Tống Ngọc Chương
2026-01-26 07:46:48
Người trên dòng đường chen lấn xô đẩy, tiếng rao hàng không ngớt, hàng bánh nướng từ sớm đến tối vẫn còn thừa mấy cái, căng cổ mà rao: "Bánh nướng, bánh nướng đây, bánh nướng thơm ngất ngây-----" khuấy đảo đến vệt ráng chiều lấp ló chẳng rõ sớm tối.
Phó Miện làm ăn trộm mà như muốn băng qua con phố, gã đã từng làm cậu ấm mười tám năm, đi đường luôn ưỡn ngực chẳng coi ai ra gì, tôi tớ kè kè bên cạnh, huênh hoang cả một đội ngũ, mà giờ đây tên trộm là gã trơ trọi, rón ra rón rén.
Một tên trộm chuyên đột nhập nhà người khác.
Phó Miện sợ có người theo dõi, lại có tật giật mình, đi đứng càng thêm cẩn thận, khăn choàng kín đầu gã, ở trên đường cái mà tì vào chân tường leo lên.
Người qua đường đi ngang thấy bộ dạng này của gã, không khỏi la to có ăn trộm, nhao nhao giữ chặt túi tiền tránh xa.
Phó Miện cúi gằm mặt chạy thật xa, lòng một mực lo lắng có kẻ đuổi theo, còn đi đường vòng mấy lần, một đường cứ như ưng như sói mà canh chừng, còn bo bo giữ một cái hộ...
-
Tình trạng
-
Thể loại