Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 21

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 21 :Thương Thuật

Trong ngôi miếu đổ nát nơi hoang vu giữa đêm khuya, bầu không khí yên tĩnh lạ thường.

Bốn người ngồi trên đống cỏ khô, ánh nến sáng quắc, Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu vây quanh Thương Thuật, ba ánh mắt đều đổ dồn lên người hắn. Thương Thuật ngược lại vô cùng ung dung, bấm đốt ngón tay một phen, nói: “Các vị hỏi nhanh lên, giờ này không tiện lắm, ta sắp phải nghỉ ngơi rồi.”

Ôn Từ lạnh giọng chất vấn: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Tại hạ chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, cần gì truy cứu sâu xa.”

“Đều nói Sách Nhân giỏi bói toán, thế mà ngươi còn tìm được chúng ta trước Sách Nhân một bước, chẳng lẽ Sách Nhân còn không bằng một kẻ vô danh?”

“Kẻ giỏi chiến đấu thì không có công trạng hiển hách, kẻ giỏi y thuật thì không có danh tiếng lẫy lừng, kẻ giỏi bói toán cũng như thế. Các vị cứ coi ta là một cao nhân thế ngoại không biết tên là được.”

Thương Thuật nói không hề khiêm tốn chút nào. Nhưng hắn một thân đạo bào rách nát, gầy trơ xương, còn quấn đầy băng vải, hoàn toàn là vẻ nghèo túng, chẳng có chút dáng dấp cao nhân nào cả.

Hắn chỉnh lại mảnh vải trên mắt trái, mỉm cười híp mắt nói: “Các vị không cần lo, ta vừa không biết yểm thuật cũng không tu hành, chỉ biết xem quẻ mà thôi, thì có thể làm được gì chứ? Nếu ta đến đây, tức là biết các vị cần ta, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn ta đi cùng. Có ta ở bên cạnh, ngay cả Sách Nhân cũng không tìm thấy các vị.”

Ôn Từ khẽ cười một tiếng, hắn đan tay đặt lên đầu gối, cúi người lại gần Thương Thuật: “Chúng ta cần ngươi? Ngươi đúng là người hay giúp đỡ người khác đấy, ngươi chẳng lẽ không muốn nhận lại gì từ chúng ta sao?”

Thương Thuật trầm mặc một lát, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người hắn tựa lưng vào vách tường, cười nói: “Vừa hay đêm xuân yên ả, chư vị lại đối với tại hạ vô cùng thấy hứng thú, vậy tại hạ liền kể một câu chuyện.”

Ngoài dự đoán của mọi người chính là, Thương Thuật kể một câu chuyện rất dài, nếu chuyện đó là thật, vậy thì thẳng thắn thành thật đến mức tr*n tr** lộ liễu.

Hắn kể rằng nhiều năm về trước, có một người học được ít thuật bói toán, tình cờ có chút thiên phú, học cũng không tồi. Sau đó gặp liền đau đớn mà bói được, chính mình cả đời này thực sự quá xui xẻo, sẽ bị vận rủi quấn thân, trôi dạt khắp nơi, chết yểu khi còn trẻ.

Hắn thật sự không cam lòng, khả năng bói toán lại quả thực xuất sắc, vì thế hắn tìm kiếm khắp nơi, thực sự đã tìm được một phương pháp sửa mệnh — đi trộm vận may của người khác. Dùng một phương pháp nào đó lấy đi may mắn trong mệnh người khác, để lấp vào lỗ thủng trong mệnh mình.

“Vậy nên chúng ta xui xẻo thế này…. ” Tạ Ngọc Châu cắt lời Thương Thuật, ngón tay chỉ một vòng giữa mình và Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ, ý tứ rõ ràng.

“Ồ, các vị đều là kẻ xui xẻo trời sinh, chẳng liên quan gì đến tại hạ.” Thương Thuật không chút do dự.

“……”

Tạ Ngọc Châu không biết nên vui hay buồn.

Thương Thuật cười híp mắt mà tiếp tục kể lại câu chuyện.

Người này nhờ vào việc trộm vận may của người khác, được như ý nguyện mà sống sót nơi trần thế, chỉ là mệnh số trộm được càng thêm chông gai.

Hắn có thể kéo dài sinh mệnh, hắn bị đủ loại thế lực vừa đe dọa vừa dụ dỗ để xem bói. Hắn ở trong những lần bói toán ấy biết được quá nhiều bí mật, lại bởi vậy bị vứt bỏ, truy sát, trôi dạt khắp nơi, cửu tử nhất sinh.

Cuộc đời hắn tệ hại đến cực điểm, vậy mà cuộc đời tai họa liên tục này lại đột nhiên xuất hiện chuyện tốt — trên đường bị truy sát, có người đã cứu hắn.

Người đó vốn muốn giết hắn, nàng tại sao muốn giết hắn, hắn cũng không biết.

Nàng là một cô nương trầm mặc ít nói, ngoài hai mươi tuổi, thân thủ lại cực kỳ nhanh nhẹn. Giết người giống như giết gà giết dê, giơ tay chém xuống mắt cũng không chớp, hắn trước nay chưa từng thấy cô nương nào có thể hung ác đến thế ở độ tuổi này. 

Cô nương này cứu hắn, đã phản bội tổ chức của mình. Nhưng nàng không nói không rằng liền dẫn theo hắn cùng nhau chạy trốn, cùng những người muốn đoạt mạng hắn chém giết. Dưới sự che chở của nàng, có được sinh mệnh hắn trộm lấy, một đoạn thời gian tự do dài nhất.

Lúc đó hắn đã lâu lắm rồi mới cảm thấy vui vẻ, hắn nghĩ cô nương này có lẽ cũng muốn hắn xem một quẻ nào đó, giống như những người trước đây muốn lợi dụng năng lực của hắn. Nhưng cũng chẳng sao cả, chỉ cần là thỉnh cầu của nàng, bất cứ điều gì hắn đều bằng lòng bói cho.

Nhưng mãi đến khi nàng vì giúp hắn đánh lạc hướng truy binh, chết dưới loạn tiễn, nàng vẫn không hề đưa ra bất cứ yêu cầu gì với hắn.

Trong khoảnh khắc hấp hối, nàng lại giải đáp câu hỏi của hắn. Nàng nói nàng sở dĩ cứu hắn, chỉ là báo ân mà thôi.

Nàng khi còn nhỏ thất lạc với người thân, ăn xin trên phố mà sống. Có một năm tuyết rơi rất lớn, trời giá rét, nàng tưởng sắp bị đông chết. Trên đường bước đến một vị ca ca, ca ca ấy cởi áo bông ra đắp lên người nàng, khiến nàng ấm lại, còn dẫn nàng đi ăn một bữa cơm nóng hổi.

Sau này nàng lưu lạc nhiều năm, rồi trở thành sát thủ, nhưng nàng vẫn luôn nhớ tới áo bông ấm áp trên nên tuyết, còn có bữa cơm ngon nhất trên đời. Đó là thiện ý khắc sâu nhất trong trí nhớ nàng.

Nàng nghĩ nếu nàng có thể gặp lại ân nhân của nàng, nàng nhất định phải báo đáp ân tình của hắn, vượt lửa qua sông, chết cũng không sao.

— Khi lần đầu nhìn thấy huynh, ta đã nhận ra huynh rồi. Không ngờ còn có thể gặp được huynh, thật tốt quá.”

Nàng toàn thân là máu, khi hơi thở đoạn tuyệt lại mỉm cười, cảm thấy mãn nguyện.

Cô nương này ngoài lạnh trong nóng, một chút tốt của người khác đối với chính mình nhớ lâu như vậy. Nếu nàng có thể lớn lên bên cạnh cha mẹ, hẳn sẽ là một cô nương vô cùng hạnh phúc.

Nhưng nàng không có.

Hắn cuối cùng cũng nhớ ra nàng là ai, ôm thi thể nàng, chỉ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Nàng quả thực là người mà gặp được hoang đường nhất, đáng thương nhất trong cuộc đời dài lâu của hắn.

Nàng hoàn toàn không biết gì về người mà nàng bảo vệ.

Nàng không biết rằng con phố tuyết lớn bay tán loạn ấy, vốn nên là điểm kết thúc cho mọi khổ đau của nàng.

Chỉ cần nàng đợi thêm một nén nhang nữa ở nơi đó, người nhà nàng thất lạc sẽ tìm được nàng. Nàng vốn nên đoàn tụ cùng người nhà, cơm áo vô ưu, đọc đủ loại sách vở; gả cho phú thương làm vợ, phu thê hòa thuận, con cháu đầy nhà, cả đời này vinh hoa phú quý, hòa thuận vui vẻ trôi qua.

Thế nhưng hết thảy tất cả tan thành mây khói, bởi vì người mà nàng coi là ân nhân đã dẫn nàng đi, khiến nàng lỡ mất cơ hội đoàn tụ với người nhà.

Hắn không phải ân nhân của nàng, hắn là kẻ đầu sỏ gây tội khiến cả đời nàng khổ đau. Nàng luôn ghi nhớ, nàng luôn cảm kích, chỉ là một cuộc ăn cắp đê tiện.

Mà cuộc ăn cắp ấy, rốt cuộc vào giờ phút này nghênh đón hắn là thành quả xứng đáng, nàng đã dùng thiện lương và cực khổ, vận mệnh và tính mạng của mình để đổi lấy sự sống của hắn.

Vậy mà nàng lại nói hắn là ân nhân của nàng.

Vậy mà nàng lại nói gặp được hắn lần nữa thật tốt.

Điên đảo thị phi, hoang đường đến cực điểm.

“Bao nhiêu năm qua, ta chỉ lo tính toán làm sao để trộm vận tục mệnh. Ta cố ý không đi truy xét người bị trộm mất vận may sau này mệnh đồ sẽ như nào, dùng loại nhân duyên gì, trải qua bao sóng gió để bù đắp sinh mệnh của ta.”

“Ta nghĩ rằng như vậy ta sẽ có thể giả vờ như hoàn toàn không biết gì cả, lòng mang may mắn, thản nhiên mà sống tiếp.”

Cuối cùng đến một ngày, hắn và tội nghiệt của mình oan gia ngõ hẹp, tận mắt chứng kiến máu tươi đầm đìa, hắn đã hủy hoại cả cuộc đời của một người. 

Hắn bỗng nhiên thấy trong thân xác kéo dài hơi tàn này chứa đầy vận rủi của người khác, nặng nề đến mức khiến hắn không thể thở nổi, không thể tiến về phía trước.

Hắn sợ hãi cuộc đời này được chắp vá từ vận rủi của người khác.

“Kể từ đó, ta liền quyết tâm muốn trả nợ. Ta tìm đến những người bị ta ăn cắp vận may, lần lượt trả lại vận khí cho bọn họ. Nếu họ còn sống, liền bù đắp cho đời này của họ. Nếu họ đã chết, liền bù đắp cho kiếp sau của họ.”

“Đến ngày hôm nay, món nợ của ta đã gần trả hết, chỉ còn lại nàng.” Thương Thuật khẽ than thở.

Giữa đêm khuya nơi hoang dã mọi âm thanh đều lặng im, ánh nến lay lắt, chiếu sáng một góc nhỏ chật hẹp nơi miếu đổ nát này, lẳng lặng chiếu lên khuôn mặt mỗi người. Cách đó không xa pho tượng Phật vỡ hỏng cũng cụp mi rũ mắt, trầm mặc không nói.

Trong yên tĩnh, Tạ Ngọc Châu là người đầu tiên phá vỡ im lặng, nàng hắng giọng, cân nhắc rồi chậm rãi nói: “Thương Thuật… Thương Thuật đại ca, tuy nói huynh làm việc không đạo nghĩa, nhưng chuyện kiếp trước, đã qua thì cho nó qua đi. Hiện giờ ta thích kiểu nam nhân cao lớn anh tuấn, khí khái trầm ổn hơn, không thích huynh như vậy đâu…”

Nàng nói rất khó nhọc, như thể đang gắng sức tìm từ. Trước khi đề tài phát triển theo hướng kỳ quặc, Thương Thuật kịp thời ngắt lời nàng: “Không phải ngài.”

Tạ Ngọc Châu thở phào một hơi thật dài, vỗ vỗ ngực: “Vậy thì tốt rồi! Vậy thì tốt rồi! Sợ tới mức ta như đứng đống lửa, như ngồi đống than vậy! Không phải ta… vậy… chẳng lẽ là đại sư phụ?”

Tạ Ngọc Châu mặt đầy nghi hoặc chỉ sang Diệp Mẫn Vi, Thương Thuật lập tức ngăn suy đoán thái quá của Tạ Ngọc Châu.

“Cũng không phải ngài ấy.”

Tạ Ngọc Châu ngạc nhiên nói: “Đều không phải, vậy huynh tìm chúng ta để làm gì chứ?”

“Ta đi theo các vị, tự nhiên sẽ gặp được nàng.”

Ôn Từ truy hỏi: “Ngươi nói ngươi thần cơ diệu toán, có thể sửa đổi mệnh số của người khác để lợi cho bản thân, bây giờ lại không biết cô nương kia ở đâu, còn muốn đi theo chúng ta sao?”

Thương Thuật ung dung đáp lại: “Ta đương nhiên biết nàng ở đâu. Chỉ là Bồ Tát sợ nhân, phàm nhân sợ quả, ta muốn dùng nhân quả tốt nhất để gặp lại nàng. Mà đi theo các vị, chính là nhân tốt nhất.”

Ánh mắt Ôn Từ sâu không lường được, không nói gì thêm.

Thương Thuật chuyển sang Diệp Mẫn Vi, chủ động hỏi: “Vạn Vật Chi Tông sao không nói lời nào, ngài đối với tại hạ không có nghi vấn gì sao?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu: “Có.”

Sau đó nàng liền bắt đầu màn suy luận dài của mình.

“Ngươi nói ngươi đã trộm vận may của cô nương kia, thế nên đã hủy hoại cả đời nàng, nhưng cách nói này cũng không hợp lý. Giả sử thiên cơ đều có định số, thì giống như một quả cầu băng bị đánh bật trên mặt băng đã được dựng tường bốn phía, từ khoảnh khắc nó bắt đầu rời khỏi tay thì quỹ đạo đã chú định. Ngươi chỉ là một bức tường cố định được đặt ở đó theo thiên cơ, nó dùng phương hướng nào đó đâm về phía ngươi, lại vòng qua ngươi trượt đến bức tường tiếp theo. Sự lựa chọn của ngươi không phải ngươi lựa chọn, mà là thiên cơ như thế, thực tế không có ai có lựa chọn, nàng từ lúc sinh ra thì cả đời này đã được định sẵn.”

“Giả sử thiên cơ không phải định số, thì giống như quả cầu trên mặt băng rộng lớn vô biên, ngươi chỉ là một bức tường đột nhiên xuất hiện trong quỹ đạo của nàng, nàng đụng phải ngươi sau đó chuyển hướng. Như vậy trong những lần trượt sau, nàng vẫn sẽ đụng phải vô số bức tường đột nhiên xuất hiện, nàng ở trong tất cả va chạm cũng không thể hoàn toàn chuyển hướng, vẫn cứ rơi vào hố lớn giữa hồ băng. Trong đó, lại có bao nhiêu phần trách nhiệm là do ngươi?”

Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật đồng loạt tròn mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ lại không ngạc nhiên, chỉ khẽ bật cười.

Sau khi Diệp Mẫn Vi nói xong thì cùng bọn họ đưa mắt nhìn nhau, dường như phát hiện có gì đó không ổn, vì thế bổ sung thêm một câu: “Theo như điều này thì, ta cho rằng sự ảnh hưởng của ngươi đối với nàng, không nghiêm trọng như ngươi tưởng tượng.” 

Thương Thuật im lặng không nói, Tạ Ngọc Châu lại đúng lúc đâm thêm một nhát dao: “Đại sư phụ, theo người nói vậy, thì mấy năm nay hắn trả nợ, chẳng phải uổng công rồi sao?”

Sắc mặt Thương Thuật trắng xanh đến khó coi vô cùng.

Diệp Mẫn Vi nghiêm túc vẽ ra một vài ký hiệu xuống mặt đất: “Ta chỉ nêu ra một giả thiết, thứ được gọi là thiên cơ này thực sự rất huyền ảo, nếu các nhân tố ảnh hưởng lẫn nhau một phần là cố định và một phần là thay đổi…. “

Nàng nói đến đây, ánh nến vừa đúng lúc cháy đến chân, vụt một tiếng tắt lịm, từ từ bốc lên một luồng khói trắng. Ánh sáng trong miếu đổ nát lập tức chìm vào bóng tối. 

Thương Thuật như thể cuối cùng cũng được giải thoát, nhẹ nhàng thở ra, vui mừng nói: “Thật tốt quá. Kỳ thực tai của tại hạ đã điếc, chỉ là biết đọc khẩu hình mà thôi. Giờ không có ánh sáng, tại hạ chẳng nghe thấy gì cả, chi bằng nghỉ ngơi sớm một chút, giữ gìn sức khỏe quan trọng.”

Hắn nói xong liền nhanh nhẹn nằm xuống đất, s* s**ng tìm đến một đống cỏ khô bên cạnh, vốc lên phủ lên người. Rất nhanh từ bóng đen ấy đã truyền đến tiếng thở đều đều vững vàng.

“Hắn vậy mà ngủ rất sâu, không sợ chúng ta giết hắn.” Ôn Từ lạnh lùng nói trong bóng tối, giọng điệu như thể thật sự là một kẻ độc ác giết người không chớp mắt. 

“Hắn có thể ngủ sâu như thế, chắc là đã tính ra chúng ta sẽ không giết hắn.” Diệp Mẫn Vi đáp.

“Đại sư phụ, nhị sư phụ, chúng ta thật sự phải dẫn hắn theo sao?”

“Dẫn hay không dẫn có gì khác nhau? Ngón tay của hắn bấm một cái là có thể tìm được chúng ta. Thay vì để hắn rơi vào tay người khác rồi tính toán hại chúng ta, không bằng giữ ngay trước mắt mà canh chừng. Ta e là kiếp trước ta đã hại Diệp Mẫn Vi ngươi đến nhà tan cửa nát giống như cách Thương Thuật hại nha đầu kia, cho nên kiếp này mới phải lo chuyện bao đồng của ngươi! Còn cả ngươi nữa!”

Ôn Từ càng nói càng tức, hắn tức giận mắng xong Diệp Mẫn Vi, cơn giận lập tức chuyển sang Tạ Ngọc Châu: “Ngươi còn gọi ta là nhị sư phụ nữa, ta sẽ ném ngươi xuống mật đạo, cho ngươi lăn theo bậc đá mà về lại Thanh Dương Độ!”

Tạ Ngọc Châu bịt miệng lại.

Ánh trăng vừa mới mọc lên chưa được bao lâu, thời gian thật sự quá sớm, vẫn còn xa chưa đến lúc phải chìm vào giấc ngủ. Diệp Mẫn Vi bước ra khỏi miếu đổ nát ngồi trên ngạch cửa, tựa vào cánh cửa tàn tạ, đeo lên kính đá rồi giơ lên hộp Khiên Ti.

Trong tầm mắt đột nhiên hiện lên đồ hình mạch linh lực màu lam, lơ lửng phía trên hộp Khiên Ti, phức tạp và tinh vi, từng vòng nối liền chặt chẽ. Diệp Mẫn Vi xoay hộp Khiên Ti, đồ hình mạch trong tầm nhìn cũng đổi góc theo đó.

Nàng nhanh chóng đem hóa hình, truyền cảm giác, điều khiển tứ chi từ từ tách biệt mỗi một bộ phận, rồi tiếp tục phân tách từng tầng. Việc này dường như là bản năng của nàng, nàng gần như không cần suy nghĩ gì nhiều, dựa vào trực giác là có thể phân tách ra.

Tất cả linh mạch của Vạn Tượng Sâm La đều chồng chất lên nhau, phối hợp linh hoạt lại có muôn vàn hiệu quả, nhưng điểm yếu ở chỗ rắc rối phức tạp không dễ nhận biết. Loại linh khí này chuyên dùng cho một thuật pháp như thế này, các mạch công dụng khác nhau lại rõ sàng dễ hiểu.

Trên một chiếc hộp nhỏ thế này mà có thể khắc được hình mạch phức tạp dày đặc như vậy, chắc chắn là thủ bút của Ôn Từ.

Nàng từng theo Trang thúc đến một tiệm đồ ngọc ở thành Phụ Giang, gặp qua các sư phó ở đó khắc vi điêu, có thể chạm khắc lên hạt đào, thậm chí trên mảnh trúc nhỏ bằng hạt gạo, tranh vẽ sinh động như thật, từng sợi tơ từng chi tiết đều rõ ràng. Ôn Từ hẳn là cũng làm được như thế.

“Đúng là đôi tay khéo léo mà, sao có thể linh hoạt như vậy được? Kinh mạch xương cốt nhìn qua cũng chẳng khác người thường bao nhiêu.” Diệp Mẫn Vi lẩm bẩm nói.

Tạ Ngọc Châu đang ngồi bên cạnh Diệp Mẫn Vi, nhìn cuốn sách số thuật dùng để đánh thức Diệp Mẫn Vi, nghe vậy nàng buột miệng nói: “Đại sư phụ, câu đó của người, nghe như muốn chặt tay của Vu tiên sinh ra để nghiên cứu vậy.”

Bị Ôn Từ cảnh cáo lần cuối cùng, Tạ Ngọc Châu rốt cuộc đổi “nhị sư phụ” về lại “Vu tiên sinh”.

Diệp Mẫn Vi ánh mắt sáng ngời: “Đúng vậy, có thể làm như vậy sao? Nhưng… như vậy lúc lắp lại, có thể sẽ không còn linh hoạt như ban đầu nữa.”

“……”

Tạ Ngọc Châu từ đáy lòng nói: “Đại sư phụ, có lúc người rất đáng sợ.”

Ngừng một chút, nàng thắc mắc hỏi: “Đúng rồi, hôm nay lúc Vu tiên sinh giả chết, người cũng quá bình tĩnh rồi đấy? Người thật sự không biết ngài ấy giả chết sao?”

“Không biết.”

“Vậy lúc ấy người không buồn sao? Không thấy tiếc nuối? Không đau lòng?”

“Không có hắn thì việc tìm lại yểm thú quả thực sẽ khó khăn hơn, cũng chẳng còn ai hiểu ta rõ như vậy nữa, nhưng vẫn còn cách khác…”

“Khoan đã, ý con không phải chuyện đó!”

Tạ Ngọc Châu trầm mặc một lát, đóng sách lại bắt đầu nghiêm túc bàn luận với đại sư phụ về vấn đề này. 

“Đại sư phụ, làm người phải có lương tâm chứ! Người nghĩ xem nếu hôm nay Vu tiên sinh chết thật, chẳng phải đều là vì giúp người mà, nói rộng ra, ngài ấy là vì người mà mất đi tính mạng đó.”

“Giữa chúng ta có giao dịch, theo ước định hắn phải giúp ta.”

“Giao dịch gì mà quan trọng hơn cả mạng sống! Mất mạng thì không làm gì được nữa! Ai mà chẳng sợ chết, đại sư phụ người không sợ chết sao?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu: “Không sợ.”

Tạ Ngọc Châu mở to đôi mắt: “Người không sợ? Người sao lại không sợ chết được?”

“Tại sao phải sợ? Chết rồi thì có thể nghiên cứu thế giới sau khi chết, nhưng hiện tại thế giới này ta còn chưa hiểu rõ ràng, xác thật có chút tiếc nuối.” Diệp Mẫn Vi nghiêm túc đáp.

Tạ Ngọc Châu bịt kín đầu mình, đại sư phụ của nàng tại sao luôn có thể đem những thứ vượt xa lẽ thường nói thành có đạo lý như vậy.

Lòng mang theo tín niệm tuyệt đối không để bị đại sư phụ nàng thuyết phục, Tạ Ngọc Châu cố gắng kéo cuộc trò chuyện trở lại theo hướng của mình.

“Không phải… Chúng ta gỡ lại từ đầu nhé. Sư phụ, người và Vu tiên sinh là bằng hữu năm mươi năm, chuyện này người biết đúng không? Con thấy người thuận tay trái, nhưng lại dùng tay phải cầm đũa ăn cơm. Vu tiên sinh thì thuận tay phải, nhưng lại dùng tay trái viết chữ. Người nói đây là vì sao?”

Không đợi Diệp Mẫn Vi trả lời, Tạ Ngọc Châu liền nói: “Người tưởng tượng là có thể hiểu, bởi vì người sớm đã tích cốc không ăn từ trăm năm trước, khi ở trên núi Côn Ngô có khi cả chục năm không thấy chén đũa. Có lẽ là vì muốn cùng ăn với Vu tiên sinh, người mới lần nữa ăn cơm lại, thế nên người bắt chước ngài ấy cầm đũa bằng tay phải, ngay cả tư thế cầm đũa cũng sai giống hệt nhau.”

“Còn Vu tiên sinh là người Vu tộc, ban đầu ngài ấy chắc là không biết chữ Hán, thế nên mới học viết chữ cùng người, tuy tay phải thuận tiện hơn, nhưng lại dùng tay trái cầm bút, nét chữ cũng giống người y hệt. Hai người ở bên nhau sớm chiều đã nhiễm thói quen của đối phương, tuy người không còn nhớ, nhưng Vu tiên sinh cũng là một phần trong sinh mệnh của người mà.”

“Người nghĩ lại xem, trước kia chưa có con, thì ai mỗi khi người lăn lộn, sẽ đi dọn dẹp xê dịch bàn ghế để người khỏi bị thương? Là ai mỗi khi người suy nghĩ nhập thần, đọc đề số thuật để đánh thức người? Là ai mỗi khi người thất thần thì đỡ người không để người té ngã? Người đó rõ ràng là Vu tiên sinh.”

“Người nhìn lại hôm nay xem, lúc chạy trốn ngài ấy lo lắng nhất là người, vẫn luôn nắm lấy tay người bảo vệ người. Còn con thì sao, Vu tiên sinh hoàn toàn mặc kệ con!”

Tạ Ngọc Châu từ nông đến sâu đâu ra đó, một phen trình bày và phân tích kết thúc, kết luận chắc nịch: “Cho nên Vu tiên sinh đối với người rất tốt, ngài ấy giúp người không chỉ vì giao dịch mà còn vì tình nghĩa. Nếu người thật sự mất đi ngài ấy, hẳn phải đau lòng buồn bã mới đúng.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, nàng tán đồng: “Ngươi nói rất có lý.”

Tạ Ngọc Châu vui mừng ra mặt.

Diệp Mẫn Vi nói tiếp: “Nhưng mà ta thật sự không đau lòng, cũng không buồn.”

“……”

Tạ Ngọc Châu thất bại thảm hại.

Nàng chán nản cúi rạp xuống, vùi đầu trong hai cánh tay, thầm nghĩ đại sư phụ mình với chủ nhân Mộng Khư tuyệt giao không phải không có nguyên nhân. Hoặc là phải nói bọn họ có thể làm bằng hữu năm mươi năm, đúng là kỳ tích.

Nhưng bất kể chuyện cũ năm xưa ra sao, hiện giờ đại sư phụ và Vu tiên sinh lại lần nữa đồng hành, đúng là cơ hội để hàn gắn vết thương, sửa chữa quan hệ. Ít nhất cũng nên có chút thay đổi, không thể cứ mãi dậm chân tại chỗ, thậm chí giẫm lên vết xe đổ được?

Tạ Ngọc Châu lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nghiêm túc dặn dò Diệp Mẫn Vi: “Đại sư phụ, những lời nãy giờ con nói, người ngàn vạn lần đừng nói với Vu tiên sinh. Người phải thể hiện là mình để ý đến ngài ấy, quan tâm ngài ấy, ngài ấy gặp chuyện người cũng giúp ngài ấy một tay. Ví dụ như hôm nay, ít nhất khi ngài ấy ngã xuống, người cũng nên đỡ ngài ấy một cái chứ? Ở ngay trước mắt người, duỗi tay một cái là được rồi, ngài ấy ngã xuống đau biết bao! Người đỡ một cái, ngài ấy nhất định sẽ rất vui.”

Diệp Mẫn Vi mặt không đổi sắc nói: “Nếu hắn chết thật, thì sẽ không thấy đau.”

Thấy biểu cảm của đồ đệ mình còn khó coi hơn khóc, Diệp Mẫn Vi hiếm hoi lương tâm phát hiện, bổ sung thêm: “Nhưng ta sẽ thử xem.”

Tạ Ngọc Châu đến đây mới coi như thu quân ngừng chiến, chỉ cảm thấy một phen khuyên nhủ này thực sự là hao tâm tổn trí, sư phụ nàng quả thực dầu muối không vào. Nói xong nàng mệt tim mỏi người, chỉ muốn nhanh chóng đi ngủ.

Nhưng nàng vừa mới vươn vai bước vào miếu đổ nát, ngoảnh đầu liền thấy Ôn Từ.

Hắn khoanh tay tựa lưng vào khung cửa sổ, đang đứng ở bên cánh cửa lớn đang mở rộng, ánh trăng bị ô cửa số cũ nát chia cắt chiếu đầy lên người hắn, thần sắc mơ hồ không rõ.

Hiển nhiên những lời hai người vừa nói, hắn đều nghe thấy hết. 

Tạ Ngọc Châu hoảng sợ, cánh tay cứng đờ giữa không trung. Giờ phút này trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ: đêm nay không những hao tâm tổn trí, mà cuối cùng còn thành công cốc.

Quả là đồ đệ làm việc — Phí công mà!