Bác Sĩ Kiều Xin Đừng Manh Động
2026-01-26 07:46:48
“Cầu Trời khấn Phật cho con đêm nay trót lọt.
Con hứa chỉ làm chuyện xấu duy nhất ngày hôm nay, tuyệt đối không có lần sau! Xin Ông Trời thương xót cho cô gái đáng thương như con, xin hãy che chở cho con...”
Trong căn phòng được phủ ánh sáng mập mờ của khách sạn, Hà Mật Khuê quỳ gối trên giường chắp hai tay trước ngực, miệng không ngừng khấn nguyện.
Bên cạnh cô, người đàn ông nằm bất tỉnh, trên người tỏa ra mùi rượu nồng nặc vẫn chỉn chu với sơ mi trắng đóng thùng, kể cả khi ngủ say vẫn toát lên được nét thư sinh pha lẫn sự nam tính cuốn hút.
Mãi gần hai mươi phút sau, hàng mi rậm của người đàn ông khẽ chuyển động hé nhỏ nhìn trộm.
Bắt gặp Hà Mật Khuê vẫn còn sợ hãi nhắm chặt mắt khấn vái, anh không nhịn được cong môi cười.
Thêm nửa tiếng trôi qua, lòng dạ sôi sục của Hà Mật Khuê mới bình tĩnh được đôi chút.
Cô hít thật sâu quay người qua đối diện người nằm bên cạnh, vẫn trong tư thế quỳ ngồi mà ăn năn trước.
“Bác sĩ Kiều, xin anh đừng...