Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 75

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 75 :Tiễn biệt Tần An Minh
Ba người họ cùng nhau dắt bò và lừa về nhà. Trên đường đi, Tráng Tráng trò chuyện với Tần An Minh. Cậu bé tò mò hỏi hôm nay y đã làm gì và đi chơi ở đâu.

Tiểu Quả lặng lẽ lắng nghe khi Tần An Minh trả lời Tráng Tráng. Nhìn dáng vẻ đầy phấn chấn của y, Tiểu Quả cảm thấy mình đã đưa ra quyết định đúng đắn. Huynh ấy chắc hẳn cũng thích làm ăn buôn bán!

Sau khi về đến nhà, Tiểu Quả đi chuẩn bị bữa tối, Tráng Tráng thì theo mẹ nhóm lửa. Vì Tần An Minh đã làm việc vất vả cả ngày, Tiểu Quả quyết định nấu móng giò kho, rau xào và canh trứng cải bó xôi. Món phụ là bánh bao hấp. Buổi trưa nàng đã nhào sẵn bột rồi.

Trong bữa ăn, Tần An Minh kể chi tiết cho Tiểu Quả nghe những việc y đã làm trong ngày. Tiểu Quả chăm chú lắng nghe. Khi y dường như nói xong, Tần An Minh ngập ngừng. Tiểu Quả cảm nhận được sự do dự trong giọng y nên chủ động hỏi trước.

“Ca, huynh có chuyện gì muốn nói với muội sao?”

Thấy Tiểu Quả hỏi, Tần An Minh không quanh co nữa mà chuẩn bị nói thẳng. “Thật ra, ta có chuyện muốn bàn với muội. Đây cũng là ý của Như Ý, nàng ấy bảo ta nên nói với muội.”

Tiểu Quả nhướng mày. “Như Ý à? Không phải Từ cô nương sao...?”

Tần An Minh ngẩn ra một lúc. Ban đầu y không hiểu ý Tiểu Quả, nhưng khi thấy ánh mắt trêu chọc của nàng, y liền hiểu ra. Mặt mũi đỏ bừng, môi run run mà không nói nên lời.

“Không, không phải vậy... Tiểu Quả!”

Thấy nụ cười đầy ẩn ý của Tiểu Quả, Tần An Minh xấu hổ đến mức tức giận, khẽ gọi tên nàng trong bối rối.

Tiểu Quả chẳng mấy bận tâm, vì nàng biết huynh trưởng là người chỉ giỏi hù dọa ngoài miệng chứ không có thật sự nổi giận với người nhà. Dù nàng có trêu chọc thế nào, y cũng chẳng bao giờ nổi nóng. Hắn luôn nhường nhịn và bao dung vô hạn với nàng.

“Được rồi, được rồi.” Thấy mặt y đỏ như tôm luộc, Tiểu Quả dừng lại.

Tần An Minh thở phào nhẹ nhõm. Vừa định nói, thì Tráng Tráng lại vô tư nói ra một câu khiến mặt anh lập tức đỏ rực trở lại.

“Cữu cữu ơi, sao mặt người nóng thế?”

Tráng Tráng chạm tay vào mặt Tần An Minh với vẻ mặt ngây thơ. Chẳng lẽ cữu cữu cũng bôi vôi lên mặt à?

Tiểu Quả nhìn vẻ ngây thơ của Tráng Tráng rồi lại nhìn sang Tần An Minh, người đang ngại đến mức muốn độn thổ, nàng bật cười và quyết định giúp y thoát khỏi tình huống khó xử.

“Nào, Tráng Tráng ngoan, ăn miếng da heo to này đi. Nó có colagen, ăn vào mặt con sẽ căng mịn hơn. Mẹ sẽ càng yêu con hơn nữa!”

Tráng Tráng không hiểu colagen mà mẹ nói là gì, nhưng nghe câu cuối thì hiểu. Cậu buông cữu cữu ra, cầm bát lên ăn miếng da heo mẹ gắp cho, ăn ngon lành như vậy mẹ sẽ yêu mình hơn nữa!

Tần An Minh ngẩng đầu lên, không dám nhìn vào mắt Tiểu Quả, bèn lấy bát che mặt.

“Quán mì sắp mở buổi tối rồi. Chỉ có hai chúng người bọn ta chuẩn bị nguyên liệu để tránh bị ăn cắp bí quyết. Sẽ bất tiện nếu huynh cứ đi đi về về mỗi ngày, nên Như Ý đề nghị huynh ở lại quán. Nàng ấy nói sân sau còn nhiều phòng. Thứ nhất là tiện lợi, tiết kiệm thời gian. Thứ hai, có đàn ông ở đó trông coi thì tốt hơn, huynh có thể bảo vệ mọi người.”

Nói một hơi xong, miệng y đã đầy bánh bao. Tiểu Quả bất lực nhìn y chỉ ăn bánh mà không ăn món khác. Nàng gắp một miếng da heo bỏ vào bát y.

“Ăn chút thịt đi.”

Tần An Minh từ tốn nhai bánh trong miệng, không dám ngẩng lên nhìn nàng. Hắn đến đây vốn để giúp Tiểu Quả làm việc nhà, chăm sóc ruộng vườn. Nếu bây giờ hắn lên huyện, vậy Tiểu Quả sẽ thế nào?

“Hay là không đi nữa?”

Ý nghĩ đó khiến anh hơi buồn. Trong mắt anh, Tiểu Quả và Tráng Tráng quan trọng hơn cả ước mơ của anh.

“Huynh nghĩ lại rồi...”

Trước khi Tần An Minh nói hết câu, Tiểu Quả ngắt lời. “Khi nào huynh đi? Muội sẽ tiễn huynh!”

Tần An Minh há miệng, nhìn nàng đầy kinh ngạc.

“Sao vậy? Huynh nghĩ ta sẽ phản đối à?”

Tiểu Quả bật cười. Tại sao chứ? Y thật quá coi thường nàng rồi!

“Nhưng nếu ta lên huyện, còn muội và Tráng Tráng phải làm sao? Việc nhà nữa?”

“Muội làm được mà! Muội đâu có đón huynh về đây để làm việc. Chỉ là muội không nỡ để huynh sống một mình thôi. Muội cũng muốn huynh được hưởng thụ cuộc sống.”

Tiểu Quả ngừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt y, nói nghiêm túc: “Giờ huynh đã tìm được mục tiêu của mình, muội thật sự rất mừng. Nếu không, muội đã chẳng bảo huynh làm cổ đông của quán mì.”

Tần An Minh cảm động muốn khóc. Y vội lau nước mắt bằng tay áo.

“Hơn nữa, huynh đâu phải đi luôn không về đâu. Nhà mình cách huyện có bao xa đâu. Nếu nhớ huynh, mẹ con muội có thể đánh xe lừa lên tìm huynh. Còn nếu huynh nhớ bọn muội, huynh cũng có thể thuê xe về nhà mà.”

Tiểu Quả tiếp tục nói. Tần An Minh gật đầu: “Đúng vậy! Huynh nhất định sẽ về!”

Tráng Tráng nghe vậy, buột miệng: “Cữu cữu sắp đi rồi sao?...”

Miếng móng giò trong tay cậu rơi vào bát. Nước mắt lập tức dâng đầy, cậu nhìn Tần An Minh.

Tiểu Quả thấy ngay sự thay đổi đó, liền nhìn con lo lắng.

“Tráng Tráng, Tráng Tráng.”

Tần An Minh bế cậu lên, đặt ngồi trong lòng, dịu dàng lau nước mắt. “Sao vậy? Sao Tráng Tráng của cữu cữu sao lại khóc?”

“Cữu cữu sắp đi à? Tại sao?”

Tráng Tráng khóc nức nở, nói câu được câu không. Tại sao cữu cữu lại phải đi? Chẳng phải đang sống cùng nhau rất tốt sao?

“Ngoan nào, Tráng Tráng. Ta không đi hẳn đâu.”

Tần An Minh dỗ dành. Cậu ngẩng lên nhìn y, rồi lại nhìn sang mẹ, như để xác nhận lời của y có đúng không.

“Đúng rồi, Tráng Tráng. Cữu cữu không đi đâu xa cả. Huynh ấy chỉ lên huyện giúp Như Ý cô nương trông coi quán mì thôi.”

Tiểu Quả nhẹ nhàng lau nước mắt cho con, kiên nhẫn giải thích. “Nếu con thấy nhớ, chúng ta sẽ lên huyện tìm. Khi rảnh, cữu cữu cũng sẽ về thăm Tráng Tráng mà.”

Tần An Minh gật đầu. “Đúng thế, Tráng Tráng, đừng lo. Cữu cữu làm sao nỡ rời xa con được. Ta hứa khi nào rảnh sẽ lập tức về ngay. Được không nào?”

Tráng Tráng dần bình tĩnh lại.

“Vậy... móc ngoéo nhé?”

Cậu chìa ngón út ra, chờ chú móc.

Tần An Minh mỉm cười, lau nước mắt nơi khóe mắt, rồi cũng đưa ngón tay ra.

“Móc ngoéo, ai lừa là heo. Trăm năm không đổi nhé!”

Tráng Tráng hạ tay xuống, mỉm cười. Tiểu Quả cũng thấy hơi luyến tiếc, nhưng cảm xúc dần ổn định, nàng lại cười: “Được rồi, ăn cơm thôi!”

Ba người tuy đều có vẻ bịn rịn, nhưng vẫn nén nước mắt và tiếp tục bữa ăn.

Sau bữa tối, Tráng Tráng đi rửa bát. Tiểu Quả theo Tần An Minh vào phòng.

“Ngày mai huynh đi à?”

Tiểu Quả hỏi, thấy y gật đầu.

“Vậy ngày mai muội sẽ chở huynh đi,” Tiểu Quả nói.

Tần An Minh ngồi trên giường, gật đầu. “Được.”

Sau khi xác định thời gian, Tiểu Quả về phòng lấy một cái tay nải, trải ra trên giường của Tần An Minh.

“Hai cái áo này hôm nay mới giặt xong, muội để dưới đáy cho huynh. Còn đôi giày này nữa, muội để chung nhé. Mai lên huyện, muội sẽ mua cho huynh đôi mới. Còn nữa...”

Tiểu Quả cố kìm nước mắt, gói đồ lại cẩn thận, rồi dặn y khi trời lạnh phải mặc thêm, khi nóng thì cởi bớt...

“Thôi, muội không nói nữa. Cũng đâu phải không gặp lại. Ngày kia mẹ con muội sẽ lên thăm huynh.”

Tiểu Quả không thể nói thêm, vì nếu nói tiếp cả hai sẽ khóc mất. Thế là dừng ở đó.

Tráng Tráng đi vào nói với mẹ: “Mẹ ơi, tối nay con ngủ với cữu cữu được không?”

Biết con không nỡ rời xa y, Tiểu Quả gật đầu. Nàng mang gối và chăn của Tráng Tráng sang phòng Tần An Minh, rồi quay lại phòng mình.