Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
2026-01-26 07:46:48
Lê Nhược Vũ mệt mỏi kéo vali và nhà họ Lâm. Ba năm rồi cô mới trở về đây, mọi thứ quá mới mẻ và xa lạ.
Mấy người giúp việc nhìn thấy co thì tụm lại, chỉ chỏ.
"Người đó là mợ chủ không?"
“Ừ, hình như là mợ chủ, nhưng nghe nói cậu chủ còn chẳng thèm xuất hiện hôm lấy giấy kết hôn. Mợ chủ cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi. Có khi cậu chủ còn chẳng biết mặt cô ta.”
Lê Nhược Vũ không quan tâm tới mấy lời bàn tán của mấy người giúp việc, cô thực sự quá mệt mỏi rồi.
Mẹ Lâm chỉ cho cô căn phòng của cô, Lê Nhược Vũ lập tức kéo vali lên lầu, mở cửa bước vào.
Quẳng vali vào góc, đá giày cao gót mỗi nơi một chiếc. Lê Nhược Vũ thở dài, ngồi phịch xuống giường, vừa ngồi cô vừa đưa tay ra sau lưng, kéo khóa váy xuống.
Thoát khỏi mớ quần áo dính đầy bụi bặm khó chịu, Nhược Vũ nằm trên giường, nhắm mắt thư giãn.
Cô muốn nghỉ vài phút rồi đi tắm, sau đó đi ngủ, chỉ nghĩ đến thôi mệt mỏi đã được xua đi không ít.
Đúng lúc cô đang mơ màng su...