Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 73

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 73 :Cổ đông mới
Như Ý định đóng cửa tiệm mì vài ngày. Nàng đã nhờ Từ thúc viết một tờ thông báo, nói rằng Tiệm Mì Như Ý tạm nghỉ, bảy ngày sau sẽ mở cửa trở lại.

Nhân dịp đó, nàng sẽ cho mọi người nghỉ ngơi một thời gian. Gần đây ai cũng bận rộn, chẳng có lúc nào nghỉ. Nàng cũng có thể try thủ tìm thêm người hầu mới và chuẩn bị nguyên liệu cho món Malatang.

Tiểu Quả ngồi nói chuyện với nàng thêm một lúc. Nhớ ra mình còn phải đi mua đồ, nàng liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Buổi chiều Như Ý rảnh rỗi, liền hỏi Tiểu Quả muốn mua gì. Khi nghe nói nàng định mua gạch và ngói, Như Ý bật cười, vỗ ngực nói rằng việc đó cứ để nàng lo.

Nàng sinh ra và lớn lên ở trong huyện, thuộc nằm lòng các cửa hàng quy đây, biết rõ nơi nào bán hàng vừa rẻ vừa tốt. Tiểu Quả nghĩ một lát rồi gật đầu. Như vậy thì tốt quá – nàng không cần đi nhiều nơi để kiếm được giá hời nữa.

Dưới sự giúp đỡ của Tần An Minh, Như Ý leo lên xe lừa và ngồi vững bên cạnh Tiểu Quả. Tráng Tráng thì ngồi bên cạnh Tần An Minh.

Trên đường đi, Như Ý kể cho Tiểu Quả nghe về nơi họ sắp đến, nói rằng hàng ở đó vừa chắc chắn vừa bền. Tiểu Quả cầm dây cương, đánh xe đi theo hướng Như Ý chỉ.

Vì hôm nay được nghỉ, Như Ý vui vẻ ra mặt, vừa cười vừa trò chuyện cùng Tiểu Quả về kế hoạch sắp tới và những việc cần chuẩn bị. Tiểu Quả vừa chăm chú lái xe vừa lắng nghe, thỉnh thoảng góp một vài ý tưởng.

Trò chuyện được một nửa, Như Ý bỗng im bặt. Cảm thấy có gì lạ, Tiểu Quả quay lại nhìn nàng ta.

Nàng thấy Như Ý đang ngẩn người nhìn ra phía sau. Tiểu Quả tò mò nhìn theo hướng ánh mắt ấy – thì ra cô nàng đang nhìn Tần An Minh, người đang nói chuyện với Tráng Tráng.

Tiểu Quả gọi Như Ý hai tiếng liền, nàng mới giật mình tỉnh lại.

“Hửm? À, muội chỉ… nghĩ linh tinh thôi. Hehe.”

Như Ý có chút ngượng ngùng khi bị bắt quả tang, mặt ửng đỏ rồi vội quay đi chỗ khác.

Sợ Tiểu Quả hỏi thêm, cô nàng nhy chóng đổi chủ đề. Tiểu Quả chỉ liếc qua là hiểu ngay vấn đề – thì ra Như Ý đang nhìn y trai mình.

Cũng đúng thôi! Ca ca của nàng cao ráo, tuấn tú, lại không phải kiểu gầy yếu thư sinh.

Nghĩ vậy, nàng khẽ huých Như Ý một cái.

“À đúng rồi, Như Ý, tỷ chưa giới thiệu. Đây là huynh trưởng của tỷ, Tần An Minh, năm nay hai mươi ba tuổi, vẫn chưa đính hôn đâu.”

Nghe đến tên mình, Tần An Minh ngẩng đầu nhìn Tiểu Quả, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Họ đang nói gì vậy?

Nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của em gái, y càng khó hiểu hơn, chỉ biết quay sang nhìn Như Ý cầu cứu.

Không ngờ Như Ý lại đỏ bừng mặt, không dám nhìn y. Bắt gặp ánh mắt y, nàng lập tức quay đầu sang hướng khác, tim đập thình thịch.

Ca ca của Tiểu Quả thật sự rất đẹp trai. Sáng nay khi còn bận rộn trong bếp, nàng chỉ kịp liếc qua, khi ấy chỉ nghĩ “người này trông khá lắm.” Lúc ăn trưa, đầu óc nàng lại mải nghĩ về món Malatang, nên không để ý lắm. Giờ rảnh rỗi, ánh mắt nàng cứ tự nhiên mà hướng về phía y – chẳng lẽ nàng đã phải lòng y rồi sao?

Trans và edit: Little Jasmine

Tiểu Quả nhìn Như Ý, chỉ cần liếc một cái là hiểu rõ. Nhưng khi nhìn lại ca ca ngốc nghếch của mình, nàng chỉ biết thở dài. Con gái người ta đỏ mặt đến vậy mà y vẫn thản nhiên đùa giỡn với Tráng Tráng.

Nghĩ đến chuyện y đã đến tuổi lấy vợ mà vẫn chưa có kế hoạch gì, Tiểu Quả lại liếc sang Như Ý. Cô gái này hiền lành, xinh xắn, tuổi tác cũng vừa vặn – hay là nàng nên giúp họ một tay nhỉ?

Nhưng nghĩ lại, chuyện tình cảm vẫn nên để họ tự quyết định. Nàng chỉ có thể tạo cơ hội cho họ thôi.

“À phải rồi, Như Ý, chuyện trước muội nhờ tỷ giúp, còn tính không?”

Như Ý bừng tỉnh, nhớ ra chuyện Malatang.

Nàng vốn muốn nhờ Tiểu Quả trông coi quán giúp một thời gian, nếu không thì nàng sẽ không yên tâm.

“Vẫn tính chứ! Tỷ đồng ý giúp muội phải không?”

Như Ý vội vàng gạt hết những ý nghĩ trong đầu, ánh mắt đầy mong chờ.

Tiểu Quả khẽ lắc đầu. “Tỷ không giúp được đâu. Tỷ còn phải chăm sóc Tráng Tráng. Sau Tết, thằng bé phải đi học, còn phải chuẩn bị nhiều thứ cho nó lắm.”

Như Ý gật đầu, hơi thất vọng. Nàng biết Tiểu Quả luôn đặt Tráng Tráng lên hàng đầu.

“Nhưng,” Tiểu Quả nói tiếp, “Tỷ có thể để ca ca giúp muội. Tỷ sẽ nhường cho huynh ấy một nửa cổ phần của mình – mỗi người hai mươi phần trăm.”

Nghe vậy, Như Ý sững sờ, quay sang nhìn Tần An Minh – người đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

Dĩ nhiên nàng thấy đề nghị đó rất tốt, nhưng còn phải xem Tần An Minh có đồng ý không.

Tần An Minh vốn đã nghe hết kế hoạch giữa Tiểu Quả và Như Ý dọc đường đi. Thật ra, y cũng rất hứng thú. Ở nhà với Tiểu Quả mãi thì nhàn rỗi quá. Nếu được ra ngoài làm việc, y cũng thấy vui hơn.

Như Ý đồng ý, còn lại là do y quyết định.

Y liếc nhìn Tiểu Quả, thấy nàng khẽ gật đầu động viên, liền quay sang Như Ý:

“Được!”

Như Ý vui mừng quá mức, bật tiếng reo to khiến mọi người trên xe giật mình.

Sau đó, nàng che miệng, đỏ mặt lí nhí: “Xin lỗi… muội xin lỗi…”

“Tiểu Quả tỷ, nếu An Minh huynh đến giúp, tỷ cứ giữ 40% cổ phần đi. Muội sẽ cho An Minh huynh 10% riêng, thêm lương hàng tháng nữa.”

Tiểu Quả vội lắc đầu, nghiêm giọng: “Không được, như vậy không đúng. Chia đôi vẫn tốt hơn.”

Chuyện tiền bạc này phải rõ ràng, hơn nữa Như Ý đã không kiếm được bao nhiêu, nàng không thể nhận thêm lợi.

“Không sao đâu, Tiểu Quả tỷ!” – Như Ý ngắt lời – “An Minh huynh không phải đi làm thuê, huynh ấy là cổ đông. Như vậy mới hợp lý!”

Tiểu Quả nhìn nàng, thấy vẻ mặt nghiêm túc, nghĩ kỹ lại cũng đúng.

Khi làm ở quán, thực chất y đảm nhận một phần việc như nàng, như vậy hưởng phần lợi nhuận cũng phải thôi.

Chỉ là, nàng không muốn để Như Ý phải chịu thiệt.

Hai bên nói qua nói lại hồi lâu, Như Ý nhất quyết không nhượng bộ. Nàng khăng khăng giữ nguyên: An Minh lấy 10% lợi nhuận, Tiểu Quả vẫn giữ nguyên 40%.

Không còn cách nào khác, Tiểu Quả và Tần An Minh đành chịu thua, trong lòng thầm nghĩ sau này phải tìm cách bù lại cho nàng ấy.

Tần An Minh lúc này tràn đầy động lực. Y hẹn Như Ý ngày mai đến quán để làm quen với công việc và nguyên liệu.

Thấy hai người nói chuyện vui vẻ, Tiểu Quả liền gọi Tráng Tráng lại gần. Cậu bé ngồi vào lòng mẹ, cười khúc khích.

Xe lừa dừng trước cửa hàng mà Như Ý giới thiệu. Quả nhiên, hàng hóa ở đó tinh xảo, chắc chắn và bền.

Tiểu Quả đặt mua năm trăm viên ngói, một trăm viên gạch, cùng một bao vôi. Tình cờ cửa hàng cũng bán giấy dầu, nàng liền mua thêm một tấm lớn.

Khi mua sắm xong thì trời đã xế chiều. Tiểu Quả đưa Như Ý về nhà, đợi nàng vào trong rồi mới đánh xe về.

Trên đường trở lại thôn Đào Hoa, Tráng Tráng buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Tần An Minh ôm cậu bé, vừa nói chuyện vừa lay nhẹ để nó khỏi ngủ gật giữa đường – vì nếu ngủ bây giờ, tối sẽ khó dỗ ngủ lại.