Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
2026-01-26 07:46:48
“Bà ngoại, mai con không đến nữa con phải đi Thâm Quyến mấy ngày.”
Bà ngoại Lâm vốn dĩ đang thiu thiu ngủ, nghe thấy hai chữ “Thâm Quyến” giống như chạm phải dây thần kinh nhạy cảm, ngay lập tức tỉnh hẳn: “Đi Thâm Quyến?”
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn mức dịch trong chai truyền dịch, khẽ “vâng” một tiếng.
“Ngày mai mẹ con đến chăm bà.”
“Bây giờ bà vẫn đi lại được còn có người chăm sóc, không cần ai phải đến hết.”
Bà ngoại Lâm quay vòng lại chủ đề trước đó, bà thử thăm dò: “Con đi Thâm Quyến công tác hả? Không phải đang nghỉ phép sao?”
Sầm Tô thấy nước trong túi truyền dịch sắp hết, cô nhấn chuông gọi y tá sau đó mới trả lời bà ngoại: “Có mấy công ty y tế muốn chiêu mộ con, con qua đó xem tình hình như nào.”
Tim bà ngoại Lâm chợt thắt lại: “Đang làm việc yên ổn ở Bắc Kinh sao đột nhiên lại muốn đến Thâm Quyến?”
Y tá đi vào rút kim, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Sầm Tô đứng sang một bên, vạt váy khẽ động mang theo một mùi hương thoang thoảng lan dần đ...