Một Cơn Gió Xuân Qua - Ngôn Chí

Một Cơn Gió Xuân Qua - Ngôn Chí

2026-01-26 07:46:48

Tháng 3 thành phố Nguyên.

Buổi sáng khi Xuân Hòa ra ngoài, bầu trời vẫn trong xanh, nhưng mới được nửa ngày mà trời đã bị một màu xám xịt bao phủ.

Gió mạnh táp thẳng vào chồi non đang mọc của cây liễu.

Người qua đường quấn chặt quần áo, cúi đầu đi nhanh, Xuân Hòa dựa vào ô cửa sổ mở một nửa, gió thổi vào làm bay mái tóc cô.

Cô nghiêng đầu túm tóc lại, dùng dây buộc tóc trên cổ tay buộc tóc thành kiểu đuôi ngựa thấp.

Vai và cổ gần lộ ra gần hết, đồng nghiệp đang uống nước bên cạnh mở to mắt: “Xương quai xanh của cậu là thứ con người có thể có sao, tuyệt thật đấy.”

Cà phê trong tay Xuân Hòa đã nguội lạnh, cô uống một ngụm với vẻ mặt vô cảm: “Bố mẹ cho.”

Dù bố có phải người bố tốt hay không, mẹ có phải người mẹ hiền hay không, chỉ cần nhìn ngoại hình mà họ cho Xuân Hòa, Xuân Hòa đã rất biết ơn họ rồi.

Khi hai người đang trò chuyện, trời bên ngoài bắt đầu mưa, mưa bị gió thổi hắt vào, Xuân Hòa đóng cửa sổ lại.

Đồng nghiệp phàn nàn thời tiết x...

Danh sách chương:

Thể Loại