Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 129
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 129 :Đôi CP
Giản Văn Minh vừa trở về phòng ngủ thì nhận được cuộc gọi của Hề Chính.
Cậu nằm trên giường, cầm lấy điện thoại.
Hai người đã trò chuyện khá nhiều khi còn ở trên xe. Giản Văn Minh hỏi:
"Anh lại gọi tới làm gì?"
"Muốn nghe giọng em một chút." Hề Chính đáp.
Giản Văn Minh hỏi tiếp:
"Anh có phải rất sợ tôi sẽ bỏ rơi anh không?"
Hề Chính khẽ cười không nói gì, cuối cùng chỉ "Ừm" một tiếng.
Giản Văn Minh nói:
"Anh yên tâm, tôi sẽ không làm vậy đâu. Tôi, Giản Văn Minh, không phải là kẻ bội bạc. Anh cứ an tâm."
Hề Chính lại "Ừm" một tiếng, rồi nói:
"Ngủ đi."
"Vậy tôi cúp máy nhé."
"Ừm."
Hề Chính nằm trên giường, nhưng chẳng hề buồn ngủ.
Giản Văn Khê biết chuyện lần này xảy ra khá đột ngột, khiến phía họ rơi vào thế bị động.
Nhưng may mắn là hắn cảm thấy thái độ của Giản Văn Khê vẫn chấp nhận được.
Tuy có phần lạnh nhạt, mang chút dè chừng, nhưng nhìn chung lại tốt hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.
Cũng coi như là một khởi đầu thuận lợi.
Tiếp theo sẽ là việc bố mẹ Giản và gia đình bên Hề Chính. Đồng thời, cả hai cũng phải cố gắng giữ gìn đời sống riêng tư, tránh để ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty.
Tết Âm Lịch còn chưa đến, mẹ Giản đã bắt đầu giúp Giản Văn Khê chuẩn bị quà đáp lễ.
"Bên nhà họ Chu cư xử rất phải phép, nhà mình cũng không thể kém cạnh. Nếu Tết năm nay hai đứa ăn Tết ở bên này, thì sau Tết phải nhanh chóng về bên đó, đến thăm hỏi ông bà, người lớn tuổi. Quà cáp mẹ đã chuẩn bị xong hết cả rồi."
Mẹ Giản đưa cho anh xem qua một lượt.
Giản Văn Khê nói:
"Đem nhiều như vậy, hai chúng con đi máy bay cũng bất tiện."
"Có gì đâu mà bất tiện. Bên này mình gửi đi trước, đến nơi con nhờ người ra nhận là được, không cần tự tay mang theo." Mẹ Giản vừa nói vừa giới thiệu sơ qua từng món.
Bà chuẩn bị quà cáp rất chu đáo, cả quà biếu nhà họ Văn lẫn nhà họ Chu đều có. Giản Văn Khê càng nhìn càng cảm thấy giống như lễ vật đáp lễ sau đám cưới, bèn gạt bớt vài món:
"Có lòng là được rồi, mẹ."
Mẹ Giản vẫn một mực kiên quyết giữ lại. Đúng lúc đó, từ ngoài vọng vào tiếng người trò chuyện. Dì giúp việc chạy vào báo:
"Bà chủ, cậu Hề tới."
Mẹ Giản khựng lại, quay sang nhìn Giản Văn Khê:
"Sao nó lại đến lúc này?"
Giản Văn Khê hơi mím môi, không trả lời.
Mẹ Giản cùng anh đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:
"Cái cậu Hề Chính này, lòng dạ vẫn tốt. Dù đã ly hôn với con nhưng vẫn giữ quan hệ thân thiết với nhà mình như trước. Chỉ là bây giờ Chu Đĩnh đang ở đây, nó tới thế này khiến mọi người đều thấy khó xử. Con nên nói chuyện rõ ràng với Chu Đĩnh, đừng để Chu Đĩnh cảm thấy có điều gì khúc mắc trong lòng."
Giản Văn Khê khẽ "dạ" một tiếng. Vừa bước ra ngoài, anh đã thấy bố Giản và Chu Đĩnh đang trò chuyện với Hề Chính.
Giản Văn Minh thì đứng một mình ở đầu cầu thang trên tầng hai, không dám lại gần.
Hề Chính đến để biếu quà Tết, cũng không ở lại dùng cơm. Sau khi chào hỏi bố mẹ Giản xong, hắn xin phép ra về. Vì biết mối quan hệ riêng giữa Hề Chính và Giản Văn Minh, Chu Đĩnh - với tư cách là anh rể tương lai - lại tỏ ra khá thân thiện và cảm thông với Hề Chính, còn tiễn hắn ra tận cổng.
Từ đầu đến cuối, Giản Văn Minh cũng không nói với Hề Chính một lời nào.
Tuy vậy, cả hai người họ đều ngầm hiểu là vẫn giữ liên lạc qua điện thoại. Có lẽ trước khi Hề Chính tới, họ đã trao đổi trước với nhau rồi.
Gia đình bên đó mang lễ Tết đến rất chu đáo, toàn là quà cáp đắt tiền, chứ không phải mấy món ăn vặt thông thường. Dì giúp việc trong nhà mang mấy hộp quà sang phòng bên cạnh. Mẹ Giản đi xem qua một lượt, rồi quay ra nói với bố Giản:
"Quà cáp thế này thì quý trọng quá mức."
Bố Giản khẽ nhíu mày, hạ giọng nói:
"Bà có cảm thấy gần đây Hề Chính có gì đó khác lạ không? Như thể càng ngày càng để tâm đến nhà mình."
Lần trước, khi Giản Văn Khê và Giản Văn Minh từ Hoa Thành trở về, chính Hề Chính đã tự mình ra sân bay đón. Từ lúc đó, ông đã thấy có một linh cảm chẳng lành.
Mẹ Giản chậm rãi hỏi lại:
"Ý ông là..."
Bố Giản đáp:
"Có khi nào Hề Chính hối hận rồi? Muốn tìm cách quay lại với Tiểu Khê."
Nghe vậy, mẹ Giản sững người, suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Hồi còn kết hôn thì không biết trân trọng, đến cả chạm vào Tiểu Khê cũng chưa từng. Giờ ly hôn rồi, lại quay về theo đuổi?"
"Có lẽ là nhìn thấy Tiểu Khê ở bên Tiểu Chu, nên bị kích động."
Mất rồi mới biết quý trọng, hoặc cũng có thể vốn dĩ chẳng phải vì yêu, mà chỉ vì không chấp nhận được việc thứ từng thuộc về mình nay lại rơi vào tay người khác. Đó là thói xấu điển hình của đàn ông-bản năng chiếm hữu kiểu Alpha. Bố Giản hiểu rõ điều này hơn ai hết.
Mẹ Giản nói:
"Nó mà làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa Tiểu Khê và Chu Đĩnh thì phiền phức lắm. Tính cách Tiểu Khê không phải kiểu người quay lại với tình cũ. Dù Hề Chính có hối hận đến mấy cũng vô ích, chỉ sợ Tiểu Chu sẽ để tâm."
Dù sao thì Hề Chính cũng là chồng cũ của Giản Văn Khê, còn Chu Đĩnh là người hiện tại. Việc Chu Đĩnh vẫn có thể rộng lượng, cư xử lịch sự với Hề Chính như vậy đã khiến cả nhà rất bất ngờ.
Mẹ Giản thấy quà mà Hề Chính mang đến lần này quá sang trọng, từ chối thì không tiện, đành phải chuẩn bị quà đáp lễ. Nhưng khi chọn người mang quà đi, bà lại phân vân.
Xét theo lý, Hề Chính có quan hệ thân thiết với gia đình họ Giản là vì từng là chồng cũ của Giản Văn Khê. Vì vậy để chính Giản Văn Khê mang quà đáp lễ là hợp lý nhất. Nhưng làm như vậy lại dễ khiến người ngoài hiểu lầm hai bên vẫn còn mối quan hệ thông gia, sợ Chu Đĩnh sẽ để bụng.
"Để Văn Minh đi là ổn nhất." Bố Giản nói.
Trong nhà, ngoài nó ra thì không ai thích hợp hơn.
Để Văn Minh thay mặt nhà họ Giản đi tặng quà, vừa đúng phép, lại giữ được sự trang trọng và lịch thiệp.
"Con đi đáp lễ cho nhà Hề?" Giản Văn Minh há hốc miệng.
Mẹ Giản nói:
"Con cứ mang quà đến tận nhà họ Hề, nhớ gọi báo trước cho Hề Chính một tiếng."
Giản Văn Minh hơi lúng túng, lẩm bẩm:
"Sao lại bắt con đi chứ..."
"Chẳng lẽ lại để chúng ta tự mình đến nhà họ Hề sao? Con đi là hợp lý nhất." Mẹ Giản nói, rồi kể lại cho Giản Văn Minh nghe những suy đoán mà bà và bố cậu đang nghi ngờ.
"Anh con với Chu Đĩnh bây giờ đang yên ấm, đừng để vì chuyện này mà khiến Chu Đĩnh cảm thấy khó xử. Anh con đã giúp con biết bao nhiêu việc, coi như lần này con giúp lại anh một lần đi. Con với Hề Chính dạo gần đây quan hệ cũng không tệ lắm đúng không? Thực ra, nếu có dịp thích hợp, con cũng có thể khéo léo nhắc đến chuyện này với Hề Chính. Dù gì thì chuyện giữa nó và anh con cũng đã là quá khứ rồi. Anh con đã biết buông bỏ, hy vọng nó cũng có thể làm được như vậy."
Giản Văn Minh không ngờ bố mẹ mình lại có thể nghĩ theo hướng đó, trong lòng bối rối không yên.
Nhưng điều này cũng cho thấy một điều rõ ràng: trong mắt mọi người, cậu và Hề Chính là hoàn toàn không nên, và cũng chẳng thể nào đến được với nhau.
Sau này nếu bố mẹ biết được sự thật, không biết sẽ ra sao...
Trước khi đi, Giản Văn Minh gọi điện cho Hề Chính.
"Em định tới nhà tôi à?" Hề Chính hỏi.
"Anh đang ở nhà chứ?" Giản Văn Minh trách nhẹ. "Tết nhất còn mang quà tới làm gì, lại còn toàn là đồ đắt tiền."
"Cũng không đáng bao nhiêu đâu, chỉ là chút lòng thành thôi. Em nói với bố mẹ em đừng bận tâm chuyện đáp lễ. Với lại, tôi hiện không có ở nhà."
"Vậy anh về một chuyến đi. Tôi không muốn một mình đến gặp bố mẹ anh." Giản Văn Minh nói.
"Tôi đang ở ngoài, không về được." Hề Chính đáp. "Hay để tôi gọi cho bố mẹ em, nói chuyện với họ một tiếng."
"Tết nhất còn không ở nhà, anh đi đâu vậy?" Giản Văn Minh hỏi.
"Ra ngoài."
"Tôi biết là ra ngoài. Cụ thể là ở đâu?"
Hề Chính trả lời:
"Khách sạn."
Giản Văn Minh sững người một lúc, hỏi:
"Tết nhất rồi mà anh lại ra khách sạn làm gì? Còn giấu giếm nữa."
Hề Chính đáp:
"Tôi bị đuổi khỏi nhà."
Giản Văn Minh kinh ngạc.
"Năm ngoái tôi đã kể hết mọi chuyện giữa tôi với em cho bố mẹ biết." Hề Chính nói. "Nói xong thì bị đuổi ra ngoài."
Giản Văn Minh lặng người, im lặng rất lâu rồi mới hỏi:
"Giờ anh đang ở đâu?"
"Khách sạn Thụy Hoa."
Cúp máy xong, Giản Văn Minh lập tức cầm chìa khóa xe chạy xuống tầng. Mẹ cậu gọi với theo:
"Đồ đạc còn chưa mang ra xe đấy!"
"Con có việc phải ra ngoài gặp một người bạn." Giản Văn Minh đáp vội rồi lao đi.
Cậu lái xe thẳng đến khách sạn Thụy Hoa. Vừa bước vào sảnh, đã thấy Hề Chính đứng đó, cười toe toét nhìn mình.
Giản Văn Minh vội vã hỏi:
"Chuyện lớn như vậy sao anh không nói với tôi? Nếu tôi không hỏi, anh định giấu luôn à?"
Hề Chính kéo cậu vào trong, cười hỏi:
"Em lo cho tôi à?"
"Lo cái đầu anh!" Giản Văn Minh gắt. "Chẳng phải đã nói là cứ từ từ rồi tính sao? Anh vội gì mà nói hết với bố mẹ anh sớm vậy?"
Nghĩ đến những gì Hề Chính có thể đã phải trải qua, trong lòng Giản Văn Minh vừa xót xa, vừa lo lắng.
Hề Chính bật cười:
"Nói dăm ba câu bịa đặt là em tin sái cổ rồi."
Giản Văn Minh sững sờ, định giơ chân đá hắn một cái, nhưng Hề Chính ôm lấy cậu, cười nói:
"Nói thật thì đúng là tôi có kể hết với bố mẹ, nhưng không phải bị đuổi ra ngoài đâu, là tôi tự mình chuyển đi."
Hắn nhìn thẳng vào Giản Văn Minh, chậm rãi nói:
"Họ chắc chắn sẽ không chấp nhận được ngay. Tôi cũng không muốn ở nhà nghe họ càm ràm mãi, nên tự dọn ra trước."
"Anh tự nhiên lại nói hết với bố mẹ anh làm gì?" Giản Văn Minh hỏi.
"Thật ra, sớm muộn gì cũng phải nói thôi. Tôi cũng đâu có bảo là chúng ta đang yêu nhau, chỉ nói là tôi thích em, muốn theo đuổi em." Hề Chính đáp. "Làm vậy là để tốt cho em. Đỡ đến lúc sau này chúng ta kết hôn, bố mẹ tôi lại có thành kiến với em trong lòng. Em yên tâm, chuyện này họ sợ người khác biết nên chắc chắn sẽ không dám nói ra ngoài, càng không dám làm khó em."
Giản Văn Minh nhìn về phía Hề Chính, thấy khuôn mặt hắn có phần tiều tụy.
Nhưng ánh mắt Hề Chính lại ánh lên nụ cười dịu dàng, thật sự rất ấm áp.
Trong lòng Giản Văn Minh bỗng trào dâng muôn vàn cảm xúc khó tả.
Cậu cảm thấy Hề Chính luôn nghĩ cho mình mọi điều: đứng ra che chở, bảo vệ, giống như cái đêm hắn gọi điện thẳng cho anh trai cậu, chỉ để cậu không bị chỉ trích.
Giờ đây lại càng rõ ràng hơn: bà Hề vốn không ưa người nhà họ Giản, mối quan hệ giữa cậu và Hề Chính lại từng rất phức tạp. Việc nhà họ Hề phản đối chuyện hai người đến với nhau là điều gần như chắc chắn. Việc Hề Chính sớm nói rõ ràng cũng là để sau này cậu không phải chịu sự khinh thường hay bị xa lánh từ phía gia đình hắn.
Trong tình yêu, người ta dễ cảm động nhất là khi nhìn thấy sự hy sinh chân thành. Huống hồ đây lại là Giản Văn Minh - lúc ấy cậu vừa xót xa, vừa xúc động mãnh liệt, lập tức vòng tay ôm lấy cổ Hề Chính rồi hôn hắn.
Hề Chính hơi loạng choạng lùi về sau hai bước, rồi ôm chặt lấy cậu, cả hai cùng ngã xuống ghế sofa.
Hai người họ đã mấy ngày không gặp, như củi khô gặp lửa, rất nhanh đã bùng cháy, quấn quýt lấy nhau không rời.
Giản Văn Minh đã quyết định hôm nay sẽ trao trọn bản thân cho Hề Chính. Lúc này, cậu chỉ muốn ở bên hắn, trở thành người thân thiết nhất trên đời, không còn bất kỳ khoảng cách nào giữa hai người nữa.
"Không cần dùng bao." Cậu khẽ nói.
Hề Chính áp trán mình vào trán cậu, dịu dàng đáp: "Được."
Tình yêu vốn là như vậy, nhất là với những mối tình đầu ở tuổi thanh xuân. Càng gặp nhiều cản trở, lửa yêu càng rực cháy mãnh liệt. Một tình yêu vốn bình thường cũng sẽ trở nên dữ dội, huống chi là tình cảm giữa họ - ngay từ đầu đã chẳng hề tầm thường.
Từ sau khi Giản Văn Khê phát hiện mối quan hệ của hai người, tâm trạng Giản Văn Minh có phần chùng xuống. Nhưng chính những ngày tháng lặng lẽ ấy lại khiến cảm xúc của cậu vào giây phút này càng thêm cháy bỏng và mãnh liệt. Cậu càng muốn dâng hiến toàn bộ con người mình, như thể chỉ có một lần hòa quyện sâu sắc nhất về thể xác mới có thể giải tỏa được ngọn lửa tình yêu đang thiêu đốt trong tim.
Sáng mùng Một Tết, Giản Văn Khê cùng Chu Đĩnh quay lại nơi tổ chức trại hè - nơi lần đầu họ gặp gỡ. Nhiều năm đã trôi qua, nơi ấy nay đã được xây dựng lại, trở thành một phần của khu trường nghệ thuật.
Tuy ở nước Y, không khí Tết Âm lịch không đậm đà như ở Hoa Thành, nhưng phần lớn người dân nơi đây vẫn đón Tết, và các trường học đều nghỉ lễ.
Lúc này trong trường hoàn toàn vắng lặng. Hai người phải tìm khá lâu mới lần ra được chiếc cầu thang - nơi họ từng gặp nhau lần đầu tiên.
Tất cả là nhờ ký ức sâu đậm mà Chu Đĩnh vẫn còn ghi nhớ rõ ràng.
"Chính là chỗ này. Hồi đó anh và chị họ đứng ở đây, còn em thì từ trên kia bước xuống." Chu Đĩnh nói. "Anh đến giờ vẫn nhớ rõ dáng vẻ của em khi ấy, cả bộ quần áo em mặc nữa."
Hai người cùng ngồi xuống bậc cầu thang, chụp với nhau một tấm ảnh kỷ niệm.
Chụp xong, thấy xung quanh không một bóng người, Chu Đĩnh liền hôn Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê không né tránh, ngược lại còn chủ động đáp lại nụ hôn. Chu Đĩnh cảm thấy hôm nay Giản Văn Khê dường như đặc biệt nồng nhiệt hơn mọi khi.
Khi cả hai đang đắm chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào, bỗng vang lên giọng một người đàn ông quát lớn:
"Các cậu đang làm gì ở đây?"
Chu Đĩnh và Giản Văn Khê giật mình, quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt giận dữ của một chú bảo vệ đang đi tuần.
Chu Đĩnh vội kéo Giản Văn Khê đứng dậy, còn chưa kịp giải thích thì Giản Văn Khê đã nhanh tay kéo hắn bỏ chạy. Chạy được vài bước, anh quay đầu lại nhìn hắn rồi bật cười - nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đầy vô tư và tinh nghịch của tuổi trẻ.
Hôm nay Giản Văn Khê cũng mặc sơ mi trắng và quần đen, khoảnh khắc hốt hoảng ấy khiến hình ảnh của anh bất giác trùng khớp với chàng thiếu niên năm 16 tuổi năm nào. Nhưng cũng thật khác biệt. Giản Văn Khê khi 16 tuổi không nói với hắn lấy một lời, còn Giản Văn Khê của tuổi 22 lại là người yêu gần gũi và thân thiết nhất với hắn.
Hai người quay lại xe, Chu Đĩnh liền cúi người áp sát vào Giản Văn Khê.
Chiếc xe đậu bên đường, hơn nửa tiếng vẫn chưa nổ máy. Lốp xe đàn hồi nhẹ, nhịp nhàng lắc lư theo chuyển động của thân xe, khiến đàn sẻ trên cây hoảng hốt bay tán loạn. Trên cửa kính, một bàn tay đẫm mồ hôi trượt xuống, để lại một vệt nước rõ rệt.
Giản Văn Khê và Giản Văn Minh gần như đồng thời ngửa cổ lên.
Chiếc cổ thon dài, duyên dáng như cổ thiên nga, khi ngửa ra phía sau trông vừa như đau đớn vừa như tận hưởng, tạo thành một đường cong quyến rũ khó quên.
Họ là anh em song sinh, cùng nhau lớn lên, cùng nhau rơi vào lưới tình, cùng nhau trải qua lần l*m t*nh đầu tiên trong năm mới.
Mẹ Giản lại gọi điện cho Giản Văn Minh, nhưng vẫn không có ai bắt máy.
Bà đặt điện thoại xuống, lẩm bẩm:
"Thằng nhóc này, không biết chạy đi đâu rồi. Còn định đến nhà họ Hề nữa không đây?"
Bà với tay lấy một miếng mứt trên bàn, bóc vỏ rồi ăn thử.
"Ngọt quá." Bà đưa một miếng cho bố Giản. "Ông nếm thử xem."
Bố Giản vốn không thích đồ ngọt, nhưng thấy vợ đưa tận miệng nên cũng há miệng đón lấy. Ăn xong, ông gật đầu:
"Ngọt thật."
Kẹo bánh, hạt dưa trong nhà đều do dì giúp việc mua sẵn để đãi khách. Bao bì in hình song hỷ đỏ rực, nhìn rất vui mắt, đúng là hợp với không khí Tết.