Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 4
topicBạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 4 :
Trong nhóm có vài nam sinh cũng đang học ở Hoa Đại, biết quan hệ giữa Tưởng Huỳnh và Lục Chi Hề, liền gọi anh một tiếng: “Chi Hề, kia chẳng phải bạn gái cậu, Tưởng Huỳnh sao? Cô ấy tới đây tìm cậu à?”
Lục Chi Hề vốn đang trò chuyện với mấy cậu bạn bên cạnh, nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên trông thấy bóng dáng quen thuộc nơi xa.
Cạnh anh là một cô gái nhuộm tóc màu hồng vàng, kinh ngạc hỏi Lục Chi Hề: “Cậu có bạn gái rồi á? Cậu mà cũng có bạn gái á?! Mới tới Trung Quốc có một năm thôi mà!!”
Lục Chi Hề hơi nhíu mày, không trả lời.
Tưởng Huỳnh vẫn đang do dự không biết có nên qua chào hỏi Lục Chi Hề hay không, thì thấy anh đã chú ý tới mình, đứng dậy bước lại gần.
“Huỳnh Huỳnh, sao em lại ở đây?”
“Tối nay em dạy kèm ở đây. Vệ Trinh có ở đây không? Em gái cậu ấy muốn tìm cậu ấy, nên em dẫn cô bé qua xem thử.”
“Em đang dạy kèm em gái Vệ Trinh?”
Tưởng Huỳnh từng nhắc với Lục Chi Hề rằng cô đang dạy thêm cho học sinh, nhưng không nói rõ chi tiết, Lục Chi Hề cũng không hỏi kỹ. Hai người gặp nhau ở đây, đều thấy bất ngờ trong mắt đối phương.
Vệ Trinh vừa từ nhà ăn bước ra sau khi ăn xong món tráng miệng, lập tức thấy hai người đang đứng cạnh ghế sofa ngoài hiên, bèn chạy vội tới: “Chị Tưởng Huỳnh?”
Rồi quay sang nhìn cô bé mặc đồ hồng phấn đứng cạnh Tưởng Huỳnh, lập tức đổi giọng: “Em tới đây làm gì?”
Vệ Tình thấy anh trai thì rất vui, mắt cứ dán chặt vào cậu, nhưng nói năng vẫn đầy khí thế: “Em muốn đi đâu thì đi, anh tới được thì sao em không tới được?”
Vệ Trinh: “Được, em giỏi. Xem xong náo nhiệt thì mau về đi, chỗ này không phải nơi con nít nên đến.”
Hai anh em lớn lên ở Kinh thị từ nhỏ, khẩu chiến nhanh như đánh trống. Tưởng Huỳnh vội vàng giải thích với Vệ Trinh: “Tình Tình cứ đòi gặp em, đúng lúc mẹ em tìm em đấy, em có muốn đi về cùng bọn chị không?”
Vệ Trinh dĩ nhiên không muốn về sớm như vậy, nhưng cậu biết tính em gái mình, chắc chắn ở nhà làm loạn đến mức mẹ cậu và Tưởng Huỳnh không chịu nổi nữa mới phải tìm đến đây.
Cậu hết cách, đành cúi xuống bế Vệ Tình lên, quay sang nói với Lục Chi Hề: “Anh Hề, nhà em có việc, em về trước đây.”
Lục Chi Hề khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt rơi lên người Tưởng Huỳnh: “Em cũng về luôn à?”
Tưởng Huỳnh gật đầu: “Em còn phải dạy Tình Tình thêm hai tiếng nữa.”
Lúc này, một cô gái tóc hồng phấn bất ngờ chạy tới, tay cầm điện thoại, cười tươi rói: “Hi~ em tên là Lily, mình kết bạn wechat nhé?”
Lily xinh xắn chói mắt, nói tiếng Trung mang đậm giọng ABC, hơi tròn người nhưng vô cùng thoải mái khoe dáng, mặc áo hai dây lưng trần lộ eo và quần siêu ngắn, toàn thân toát ra vẻ tự tin, năng động.
“Lily, cô ấy còn bận, đừng làm phiền cô ấy.” Lục Chi Hề bỗng mở miệng.
Lily có phần không vui: “Cậu đừng keo kiệt vậy mà~”
Giọng nói cũng như ngoại hình của cô ta, mang theo vẻ nũng nịu lả lơi.
Lục Chi Hề nói với cô ta: “Được rồi, cô đi chơi đi.”
Tưởng Huỳnh nhìn hai người, ánh mắt hơi lưỡng lự, rồi thấy Lily thật sự ngoan ngoãn cất điện thoại đi, im lặng quay lại chỗ cũ ngồi xuống.
Dù là đang nướng đồ ăn, tán gẫu, chơi board game hay hát karaoke, tất cả mọi người xung quanh đều dừng tay lại, đồng loạt quay đầu nhìn về phía họ. Không ít cô gái cúi đầu xuống, vừa kín đáo quan sát Tưởng Huỳnh, vừa thì thầm to nhỏ với nhau.
Bọn họ đều ăn mặc rất thời thượng, quần áo trên người cũng không nhiều, không phải ai cũng thực sự xinh đẹp, nhưng người nào người nấy đều mang theo một kiểu ngạo mạn cao ngạo, khí chất có vài phần tương tự với Lily.
Tưởng Huỳnh cũng từng nhiều lần bị người ta nhìn chằm chằm, nhất là sau khi ở bên Lục Chi Hề. Nhưng khi đó chủ yếu là trong trường học, ánh mắt bạn bè đều mang theo tò mò và ngưỡng mộ. Còn lúc này, ở đây cô lại cảm nhận được những ánh nhìn ấy có chút gì đó cao cao tại thượng.
Trong sân sau của căn biệt thự xa hoa này, dường như có một bức tường vô hình và vững chãi bao quanh đám thiếu niên trai xinh gái đẹp ấy, tạo thành một thế giới riêng tràn đầy cảm giác ưu việt. Mà Lục Chi Hề vốn luôn điềm đạm và kín tiếng lại là trung tâm của thế giới ấy.
Tưởng Huỳnh thu lại ánh mắt, giọng nói bình tĩnh: “Chi Hề, vậy em đi đây, anh chơi vui nhé.”
Lục Chi Hề nhìn cô: “Em dạy đến mấy giờ?”
Nghe ra được anh có ý muốn đón mình, Tưởng Huỳnh mỉm cười: “Không sao đâu, anh cứ bận việc của mình đi. Em xong sẽ tự bắt tàu điện ngầm về.”
Nói xong, cô quay người lại, nhẹ nhàng vỗ lên vai Vệ Trinh: “Chúng ta đi thôi.”
Lục Chi Hề dặn quản gia đưa ba người họ về. Đợi đến khi họ rời khỏi sân sau, anh mới ngồi trở lại ghế sofa trên sân thượng.
Bên cạnh, Thích Châu quay sang trêu chọc: “Thằng nhóc Vệ Trinh đứng cạnh bạn gái cậu nhìn cũng ra dáng phết đấy, ha ha.”
Lục Chi Hề cười khẽ: “Thế à?”
Thích Châu bị nụ cười ấy làm cho rợn da gà, vội giơ hai tay lên đầu hàng, nói với anh: “Được rồi, được rồi, biết là cậu thích cô ấy lắm rồi. Tôi không nói nữa… Mẹ nó, may mà trong nước cấm dân thường sở hữu súng…”
Lily cũng tiếc nuối thu ánh nhìn về, cảm thán: “Đáng tiếc thật đấy, Vệ Trinh mới mười sáu tuổi mà cơ bắp đã đẹp vậy rồi.”
Thích Châu chen vào: “Cơ bắp của tôi cũng đẹp, cho cậu sờ miễn phí luôn.”
Lily lắc đầu: “Cậu ấy luyện bóng rổ nên mới có vóc dáng như vậy. Tôi thích con trai chơi bóng rổ.”
Cô ta vừa nói vừa v**t v* cơ ngực của Thích Châu. Nghe cậu ta khoe rằng mình hôn giỏi, Lily cười hì hì nghiêng người tới gần: “Thật không? Tôi không tin.”
Thích Châu ôm eo cô ta, cũng bật cười: “Thế thì thử đi.”
Hai người vốn còn chưa thân thiết, thế mà ngay trước mặt Lục Chi Hề đã hôn nhau luôn. Hôn một lúc, Lily đã ngồi hẳn lên người Thích Châu.
Cô ta hỏi: “Cậu không có bạn gái chứ?”
“Giờ mới nhớ ra hỏi à?”
Lily làm bộ muốn rời khỏi người cậu ta: “Tôi không hôn người đã có bạn gái đâu.”
Thích Châu giữ cô ta lại: “Gấp gì chứ, tôi có nói là tôi có đâu?”
Lily lại bật cười, tay luồn vào trong vạt áo thun của cậu ta: “Vậy sao cậu không hỏi tôi?”
Thích Châu cũng phối hợp: “Ồ, vậy cậu có không? Giờ nhắn tin chia tay anh ta cũng chưa muộn mà.”
Lục Chi Hề đặt điện thoại xuống, nhàn nhạt nhắc nhở: “Muốn ph*t t*nh thì đi thuê phòng.”
Giọng điệu anh nhẹ hẫng, nhưng hai người bên ghế sofa lập tức tách nhau ra, cười đùa vài câu rồi ai về chơi với bạn nấy, giống như chuyện ban nãy chưa từng xảy ra.
–
Trên đường về, Tưởng Huỳnh mới biết được từ miệng Vệ Trinh rằng buổi tụ tập đó là do Lục Chi Hề tổ chức, để chiêu đãi vài người bạn từ Mỹ sang Kinh thị chơi. Nhiều người trong số họ là con cháu của bạn bè cha mẹ Lục Chi Hề. Căn biệt thự xa hoa kia cũng là của nhà anh, bình thường không ai ở, chỉ có quản gia thường xuyên tới dọn dẹp.
Ngay cả Ngô Khê trước đây cũng từng quen biết mẹ của Lục Chi Hề. Có thể nói giới nhà giàu đều dùng chung một quyển danh bạ liên lạc.
—
Chín giờ tối, buổi học đọc sách phần hai kết thúc đúng giờ. Lúc này, Tình Tình đã lim dim buồn ngủ. Vừa đọc xong, bảo mẫu liền đưa bé đi rửa mặt rồi ngủ.
Tưởng Huỳnh đeo ba lô đi xuống tầng, bất ngờ trông thấy Lục Chi Hề đang ngồi trên ghế sofa trò chuyện với Ngô Khê. Vệ Trinh thì ngồi ở đầu kia ghế sofa, buồn chán nghịch điện thoại, nhìn là biết bị ép tới.
Tưởng Huỳnh đi tới bên cạnh Lục Chi Hề, ngạc nhiên hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
“Chỗ này cách nhà xa, anh không nỡ để em về một mình.”
Ngô Khê quay sang nói với anh: “Thật không ngờ cháu đã tới Bắc Kinh một năm rồi, lại còn là bạn trai của Tiểu Huỳnh nữa. Trước đây con bé học xong về nhà muộn quá, tôi không yên tâm, thường dặn Vệ Trinh đưa nó ra trạm tàu điện. Lần này có cháu đi cùng, tôi yên tâm hơn nhiều rồi.”
Lục Chi Hề mỉm cười khách sáo nói một câu cảm ơn, sau đó vòng tay ôm lấy vai Tưởng Huỳnh, liếc nhìn Vệ Trinh vẫn đang ngồi trong ghế sofa chơi điện thoại.
Đối phương giơ tay ra hiệu, tỏ ý không cần khách sáo.
Một chiếc xe xám đậm, đường nét sắc sảo, đỗ lại trước cửa. Tài xế gọi một tiếng “Tiểu Lục tổng”, rồi mở cửa sau cho họ.
Vừa vào xe, cửa còn chưa đóng lại hẳn, Tưởng Huỳnh đã hỏi: “Hôm nay có làm lỡ buổi tụ tập của anh không?”
“Có quản gia trông chừng, không sao cả.”
Lục Chi Hề quay đầu nhìn cô: “Buổi tụ hôm nay là do ba mẹ anh yêu cầu tổ chức, đều là mấy người đồng trang lứa mà anh bắt buộc phải duy trì quan hệ. Trước đó anh không nói rõ với em là sợ em suy nghĩ nhiều, mong em đừng để tâm.”
Tưởng Huỳnh sững lại, đối diện ánh mắt của anh.
Cô quả thực có hơi để bụng, ai mà không khó chịu khi thấy bạn trai mình xuất hiện ở một nơi ngập tràn hormone tuổi trẻ như thế.
Nhưng không khí nơi đó từng tấc từng tấc đều không thuộc về cô, cho dù có biết thì cô cũng chẳng muốn tới.
“Sau này nếu anh phải tham gia mấy buổi tụ họp kiểu đó, cứ nói thẳng với em là được, em sẽ hiểu.”
Lục Chi Hề dịu dàng nắm lấy tay cô: “Ừ, anh nhớ rồi. Nhưng mà em nè, lúc trước em nói nơi dạy kèm có tàu điện ngầm đi thẳng tới, anh còn tưởng không xa, ai ngờ lại cách xa trường và căn hộ như vậy, sau này đừng đi nữa.”
Sau khi nói rõ mọi chuyện, tâm trạng của Tưởng Huỳnh cũng nhẹ nhõm hẳn, trong lời nói mang theo nụ cười: “Chỗ đó lương cao, mà Tình Tình lại ngoan ngoãn, dễ thương, em thật sự rất thích công việc này.”
“Không phải em vừa mới gia nhập nhóm nghiên cứu mới à? Giờ vẫn xoay xở được sao?”
Câu hỏi này đúng lúc chạm vào nỗi lo của cô.
Sau khi vào nhóm nghiên cứu của giáo sư Lâm, khối lượng công việc của cô tăng vọt, phải xử lý dữ liệu, đọc tài liệu, lại thêm việc làm bạn đọc cho bé con, đúng là hơi quá sức.
“Đừng ép mình quá. Tiền không phải vấn đề.”
Tiền không phải vấn đề!
Câu nói này thật sự rất dễ khiến người ta xiêu lòng.
Thực ra từ lúc biết Tưởng Huỳnh phải tự kiếm tiền sinh hoạt, Lục Chi Hề đã chuyển cho cô một khoản. Con số đó không nhỏ, đủ để cô không phải lo lắng gì về chi phí du học, thậm chí còn có thể sống rất dư dả.
Tưởng Huỳnh không phải thánh nhân, nhưng cô ở bên Lục Chi Hề chỉ đơn giản là muốn yêu đương. Nếu nhận tiền của anh, mối quan hệ giữa họ sẽ trở nên mơ hồ và phức tạp hơn, thậm chí không còn dễ gọi tên. Hơn nữa từ khi vào đại học, cô đã dạy kèm, làm trợ lý công việc ở trường, làm trợ lý nghiên cứu cho các giáo sư trong khoa, từng chút một tích góp được một khoản tiết kiệm kha khá. Vì vậy cuối cùng cô vẫn không nhận tiền của anh.
Có lẽ hơi cố chấp, nhưng cô chỉ muốn mình có thể đứng thẳng lưng trước mặt Lục Chi Hề.
“Chi Hề, anh yên tâm đi, em biết tự lượng sức mình mà.”
Lục Chi Hề cúi mắt nhìn người trong lòng, ánh đèn trần trên xe rọi từ trên xuống, rơi trên gương mặt anh, hàng chân mày và đôi mắt thanh tú phủ xuống một lớp bóng mờ.
“Nhưng cứ để Vệ Trinh đưa em đến ga tàu mãi thì cũng không tiện lắm, nên làm thế nào bây giờ?” Giọng anh rất khẽ.
Tưởng Huỳnh giải thích: “Thật ra đoạn đường này rất an toàn, Vệ Trinh bây giờ học lớp mười một, đôi khi còn phải học tối ở trường. Em thường đi bộ một mình, lúc nào em về trễ thì cậu ấy mới tiện đường đưa em tới trạm tàu thôi…”
Lục Chi Hề lặng lẽ lắng nghe, chờ cô nói xong mới bất ngờ đưa tay ra nắm lấy sau gáy cô. Tay anh hơi mạnh, khiến Tưởng Huỳnh hơi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn cô.
Nụ hôn kéo dài thật lâu mới chịu kết thúc.
Lục Chi Hề vốn đã đẹp quá mức cho phép, ngày thường luôn là dáng vẻ chững chạc, nhã nhặn. Một khi vương vào h*m m**n, lại trở nên gợi cảm đến khó cưỡng. Đôi môi hồng nhạt vì nụ hôn vừa rồi mà trở nên ướt át như một đóa hoa vừa dính sương sớm, mềm mại và đầy mê hoặc.
Tưởng Huỳnh bị anh hôn đến choáng váng, mặt đỏ bừng, tim đập loạn nhịp.
Cô cảm thấy mình như đang thưởng thức một quả đào mọng nước.
Ngọt ngào, mềm mại, mê đắm.
Tràn đầy dụ hoặc, khiến cô quên luôn vừa rồi mình đã nói gì.