Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 20

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 20 :Nghịch chuyển

Nếu muốn nhắc đến chợ Quỷ và Lâm Tuyết Canh, thì không thể không nhắc đến ba thế lực đang bị cuốn vào chuyện linh khí lúc này — Tiên môn, thành Thiên Thượng và chợ Quỷ.

Tiên đạo tuy có hơn chục môn phái, nhưng đứng đầu chính là tam tông tiên môn — Tiêu Dao Môn, Phù Quang Tông và Bạch Vân Khuyết, tam tông này mỗi người đều có mối liên hệ với Diệp Mẫn Vi, mỗi bên đều có các thâm thù oán cũ, là một món nợ khó mà tính rạch ròi.

Thành Thiên Thượng ấy lại là nơi tụ hội của một số linh phỉ cùng đường. Nơi này canh phòng nghiêm ngặt vào được không ra được, thành chủ Vệ Uyên nghe nói là phản đồ của Tiêu Dao Môn, năm xưa trộm bảo vật trấn môn rồi bỏ trốn, nhân lúc loạn linh khí mà lập nên thành Thiên Thượng. Tiên đạo bao vây trừ khử thành Thiên Thượng rất nhiều lần, đến bây giờ vẫn không thể thành công.

Một phương cuối cùng chính là chợ Quỷ, tình cảnh nơi này lại càng rối rắm hơn. Khi yểm thú của Diệp Mẫn Vi lần đầu tiên hiện thế từng chọn một đứa trẻ, truyền dạy đứa trẻ ấy đủ loại phương pháp chế tạo linh khí, đứa nhỏ này trên danh nghĩa là đồ đệ của Diệp Mẫn Vi, sau đó lại được Bạch Vân Khuyết thu vào môn hạ để canh giữ. Mấy năm sau nàng lại đột nhiên trở mặt đại khai sát giới, không chỉ diệt môn cả một môn phái nhỏ, còn giết lên Bạch Vân Khuyết, giết liền bốn mươi bảy người, bao gồm hai vị trưởng lão, kết hạ huyết thù với Bạch Vân Khuyết.

Sau đó người này tên là Lâm Tuyết Canh cô nương bỏ trốn vào chợ Quỷ, yểm thú của Diệp Mẫn Vi cũng không rõ tung tích. Đối với việc truy bắt yểm thú của Diệp Mẫn Vi, chính là bắt đầu từ vụ huyết án tại Bạch Vân Khuyết.

Chợ Quỷ vốn là nơi trao đổi tình báo và buôn bán trong bóng tối, sau khi Lâm Tuyết Canh vào đó thì dứt khoát trở thành trung tâm của tin tức linh khí. Nhưng nơi này vô cùng thần bí, người thường căn bản không biết nằm ở đâu, khó mà tìm được lối vào.

Hai mươi năm qua, Diệp Mẫn Vi dù chưa chân chính hiện thân, nhưng chỉ bằng sức của bản thân cũng khiến thế giới này dậy sóng long trời lở đất.

Bên này Tôn Thắng vừa nghe Tạ Ngọc Châu phản bác mình liền không vui. Hắn nhổ một bãi nước bọt, trừng trợn mắt lớn tiếng nói: “Thế nào mà không tính? Ngươi tưởng rằng ta chưa từng thấy qua? Ai chẳng biết Lâm Tuyết Canh là đồ đệ của Vạn Vật Chi Tông!”

Tạ Ngọc Châu cãi lại: “Vạn Vật Chi Tông chưa bao giờ thừa nhận nàng ta là đồ đệ!”

“Yểm thú của Vạn Vật Chi Tông nhận nàng ta là được rồi! Yểm thú ấy một thân bản lĩnh đều dạy cho Lâm Tuyết Canh, nàng bái yểm thú của Vạn Vật Chi Tông làm thầy, chẳng phải cũng là bái Vạn Vật Chi Tông làm thầy?”

Tôn Thắng nói năng hùng hổ đầy lý lẽ, dứt lời không kiên nhẫn mà xua tay về phía Tạ Ngọc Châu: “Không lằng nhằng với ngươi nữa.”

“Khắp thiên hạ có thể sửa linh khí chỉ có mình Lâm Tuyết Canh. Ngươi mà có thể sửa được linh khí, ngươi từ chợ Quỷ ra à? Ngươi là đồ đệ của Lâm Tuyết Canh?” hắn lại quay sang hỏi Diệp Mẫn Vi.

Suy đoán của Tôn Thắng thật sự hợp tình hợp lý, nhưng lại nhầm lẫn thứ tự — đồ đệ này biến thành sư phụ, sư phụ lại thành đồ đệ.

Diệp Mẫn Vi đang định trả lời thì nghe Tạ Ngọc Châu hô lớn một tiếng: “Đại sư phụ! Chúng ta bại lộ rồi!”

Tạ Ngọc Châu cố gắng nháy mắt với Diệp Mẫn Vi, vì thế câu phủ nhận nghẹn lại trong cổ họng Diệp Mẫn Vi, biến thành một tiếng ý vị không rõ: “À…”

Tôn Thắng chỉ tưởng Diệp Mẫn Vi thừa nhận. Hắn ngạc nhiên liếc nhìn Diệp Mẫn Vi một cái, rồi chuyển sang quan sát Tạ Ngọc Châu, tặc lưỡi cảm thán: “Chà, đồ đệ của Lâm Tuyết Canh cũng thu nhận đồ đệ? Nha đầu đó nhìn còn chưa đến hai mươi tuổi, mà đã có cả đồ tôn rồi!”

Tân “đồ tôn” Tạ Ngọc Châu phô trương thanh thế: “Đúng vậy! Nếu ngươi giết đại sư phụ của ta, tức là kẻ thù của chợ Quỷ! Cứ chờ Lâm Tuyết Canh đến xử ngươi đi!”

Tôn Thắng nửa tin nửa ngờ, tròng mắt hắn đảo quanh, cười lạnh một tiếng: “Sao nào, ngươi nói nàng ta là người chợ Quỷ thì ta tin chắc? Nàng ta có thể sửa xong cái vòng tay này thì nói chuyện tiếp!”

Tôn Thắng và Tạ Ngọc Châu nói chuyện rôm rả, mà Diệp Mẫn Vi cũng chẳng tham dự màn đối đáp ấy, nàng liếc nhìn hai người này một cái, rồi cúi đầu tiếp tục sửa vòng tay của nàng.

Thương Thuật bên cạnh im lặng không nói gì, hắn lúc chạy trốn tung tăng nhảy nhót, hiện tại lại giống như cả người mất hết sức lực, tựa vào bức tường đổ nát trong miếu, mặt mang nụ cười nhìn Diệp Mẫn Vi đang sửa vòng tay cách đó không xa.

Mặt trời dần dần lặn xuống, Diệp Mẫn Vi vẫn luôn cúi đầu, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ rách nát chiếu lên người nàng, phần cổ trắng nõn của nàng bị ánh mặt trời chiếu đến đỏ ửng, mái tóc trắng sáng đến chói mắt.

Tạ Ngọc Châu lo lắng lại chẳng có cách nào, chỉ có thể rướn cổ dài nhìn về phía nàng, cố gắng xem rõ thứ mà Diệp Mẫn Vi đang vẽ trên mặt đất. Những đường ngang dọc dài ngắn chẳng khác gì quẻ tượng.

“Cái đó là gì? Đại sư phụ vẽ quẻ trên mặt đất?”

“Không phải quẻ, chỉ là hào âm và hào dương mà thôi, hào âm là không, hào dương là có, đó là hệ thống số đếm của nàng, cứ hai tiến một. Nàng còn vẽ cả công thức số học của thuật Tích Tích và thuật Thiên Nguyên, đại sư phụ của ngài giỏi số thuật đấy.” Thương Thuật lười biếng nói.

Tạ Ngọc Châu nhìn sang Thương Thuật, Thương Thuật thản nhiên giải thích: “Tại hạ cũng biết chút ít về số thuật, nhìn hiểu được nhưng không tính được, kém xa so với sư phụ của ngài.”

“Thương Thuật tiên sinh, ngài… ngài chẳng lẽ không sợ sao?” Tạ Ngọc Châu ngạc nhiên hỏi.

“Ôi, một cái mạng rách có gì mà sợ.” Thương Thuật không để tâm mà vung tay, sợi vải trắng trên cổ tay lắc lư, bị Tôn Thắng trừng mắt lườm, kêu hắn đừng của động lung tung.

Tạ Ngọc Châu nhìn cảnh này, chỉ cảm thấy trong miếu đổ nát này dường như chỉ có một mình nàng là bình thường. Nếu không phải Tôn Thắng là linh phỉ làm nhiều việc ác, hắn ngược lại còn bình thường hơn cả sư phụ nàng và Thương Thuật.

Giữa bầu không khí căng như dây đàn sống một ngày bằng một năm, thời gian trôi chậm chạp, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ phía chân trời, chiếu vào trong miếu đổ nát một mảnh màu cam đỏ. Tôn Thắng rốt cuộc không chờ nổi nữa, hắn trực tiếp tiến lên xách Diệp Mẫn Vi lên, không kiên nhẫn mà lớn tiếng nói: “Còn bao lâu nữa? Ngươi sửa được hay không? Ngươi, tên oắt con này đang đùa ta đấy à! Ta không có thời gian chơi trò này với ngươi!”

Sợi tơ màu lam liền lơ lửng trước ngực Diệp Mẫn Vi, nàng ngẩng đầu nhìn Tôn Thắng, trong tay vẫn cầm Vạn Tượng Sâm La rối bời chưa được ghép lại. Nơi ống tay áo không ai nhìn thấy, một viên thương tinh từ lòng bàn tay nàng trượt xuống, sắp rơi vào khe lõm củ Vạn Tượng Sâm La.

Đúng vào lúc này, Tôn Thắng đột nhiên xoay đầu lại, cảnh giác mà nhìn quanh bốn phía, nói: “Tiếng gì vậy?”

Ánh hoàng hôn dần phai nhạt, phía chân trời bên ngoài cửa miếu đổ nát là một mảnh màu lam ảm đạm, có tiếng vật va chạm leng keng vang lên, yếu ớt đến mức như ảo giác.

Tạ Ngọc Châu cũng giật mình theo, không tin nổi mà thốt lên: “Đây là… là chuông! Chuông của nhị sư phụ!”

Ban đầu dường như chỉ có một hai tiếng rung động, theo gió đêm dần mạnh âm thanh dần dày đặc, như có hàng chục chiếc chuông vang lên hỗn loạn. Như là ngọc châu rơi vỡ lại như tiếng trẻ con cười đùa, vang vọng mơ hồ, trong một mảnh tối tăm, cũng không biết phát ra từ nơi nào.

Khi Tôn Thắng hốt hoảng mà xoay người nhìn xung quanh khắp nơi, một cơn gió hỗn loạn mùi máu tươi và mùi hoa thoảng qua chóp mũi Diệp Mẫn Vi, hình như có sợi tóc lướt qua mặt nàng, nhanh đến nỗi nàng không nhìn rõ.

“Bây giờ ngươi mạnh mẽ phát động Vạn Tượng Sâm La, nó sẽ hỏng luôn đấy.”

Giọng nói trong sáng quen thuộc, giọng điệu ngạo mạn quen thuộc.

Diệp Mẫn Vi giật mình, đôi mắt xám đen từ từ trợn to.

Tia ánh nắng cuối cùng cũng tắt, gió đêm gào thét thổi qua cửa rộng mở và cửa sổ rách nát, mành trướng tàn trong miếu cũ nát tung bay, cỏ dại cuốn lên. Sau lưng Tôn Thắng đang nắm cổ áo nàng đột nhiên xuất hiện một bóng hình, gương mặt mơ hồ trong bóng tối.

Gió thổi khiến tóc và áo choàng của bóng đen ấy tung bay, như mực nước hòa tan vào bóng đêm rộng lớn, tiếng chuông ngân xa xăm như tiếng tụng kinh từ trăm năm trước vọng về ngôi miếu cũ nát.

Người nọ từ sau lưng đáp trên vai trái Tôn Thắng, cánh tay vòng qua trước người Tôn Thắng, tư thế như là xưng huynh gọi đệ. Hắn cúi người xuống, trong huyết khí bốn phía, nhàn nhạt nói ở bên tai Tôn Thắng: “Cả đời này ta ghét nhất là thấy máu, thứ hai là bị gây sự vào ban ngày.”

“Hai điều này đều phạm, lão khốn kiếp, ngươi tìm chết à.”

Tôn Thắng như bị đông lạnh, đôi mắt đầy hoảng sợ mà không thể động đậy, dường như không thể khống chế tay chân. Trong chớp mắt, Tôn Thắng liền quỷ dị mà biến mất không thấy, liền như bốc hơi khỏi nhân gian, chỉ còn lại hộp Khiên Ti rơi xuống mặt đất.

Ánh trăng cuối cùng cũng len vào ngôi miếu đổ nát, soi rõ bóng đen đang đứng giữa kiếu đổ nát ấy.

Hắn vẫn tuấn tú như họa, sắc mặt lại tái nhợt như tờ giấy, bên má, cổ và trên y phục đều là vết máu đã khô, mảng lớn màu đỏ sẫm màu như đóa hoa hải đường sắc máu nở rộ, như một lệ quỷ mới từ trong địa ngục bò về để trả thù.

Người này vốn dĩ đẹp đến quá mức sắc bén, giống như một con dao găm, giờ đây lại giống như dao găm đổ máu. Cũng không biết người khác bị thương, hay tổn thương chính mình.

Hắn chính là Ôn Từ bị “g**t ch*t” mấy canh giờ trước.

Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi đều hắn nhìn không chớp mắt, như thể nhìn thấy quỷ.

Ôn Từ lại vẻ mặt thản nhiên như mây gió, ung dung cúi người, nhặt chiếc hộp Khiên Ti trên đất lên ném cho Diệp Mẫn Vi, hộp vẽ ra một đường cong bạc trắng ở dưới ánh trăng.

“Cầm lấy đi, sau này ban ngày cũng có đồ phòng thân rồi.”

Diệp Mẫn Vi giơ tay đón lấy hộp Khiên Ti, nàng không rút tay về, ngược lại vươn ngón tay ra chọc chọc cánh tay Ôn Từ. Ôn Từ cũng không né tránh, chỉ nhàn nhạt nhìn nàng.

Tạ Ngọc Châu ở nơi xa kiễng chân ngó trái ngó phải, dè dặt hỏi: “Đại sư phụ, là người hay quỷ vậy?”

“Là người.” Diệp Mẫn Vi thành thật đáp.

Tạ Ngọc Châu hít hà một hơi, che miệng run giọng nói: “Đại sư phụ… nhị sư phụ, người… người xác chết vùng dậy!”

Ôn Từ khẽ cười khinh miệt một tiếng, hắn cúi đầu ho hai tiếng, ôm tay tựa vào bức tường nứt vỡ bên cạnh: “Kéo theo hai người các ngươi, ta quả thật cách cái chết không xa nữa.”

Đôi mắt Diệp Mẫn Vi phản chiếu ánh sáng xanh lấp lánh như đom đóm trong hộp Khiên Ti, nàng nghi hoặc nói: “Ngươi chưa chết?”

“Ta đâu dễ chết như vậy, chỉ là vừa rồi đi ngủ một lát thôi.”

“Sao có thể? Con rõ ràng nhìn thấy ngực nhị sư phụ bị xuyên thủng mà! Yểm sư lại không thể tu đạo, thân thể phàm thai, tổn thương đến trái tim còn có thể sống sao?” Tạ Ngọc Châu chạy lon ton lại gần. Nàng không dám đến gần Ôn Từ, chỉ ngạc nhiên quan sát hắn trên dưới, chỉ thấy miệng vết thương ở ngực trái hắn rõ ràng vẫn còn đang rỉ máu.

Ôn Từ duỗi tay lau sạch máu vương trên cổ, những vết máu ấy đã khô, hắn trực tiếp lau ra năm vết ngón tay đỏ thẫm, như thể bị người bóp cổ, trông càng thêm dọa người.

Cũng không rõ là người sống hay người chết, Ôn Từ lơ đễnh đổi giọng: “Thế thì ta là xác chết vùng dậy.”

“……”

Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp truy hỏi, Ôn Từ đã đứng dậy rời khỏi vách tường, dù bận vẫn ung dung nói: “Được rồi, tên đó chết rồi.”

Chỉ thấy Ôn Từ vươn tay, từ trong hư không rơi xuống một viên châu, rơi vào lòng bàn tay hắn.

Hắn nói: “Đây là châu tin tức Tôn Thắng mua từ chợ Quỷ, có thể nhận được tình báo giáp đẳng do chợ Quỷ phát ra. Thứ này khó kiếm, xem ra hắn có liên hệ khá sâu với chợ Quỷ, đáng tiếc, nếu không phải hắn hại ta chảy nhiều máu như vậy, nên giữ hắn lại để thăm dò chợ Quỷ.”

Diệp Mẫn Vi cầm lấy viên châu màu đen từ tay Ôn Từ cẩn thận quan sát, sau một hồi lật qua lật lại liền có ánh sáng màu trắng chiếu ra vài hàng chữ lên mặt đất, chính là lệnh truy tìm Vạn Tượng Sâm La.

Chợ Quỷ không biết tên của Vạn Tượng Sâm La, bên trên chỉ viết là linh khí vòng tay vàng có Sinh Cức Thuật và thuật thổi khói hóa tro, đánh dấu đặc điểm ngoại hình của “Vân Xuyên”, Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ, còn có vài cái địa điểm đã từng xuất hiện.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Từ, nói: “Trên viên châu có bột phấn màu trắng.”

“Ồ, chắc là lúc nãy ta nhét bột mì vào bảy khiếu của hắn trong mộng nên dính phải đấy.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu rất tự nhiên: “Ồ, thì ra là vậy.”

Tạ Ngọc Châu ôm đầu chỉ muốn hét to thì ra là vậy cái gì, hai người đang nói cái gì vậy? Tôn Thắng vừa rồi đã đi đâu? Nhị sư phụ nhét bột mì vào Tôn Thắng khi nào, lại hỏi ra mấy tin tức này lúc nào vậy? 

Nàng mang theo đống nghi vấn trong đầu hỏi ra miệng, Ôn Từ cũng đáp lại bằng giọng điệu tự nhiên y hệt Diệp Mẫn Vi: “Còn có thể đi đâu? Hắn bị ta triệu vào ác mộng rồi, ngay lúc đang nói chuyện với các ngươi đấy, hắn bị ta dùng bột mì trong ác mộng nhét vào bảy khiếu mà chết.”

Kéo người vào mộng và triệu thứ từ mộng cảnh ra là hai việc khác nhau, người sau dừng chân ở hiện thực, người trước dừng chân ở ác mộng. Một khi có thứ từ hiện thực tiến vào ác mộng, khiến chủ ác mộng khống chế yểm sư cũng phải tiến vào giấc ngủ để nhập yểm.

Ôn Từ sao vẫn có thể êm đẹp mà đứng đây tỉnh táo?

“…… Tại sao người có thể ở hiện thực, lại đồng thời ở ác mộng?” Tạ Ngọc Châu nghi hoặc.

“Ta sinh ra đã thế rồi.”

“Nhưng triệu người vào mộng, yểm sư phải tiến vào giấc ngủ mà.”

“Ta đâu phải yểm sư tầm thường.”

“……”

Tạ Ngọc Châu thật sự rất muốn mượn đầu óc của nhị sư phụ một lúc, để xem hai thế giới ác mộng và hiện thực này là cùng vận hành thế nào trong đầu hắn.

Nhưng dù sao đi nữa, bây giờ là ban đêm, Ôn Từ lại kỳ tích sống lại từ cõi chết, cuối cùng cũng có thể an tâm. Một ngày kinh hồn bạt vía này rốt cuộc đã qua, Tạ Ngọc Châu nghĩ thấy sợ mà ôm ngực, nói: “Con thật sự bị dọa chết rồi, suýt chút nữa chúng ta đã chết trong tay tên linh phỉ kia rồi.”

“Còn kém xa lắm. Linh phỉ đó nhằm vào Vạn Tượng Sâm La mà đến, Vạn Tượng Sâm La hiện giờ bị hư hại hắn tất nhiên sẽ không cam lòng, không cam lòng sao có thể dễ dàng giết các ngươi? Hơn nữa, đại sư phụ cô tuy rằng chưa nghĩ ra cách sửa, nhưng lại biết cách hủy, nàng hoàn toàn có thể xoay chuyển linh mạch khiến Vạn Tượng Sâm La vỡ vụn, sức mạnh khi nổ vỡ đó cũng đủ g**t ch*t tên linh phỉ này. Vừa rồi nàng chính là định làm như thế đấy.”

Ôn Từ nhàn nhạt nói xong, ánh mắt liền chuyển sang Thương Thuật ở chỗ sâu trong miếu đổ nát. Hắn từ lúc Ôn Từ xuất hiện đến giờ liền chưa nói một lời, yên lặng ngồi trong một góc, biến mất trong bóng tối, như thể biến mất.

Ôn Từ hơi nheo đôi mắt lại, cười như không cười nói: “Còn có vị Thương Thuật tiên sinh này, hắn thần thông quảng đại như thế, xen vào chuyện của chúng ta, chắc không đến mức đến đây để chết cùng chúng ta chứ?”

Thương Thuật mỉm cười, cũng không nói gì.

Ôn Từ bước một bước đến gần hắn: “Sao ngươi lại xuất hiện ở đây, bảy ngày trước ngươi sao lại gặp chúng ta ở Lương Sam?”

“Cái gọi là kẻ nhìn thấy cá trong vực sâu thì không lành, chưa già đã suy; kẻ hối hận mà vô phương thì bất hạnh, đuổi đến cùng chỉ chuốc lấy thương tổn; kẻ u mê không tỉnh là không biết, hành động mù quáng sẽ lạc đường. Ngươi hình như rất hiểu chúng ta.”

Ôn Từ vừa đi vừa nói chuyện, cuối cùng đứng yên trước mặt Thương Thuật, ý cười trên mặt hắn đã hoàn toàn biến mất, đáy mắt chỉ có lạnh băng dò xét.

“Thương Thuật tiên sinh thần cơ diệu toán như thế, chắc hẳn sớm đã biết chúng ta là ai?”

Quái nhân bị quấn đầy băng vải ấy khẽ nở nụ cười, mảnh vải trên má trái hắn ẩn khuất trong một mảnh đen tối, mắt phải thì ánh lên ánh trăng, rực rỡ sáng ngời.

Hắn thu lại toàn bộ vẻ gian xảo và mập mờ thường ngày, đứng dậy từ đống cỏ khô, cúi người hành lễ với Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ: “Tại hạ Thương Thuật, gặp qua Vạn Vật Chi Tông, chủ nhân Mộng Khư.”