Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 568
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 568 :
Từ xưa đến nay, cưới vợ cùng gả con gái thật là hai loại phong cách hoàn toàn bất đồng. Gả nữ nhi đa số là thương tâm, cưới vợ đa số là cao hứng.
Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt lập tức khiến cho người ta từ trong bi thương cùng không nỡ vừa rồi rút ra, cũng bắt đầu khát khao một tương lai hoàn toàn mới.
Phòng Ngôn bị người dẫn tới một gian phòng, chờ kéo khăn voan, nàng rốt cuộc có thể nhìn một chút nơi hiện tại đối với nàng phi thường xa lạ, nhưng tương lai lại sẽ là quen thuộc nhất.
Không nghĩ tới, nàng đầu tiên nhìn đến chính là người đang ngây ngốc trước mắt.
Trong ánh mắt Đồng Cẩm Nguyên tràn ngập vẻ kinh diễm, mắt không chớp nhìn Phòng Ngôn: “Ngôn tỷ nhi, muội thật đẹp.”
Lúc này, những người trong phòng bị dung mạo của Phòng Ngôn làm kinh sợ cũng rốt cuộc phản ứng lại. Có chút người phía trước cũng đã gặp qua Phòng Ngôn vài lần, nhưng lần này vẫn như cũ bị nàng kinh diễm. Mà những người trước nay chưa thấy qua nàng, càng là liếc mắt một cái liền nhớ kỹ nàng, ai bảo nàng lớn lên xinh đẹp như vậy.
Phòng Ngôn tự nhiên là không biết suy nghĩ trong lòng mọi người, khi uống rượu hợp cẩn chờ một loạt tập tục xong xuôi, nàng cảm thấy cổ mình đã sắp bị chiếc mũ quan nặng trịch đè gãy.
Đồng Cẩm Nguyên vội vàng tri kỷ bảo nha hoàn tháo xuống cho nàng. Vốn định ở lại thêm một lát, kết quả, bên ngoài không ngừng có người gọi hắn.
Đồng Cẩm Nguyên có chút không tình nguyện, nhưng ở Phòng Ngôn khuyên can, hắn vẫn là đi ra ngoài. Trước khi đi, Đồng Cẩm Nguyên nói: “Ta đi rất nhanh sẽ trở lại. Muội nếu là đói bụng, liền phân phó hạ nhân đi lấy một ít đồ ăn.”
Phòng Ngôn cười gật gật đầu.
Đồng Cẩm Nguyên vừa đi chính là một nén nhang thời gian, ngay lúc Phòng Ngôn rối rắm nên ăn điểm tâm lạnh ngắt trên bàn hay là ngày đầu tiên thành thân liền phiền toái phòng bếp, có người mang cơm tới.
“Thiếu phu nhân, thiếu gia bảo ta mang cho ngài một ít thức ăn. Thiếu gia vốn muốn qua, nhưng lão gia kéo ngài ấy đi tiền viện mời rượu, cho nên nhất thời không về được. Thiếu gia nói ngài nếu mệt mỏi thì cứ ngủ trước, không cần chờ, ngài ấy khả năng còn phải một lát mới có thể trở về.”
Phòng Ngôn cười bảo nha hoàn thưởng cho tiểu nha hoàn đưa cơm này.
Nhìn Đồng Cẩm Nguyên đưa tới một chén mì chay nóng hổi, mấy món ăn kèm, bụng Phòng Ngôn không đúng lúc kêu lên. Thầm nghĩ, Đồng Cẩm Nguyên quả nhiên biết nàng thích ăn cái gì.
Thực mau, một chén mì liền xuống bụng. Ở trong phòng đi rồi vài vòng, Phòng Ngôn cuối cùng nhịn không được buồn ngủ, muốn ngủ. Đi vào tịnh phòng rửa mặt một phen, Phòng Ngôn liền nằm lên giường chuẩn bị ngủ.
Chỉ là, vừa nằm trên giường, nhìn nơi xa lạ, ngửi hương vị xa lạ, lại có chút ngủ không được. Khi nàng rốt cuộc sắp không cản được cơn buồn ngủ, nàng nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn người quen thuộc, nửa ngồi dậy nói: “Đồng đại ca, huynh rốt cuộc đã trở lại.”
Đồng Cẩm Nguyên buổi tối vốn dĩ liền uống không ít rượu, lại nhìn cảnh xuân lộ ra của Phòng Ngôn, mắt càng là sáng rực nhìn chằm chằm nàng. Nhịn không được tiến lên hôn hôn Phòng Ngôn.
Một cổ mùi rượu rõ ràng truyền tới mũi Phòng Ngôn, nụ hôn bá đạo như thế, hương vị xa lạ mà lại quen thuộc, làm Phòng Ngôn bắt đầu sợ hãi, cơn buồn ngủ gì đó cũng sớm chạy hết.
Hung hăng hôn một cái, Đồng Cẩm Nguyên nói: “Ta đi rửa mặt trước.”
Phòng Ngôn vuốt trái tim đang đập thình thịch, trong khoảng thời gian ngắn tâm loạn không ngừng. Nghe trong tịnh phòng tiếng nước chảy ào ào, Phòng Ngôn càng thêm khẩn trương, đối với sự tình sắp sửa phát sinh, nàng có chút không biết làm sao. Nghĩ nghĩ, nàng đơn giản làm bộ đã ngủ rồi. Tin tưởng Đồng đại ca tuyệt đối sẽ không đ.á.n.h thức nàng.
Chờ Đồng Cẩm Nguyên từ tịnh phòng ra, phát hiện Phòng Ngôn tựa hồ đã ngủ. Hắn dập tắt những ngọn nến khác, chỉ để lại ngọn hỉ đuốc đỏ thẫm đang cháy trên bàn. Xốc lên chăn một góc, nhẹ nhàng nằm vào. Kết quả, ngay lúc hắn vừa nằm xuống, hắn phát hiện người bên cạnh tựa hồ hơi hơi động một chút. Lần này, Đồng Cẩm Nguyên liền minh bạch kỳ thật Phòng Ngôn cũng không ngủ.
Đồng Cẩm Nguyên vươn tay, một phen đem Phòng Ngôn vớt lại đây. v**t v* tóc Phòng Ngôn một lát, sau đó nói bên tai nàng: “Ngủ rồi, ân?”