Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 74
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 74 :Vôi
Tiểu Quả nhìn Tần An Minh đang vội vàng ăn cháo. Sáng sớm y đã dậy đi cắt cỏ, chỉ khi nàng gọi mới chịu về ăn sáng.
“Ừ, huynh ăn xong sẽ đi liền. Trưa nay ta sẽ về sớm, lát nữa còn lát mái ngói.”
Tần An Minh nói rằng y muốn đi sớm để chiều về sớm hơn.
Tiểu Quả gật đầu. Nàng vốn định bảo y hôm nay ở tiệm cũng chẳng có việc gì nhiều, chỉ cần làm quen với công việc và phụ chuẩn bị nguyên liệu thôi, đến muộn chút cũng được. Nhưng thấy huynh ấy hăng hái như thế, nàng không nỡ nói, chỉ gắp thêm cho y một miếng trứng rán.
Sau khi ăn xong, Tần An Minh đặt bát xuống, ra ngoài cùng với xe lừa. Tiểu Quả nhìn theo bóng lưng đầy khí thế của y, nhắc y nhớ về sớm. Hắn phất tay đáp lại rồi rời đi.
Nàng quay lại ăn sáng cùng Tiểu Tráng. Khi cậu bé ăn hết bát cháo, trong nồi vẫn còn chút cháo thừa, nàng liền múc ra thêm cho cậu.
“Mẹ ơi, con không ăn nổi nữa…”
Tiểu Tráng nhìn bát cháo đầy một nửa, mắt rưng rưng nhìn mẹ.
Hôm nay Tiểu Quả nấu hơi nhiều. Thấy con đã hơi no, nàng liền thương lượng:
“Tiểu Tráng, vậy mẹ con mình chia nhau chỗ cháo này nhé?”
“Vâng ạ!” Tiểu Tráng gật đầu.
Tiểu Quả đưa cho con miếng trứng chiên, bảo cậu ăn kèm cháo.
Cơm nước xong, Tiểu Tráng đi rửa bát như thường lệ. Tiểu Quả không có việc gì làm nên định lên mái lợp ngói cho cái chòi. Việc này không khó, nàng có thể tự làm.
Biết con trai muốn giúp, nàng bèn giao cho cậu việc nhẹ là chuyển ngói lên từng viên một khi nàng trèo lên thang.
Tiểu Tráng vui lắm, hăng hái bưng ngói. Trong lúc Tiểu Quả còn trải giấy dầu, cậu đã xếp sẵn sáu bảy viên ngói dưới chân thang.
Nàng bảo Tiểu Tráng chuyền từng viên ngói, còn mình thì sắp xếp trên mái. Nhờ có con giúp, nàng tiết kiệm được kha khá thời gian, chẳng mấy chốc đã lợp xong mái chòi.
Tiểu Quả từ thang bước xuống, nhìn thành quả của nàng. Không tồi!
Nàng vẫn còn dư năm đến sáu viên ngói, Tiểu Tráng liền chuyển chúng ra góc tường. Việc kế tiếp sẽ là xây máng ăn cho gia súc.
Tiểu Tráng muốn giúp mẹ trộn vôi, nhưng Tiểu Quả không dám để con đụng vào. Nàng bảo cậu tiếp tục chuyển gạch, còn mình thì ra giếng múc nước, bắt đầu pha vôi.
Máng ăn thì chỉ cần nửa bao là đủ. Tiểu Quả đổ bột vôi ra, khoét một hố nhỏ ở giữa rồi từ từ đổ nước vào.
Trong lúc đó, Tiểu Tráng đã chuyển gạch vào trong chòi. Tiểu Quả dùng một cái chậu cũ đựng hỗn hợp vôi vừa trộn, đem vào trong.
Trước tiên nàng trải một lớp vôi dày xuống đất, rồi xếp gạch chồng lên. Lớp gạch xen lớp vôi, dần dần tạo thành một khung hình chữ nhật. Sau đó, nàng trát thêm một lớp vôi lên mặt trong và ngoài cho đều. Những viên gạch còn lại, nàng dùng để xây thêm một bể nhỏ hơn, cũng trát kín bằng vôi.
Tiểu Tráng tò mò, đưa tay chạm thử vào lớp vôi. Ban đầu không thấy gì, nhưng lát sau, ngón tay dần nóng lên. Cậu bé giật mình kêu to. Tiểu Quả đang trát vôi, nghe tiếng con liền quay lại, thấy Tiểu Tráng đang tròn mắt nhìn mấy ngón tay mình.
Nàng thở phào, với lượng vôi dính trên tay ít như vậy sẽ không gây bỏng.
“Mẹ ơi, sao nó nóng thế ạ?”
Tiểu Tráng vừa mới biết thứ này gọi là vôi, nhưng không ngờ nó lại nóng đến vậy.
“Bởi vì khi bột vôi gặp nước, nó biến thành vôi tôi. Giống như khi con đun nước, nước lạnh biến thành nước nóng vậy đó.”
Tiểu Quả dựa vào kiến thức cũ mà giảng giải cho con, tay vẫn không ngừng vét chỗ vôi còn lại trong chậu.
Tiểu Tráng gật gù, rồi lại hỏi:
“Thế tại sao nó lại nóng khi gặp nước hả mẹ?”
Cậu bé hiếu kỳ đủ điều, luôn muốn biết tới tận gốc.
Tiểu Quả biết con đang ở tuổi tò mò, nên luôn cố gắng giải thích rõ ràng. Nếu không biết, nàng sẽ thành thật nói “mẹ không rõ”, chứ không bao giờ gắt gỏng hay nói dối.
Lần này nàng biết câu trả lời, chỉ là đang nghĩ cách nói sao cho dễ hiểu.
“Trước khi gặp nước, nó là vôi sống, mà vôi sống thì được làm từ một chất gọi là ôxít canxi. Khi gặp nước, chất này sẽ nóng lên và sôi, biến thành vôi tôi. Giống như nước lạnh được đun thành nước nóng vậy.”
Tiểu Tráng ngẩng lên, ánh mắt đầy thán phục:
“Mẹ giỏi quá!”
Nghe vậy Tiểu Quả hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn cười, để mặc cậu bé hôn liên tiếp lên má mình. May mà cậu không hỏi “ôxít canxi là gì”, nếu không thì nàng chịu thua mất.
Máng vừa xây được để khô tự nhiên. Phần vôi trong chậu đã dùng hết, nhưng vẫn còn chút vôi trộn ngoài sân. Tiểu Quả gom lại, dùng để trám chỗ xi măng mẻ quanh nhà, không được lãng phí tí nào.
Thấy vẫn còn nửa bao bột vôi, nàng cẩn thận buộc chặt lại. Vôi mà gặp không khí ẩm là sẽ cứng như đá, nên phải buộc cho kỹ.
Nàng mang bao vôi vào bếp, đảo mắt nhìn quanh rồi đặt nó vào một góc khuất.
Xong việc, nàng ra giếng múc nước, gọi Tiểu Tráng đến rửa tay.
Tiểu Tráng nhúng tay vào chậu, Tiểu Quả sợ con rửa không sạch nên cúi xuống, cẩn thận rửa từng ngón tay, từng móng cho con.
“Được rồi!”
Sau khi kiểm tra tay con sạch sẽ, nàng bảo cậu lau khô, rồi đổ nước bẩn đi, thay chậu nước mới. Nàng cũng rửa tay kỹ bằng xà phòng vì vôi mà bám trên da lâu sẽ gây hại cho sức khỏe, nên phải rửa thật sạch.
Rửa tay xong, nàng vào nhà, chợt nhớ mấy bộ quần áo may hôm kia vẫn chưa giặt. Hôm qua nắng đẹp nhưng nàng bận quá, hôm nay trời cũng nắng, giặt luôn cho tiện.
Vừa định đi lấy quần áo, nàng thấy Tiểu Tráng đã nhanh nhẹn bê chậu và xà phòng ra giếng. Lúc nàng bước ra, cậu đã loay hoay đặt mọi thứ ngay ngắn sẵn sàng.
Tiểu Quả thật sự không hiểu con trai mình giống ai mà siêng đến thế. Mỗi ngày nó đều vác những thứ to gấp đôi người mình. Khi cho gà vịt ăn, nó ôm bó cỏ to đến nỗi chẳng thấy đầu đâu mà vẫn đi được đến nơi. Thật đáng kinh ngạc.
Nàng ngồi xuống ghế, bắt đầu giặt đồ. Tiểu Tráng ngồi sau, dùng hai nắm tay nhỏ xíu đấm lưng cho mẹ, đều đặn từng nhịp. Tiểu Quả rất thích mấy cú đấm nho nhỏ ấy, nhờ vậy mà nàng thấy mình đỡ đau lưng hơn hẳn.
Buổi chiều, nàng dắt Tiểu Tráng ra đồng thả bò. Khi gần đến giờ về, Tiểu Tráng tinh mắt nhìn thấy xe lừa của Tần An Minh từ xa.
“Cữu cữu ơi, con ở đây này!”
Tiếng gọi vang vọng khắp cánh đồng. Tần An Minh nghe thấy, lập tức giơ tay vẫy.
Đến nơi, y dừng xe, bước xuống, bế bổng Tiểu Tráng lên, mặt đầy niềm vui.
“Cữu cữu ơi, sao hôm nay người về muộn thế ạ?” Tiểu Tráng dụi đầu vào vai An Minh, giọng nũng nịu.
“Ha ha, Tiểu Tráng nhớ cữu cữu rồi à?” Tần An Minh sảng khoái cười, tiếng cười vang vọng không gian, tràn đầy sức sống.
Nhìn nét mặt vui mừng bất thường của huynh trưởng mình, Tiểu Quả biết ngay hôm nay chắc hẳn là một ngày rất đáng giá với y rồi.