Tiệm Tạp Hóa Hướng Dương
2026-01-26 07:46:48
Thế nào là hạnh phúc?
Hạnh phúc của tôi không phải em nói ‘em yêu tôi”, mà là chúng ta “ở bên nhau”.
~
Lúc Trương Hiểu cùng mấy cậu thanh niên trí thức cuối cùng lặn lội tới được thôn Ngưu gia thì trời đã nhá nhem tối. Xe buýt của huyện chỉ đưa đến điểm dừng cách thôn mấy kilomet. Bọn họ năm nam hai nữ đi đường đã sớm không còn chút sức lực nào. @haebalagi@ăncắplàchó@bsdhfa
Trương Hiểu mang đôi giày giải phóng anh trai cho, nhưng chân anh lớn hơn chân anh trai nên đôi giày này bó chật, đi lâu ngón chân bị siết đau. @haebalagi@ăncắplàchó@akfhe
Tới cổng thôn, mấy người mới phát hiện có lẽ vì đã đến giờ cơm tối nên đừng nói tới đón bọn họ, ngay cả trên đường cũng không có một bóng người. @haebalagi@ăncắplàchó@2irjn
Trương Hiểu nhìn thấy căn nhà hai tầng mới ở phía đông, mấy người vừa đói vừa mệt nên không nghĩ ngợi gì mà chạy tới. Trương Hiểu thân cao sức rộng, chạy ở phía đầu. @haebalagi@ăncắplàchó@laicn
Đến gần thì thấy một người con trai...