống tới cho họ đã nhận ra Lâm Hải Xuyên. Anh ta bèn nở nụ cười lịch thiệp đáp lại, cố tỏ ra thân thiện.

Cốc Kiều vừa uống nước cam vừa cười bảo bé Điền:

– Lần này biết trước rồi nên lại thấy bình thường, uống không thấy sướng như lần đầu tiên nữa.

Lâm Hải Xuyên thực sự không hiểu nổi. Rốt cuộc đây là hạng người gì mà có thể hào hứng kể lại chuyện mình chưa trải sự đời như vậy? Nếu cô không tự nói ra thì làm gì có ai biết được.

Tựa như ve sầu lột xác, Cốc Kiều dường như đã lột bỏ hoàn toàn con người cũ. Lần đầu Lâm Hải Xuyên gặp cô, má cô vẫn còn phúng phính, anh ta chẳng thể ngờ cô gái này lại muốn thuê mình đóng quảng cáo.

Thấy xe đến đón là một chiếc Cadillac, Lâm Hải Xuyên không khỏi cảm thán, lần này Cốc Kiều trúng đậm thật rồi. Nếu là ngày xưa, cô sẽ bắt chiếc Fiat ngay tại sân bay, loại xe xập xệ còn rẻ hơn cả Xiali. Hồi ấy, anh ta gần như đoan chắc phân nửa tài sản của Cốc Kiều là do chắt bóp mà thành. Nào ngờ hôm nay cô lại coi trọng anh ta dữ vậy, còn cố ý thuê hẳn một chiếc xe sang thế này tới đón họ.

Kỳ thực, chuyện này không nằm trong kế hoạch của Cốc Kiều. Cô đã nói với Lạc Bồi Nhân rằng anh không cần phải cất công đến đón, cô hoàn toàn có thể tự bắt taxi về khách sạn.

Nếu chiếc Cadillac đến đón khiến Lâm Hải Xuyên kinh ngạc một, thì khi trông thấy người lái xe, sự ngỡ ngàng của anh ta đã tăng vọt lên một trăm.

Lâm Hải Xuyên chẳng cần tháo kính râm vẫn nhận ra ngay gã đàn ông phong độ mặc áo khoác cashmere, từng cùng Cốc Kiều chụp ảnh cho anh ta năm nào. Anh ta không khỏi thán phục Cốc Kiều, và từ sự thán phục ấy nảy sinh một cảm giác đồng điệu hiếm có.

Cốc Kiều có thể không có mắt nhìn người trong chuyện tình cảm, nhưng trong làm ăn thì lại có con mắt tinh đời. Năm đó, gã đàn ông này ở ngay bên cạnh, vậy mà cô không hề vì tình riêng mà mờ mắt để hắn ta chụp quảng cáo mà vẫn quyết đoán chi tiền thuê anh ta. Lâm Hải Xuyên thầm nghĩ: “Có tầm nhìn như vậy, cô ấy giàu cũng phải lẽ.”

Rõ ràng Lâm Hải Xuyên nhớ Cốc Kiều từng nói họ đã chia tay, vậy mà hôm nay gã đàn ông kia lại bất ngờ xuất hiện ở sân bay để đón cô. Hay là thấy Cốc Kiều sắp phát tài nên sấn tới đòi nối lại tình xưa? Anh ta cũng chẳng rõ hắn ta kiếm đâu ra chiếc Cadillac này nữa. Loại đàn ông bám váy đàn bà để khởi nghiệp rồi một bước lên mây cũng chẳng hiếm, không biết gã này thuộc dạng nào. Chiếc Cadillac này là mua hay đi mượn đây? Sẵn bệnh nghề nghiệp thích xây dựng tiểu sử nhân vật và phân tích động cơ tâm lý mỗi khi đọc kịch bản, Lâm Hải Xuyên vừa thầm đoán già đoán non, vừa liên tục quan sát người đàn ông mặc áo khoác cashmere.

Nay đã khác xưa, Lâm Hải Xuyên nay tự nhận thấy mình cũng đã có chút tên tuổi, không còn là gã diễn viên quèn đóng quảng cáo cả buổi mới kiếm được ba trăm tệ nữa. Thế nhưng, người đàn ông kia chỉ liếc mắt nhìn anh ta một lượt từ đầu đến chân, dường như không nhận ra anh ta là ai, rồi thản nhiên đỡ lấy vali từ tay Cốc Kiều nhét vào cốp sau.

Cốc Kiều giới thiệu họ với nhau. Khi giới thiệu Lâm Hải Xuyên, cô thêm cả tá định ngữ hoa mỹ như “xuất sắc”, “rất được yêu thích”… ấy vậy mà những lời tâng bốc đó dường như chẳng khiến khuôn mặt người lái chiếc Cadillac mảy may biến sắc. Anh chỉ đáp lại lịch sự nhưng đầy xa cách. Đến khi giới thiệu Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều chỉ dùng vỏn vẹn một danh xưng:

– Bạn trai tôi.

Lâm Hải Xuyên chẳng mấy ngạc nhiên về lời giới thiệu này, bởi ánh mắt Cốc Kiều ban nãy đã tố cáo cô rồi. Là một diễn viên ưu tú, anh ta luôn nhạy bén trong việc nắm bắt cảm xúc người khác. Bấy giờ trong lòng anh ta không chỉ đặt một dấu chấm hỏi, mà theo sau còn có một rừng dấu chấm than. Cuối cùng anh ta cũng thấm thía câu nói “thắng đường đua mà thua đường tình”. Cốc Kiều đã đi một vòng lớn, vất vả tự mình làm giàu, rốt cuộc vẫn sa vào lưới tình của đúng một gã đàn ông cũ.

Cốc Kiều chủ động ngồi ghế phụ, để Lâm Hải Xuyên ngồi băng sau trong nỗi hậm hực vì thấy cô chẳng nên cơm cháo gì. Dù gì cũng được tính là một người phụ nữ thành đạt mà sao đến giờ vẫn chưa chịu sáng mắt ra vậy chứ?

Bé Điền vốn rất ngưỡng mộ một vai diễn trước đây của Lâm Hải Xuyên, luôn cảm thấy anh ta rất có chất phong trần lãng tử. Nhưng khi có thêm người khác để so sánh thì cái chất của thần tượng trong lòng cô bé tự dưng nhìn hơi giả trân.

Lâm Hải Xuyên cười,  nói về kịch bản mà mình đang đọc. Thoạt đầu, Cốc Kiều không hiểu mô tê gì, cô chẳng thấy nhân vật trong kịch bản của anh ta liên quan gì đến mình.

– Đọc xong kịch bản này, tôi đã nghiệm ra một chân lý. Mọi người có biết, khi một người phụ nữ chu cấp cho một gã đàn ông thì sẽ lãnh hậu quả gì không?

Bé Điền lập tức tỏ ra vô cùng tò mò trước câu hỏi của thần tượng:

– Là gì ạ?

– Khi phụ nữ chu cấp cho một gã đàn ông, kết cục chỉ có một thôi. Đó là tự tay dâng chồng mình cho đứa khác hưởng.