Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 72
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 72 :Tu sửa tiệm mỳ Như Ý
Sáng hôm sau, cơm nước xong, Tiểu Quả định một mình đánh xe lừa xuống huyện. Nào ngờ Tần An Minh nghe vậy thì chau mày lo lắng:
“Muội thân con gái, một mình đi đường xa như thế, sao huynh an lòng cho được?”
Huyện thành nhiều người qua kẻ lại, chẳng thiếu kẻ bất lương. Tiểu Quả lại vóc dáng thanh mảnh, dung nhan diễm lệ, dù đã làm mẹ, song trông vẫn chẳng khác thiếu phụ đôi mươi. Y sao có thể yên tâm để nàng một mình ra ngoài?
Dù Tiểu Quả bảo rằng mình từng xuống huyện mấy lần rồi, Tần An Minh vẫn kiên quyết đi cùng. Thế là nàng đành mang cả y và Tráng Tráng theo.
Trên đường chuẩn bị, nàng hỏi:
“Tráng Tráng, chẳng phải con nói sáng nay phải học chữ sao?”
Thằng bé nằm cuộn trong lòng nàng, ngẩng đầu, giọng đầy ấm ức:
“Mẹ với cữu cữu đều đi, con ở nhà một mình làm gì? Hơn nữa, con định dạy cữu cữu học, giờ cữu cữu cũng đi theo mẹ rồi. Một mình con ở nhà, buồn lắm.”
Tiểu Quả nghe thế, chẳng biết nói sao. Gần đây Tráng Tráng càng ngày càng lanh lợi, miệng lưỡi dẻo hơn, không dễ dỗ như trước. Nàng cúi xuống, hôn một cái thật kêu trên trán con, khiến tiểu tử cười khúc khích.
Tần An Minh thì vừa đi vừa ngắm đường phố, trong mắt đầy sự tò mò. Vì đây là lần đầu tiên y tới huyện thành.
Khi xe lừa đến cổng huyện, Tiểu Quả ngẩng lên, bỗng thấy người chen chúc xếp hàng dài. Nàng mới sực nhớ - hôm nay chính là phiên chợ lớn ba tháng một lần.
Ngày này, khách buôn tấp nập, sạp hàng kéo dài từ đầu cổng đến tận trung tâm. Rau quả, vải vóc, đồ sắt, đồ gốm, hương liệu… chẳng thiếu thứ gì. Người từ khắp nơi tụ hội, đa dạng ngôn ngữ, náo nhiệt như hội.
Trên xe, Tráng Tráng mở to đôi mắt, hết nhìn bên này lại ngó bên kia, hưng phấn đến nỗi giãy cả trong lòng mẹ. Tiểu Quả phải giữ chặt con bằng một tay, tay kia điều khiển xe, trong lòng vừa bối rối vừa thở dài. Nếu sớm biết là ngày chợ phiên lớn, nàng đã chẳng chọn hôm nay mà đi – đông đến mức chẳng nhúc nhích nổi!
Thấy nàng xoay xở khó khăn, Tần An Minh liền bế Tráng Tráng, để nàng rảnh tay cầm dây cương. Xe nhẹ hẳn, Tiểu Quả liền đánh xe lướt nhanh qua đám đông, men theo con đường đông thành – nơi bán ngói và gạch mà nàng cần tìm.
Đi được nửa đường, nàng bỗng nhìn tiệm mì Như Ý quen thuộc. Tiểu Quả kéo dây cương dừng lại, bảo:
“Huynh chờ ta một lát, ta vào xem qua chút việc.”
Tráng Tráng thấy chốn cũ thì reo lên, nắm tay Tần An Minh theo mẹ vào, lách qua hàng người đang chờ. Vừa bước vào cửa, Tiểu Quả đã thấy tiểu cô nương lần trước — tiểu nhị trong tiệm. Tiểu nương tử nhận ra nàng, mừng rỡ dẫn họ thẳng ra hậu viện, bảo nàng chờ để đi gọi chủ nhân.
Chẳng bao lâu, Từ Như Ý tất tả chạy ra, vừa cởi tạp dề vừa cười:
“Tiểu Quả tỷ, hôm nay xuống huyện dự chợ phiên sao?”
Thì ra nàng cũng biết hôm nay là ngày phiên, khách đông gấp mấy lần thường nhật. Mì khoai trong tiệm bán chẳng kịp, nàng bận đến mức chưa được thở, nghe Tiểu Quả tới mới vội tranh thủ chạy ra chào hỏi một lát.
Thấy Như Ý bận rộn, Tiểu Quả chợt nảy lòng muốn giúp. Dù sao sáng nay cũng chưa có việc gì gấp, còn việc mua ngói có thể để chiều.
Nàng dặn Tráng Tráng ở bên Tần An Minh, chớ chạy lung tung, rồi cùng Như Ý vào bếp.
Hai người trong bếp bận rộn đến suýt không kịp thở, ngoài cửa người chờ càng lúc càng đông. Tần An Minh thấy vậy, chẳng nỡ đứng không, liền xắn tay giúp dọn bàn, bưng mì. Tráng Tráng thì ngồi nói chuyện với tiểu nha hoàn thu ngân, trông vô cùng thân quen.
Một buổi sáng trôi qua trong nhịp bước vội vàng. Khi bát mì cuối cùng được dọn ra, trong bếp chẳng còn lấy một cọng rau.
Tới trưa, ai nấy đều đói rã. Tiểu Quả định cáo từ, song Như Ý vội giữ lại:
“Tỷ đã giúp ta nửa ngày, chẳng lẽ chẳng ở lại ăn cơm sao?”
Nàng nói khẩn khoản, Tiểu Quả cũng khó từ chối, bèn hỏi ý Tần An Minh và Tráng Tráng. Hai người đều để nàng quyết định, thế là nàng gật đầu đồng ý.
Nguyên liệu trong tiệm đã dùng hết, Như Ý cùng Tiểu Quả ra chợ mua thêm. Giờ chợ đã thưa người, song hàng rau vẫn mở. Hai người chọn ít thịt, ít rau, Tiểu Quả nhất định trả tiền:
“Dù sao cũng ba người chúng ta ăn, để ta trả mới phải.”
Như Ý cười, chẳng nỡ tranh giành với nàng.
Trên đường về, hai người vừa đi vừa nói chuyện, hết kể chuyện trong tiệm lại sang chuyện làng xóm, vô cùng thân mật. Lúc gần đến tiệm, Như Ý mới thấp giọng nói về việc đổi mới quán mì.
“Mì khoai bán tốt, song cứ thế mãi thì đơn điệu. Ta muốn đổi cách làm chút ít.”
Tiểu Quả nghe, liền hiểu ý. Buổi sáng bán mì, buổi chiều lại đóng cửa chuẩn bị, chẳng phải phí mấy canh giờ sao?
Suy nghĩ giây lát, nàng nảy ra một ý:
“Chi bằng mở thêm món lẩu cay - Ma Lạt Thang, lẩu cay kiểu Tứ Xuyên. Người ăn có thể tự chọn đồ, cân ký rồi tính tiền, vừa nhanh vừa tiện.”
Nghe xong, mắt Như Ý sáng rực:
“Tỷ tỷ thật hiểu ta! Chính là ý đó!”
Hai người vừa đi vừa bàn, vừa tính toán cách sắp xếp lại tiệm, đến lúc trở về, câu chuyện đã thành kế hoạch rõ ràng.
Buổi chiều, Tiểu Quả đích thân vào bếp, bày ra mười món mặn một canh, khiến cả tiệm tròn mắt. Món ăn vừa bày lên, ai nấy đều khen ngợi không ngớt, khiến nàng đỏ cả mặt.
Ăn xong, Như Ý vẫn chưa thôi hào hứng, kéo Tiểu Quả vào phòng, tiếp tục bàn tỉ mỉ việc mở quán.
Tiểu Quả cẩn thận ghi lại công thức, cách nấu nước dùng, nặn viên thịt, cùng danh mục rau củ và gia vị như vừng, dấm, dầu ớt, đậu phộng, ngò tươi… Giấy chất chồng lên bảy tám tờ, nàng rà soát kỹ một lượt rồi trao cho Như Ý.
Như Ý đón lấy, nâng như vật quý, ánh mắt sáng rỡ, tràn đầy tự tin.
“Tỷ Tiểu Quả, hay là ta mua thêm vài nha hoàn nữa, việc bếp núc mới xuôi?”
Tiểu Quả gật đầu cười:
“Đông người thì vừa dễ xoay xở, vừa chuẩn bị được nhiều nguyên liệu hơn. Như vậy càng thuận lợi.”
Hai người nhìn nhau mỉm cười – trong lòng đều đã thấy rõ một tương lai mới cho tiệm mỳ Như Ý.