Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 78
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 78 :Đồ Lót
Bí mật bị lộ, đội tuyển coi như đã nể mặt Cloud hết mức, không giao nộp anh họ hắn ta cho cảnh sát.
Tuy vậy những thủ tục cần thiết vẫn phải thực hiện.
Sau khi làm rõ Tiết Bưu đã bán bao nhiêu thông tin cơ mật thì mọi việc đều được báo lên Liên Minh.
Trước đó vì EOG thắng trận bán kết nhưng lại từ chối bắt tay với P-Train nên mạng xã hội mắng họ không có khí chất, thiếu tinh thần thể thao.
Sau đó Liên Minh ra thông báo chính thức là cấm vĩnh viễn Tiết Bưu làm việc trong giới E-Sports.
Còn P-Train thì bị phạt tiền, cách chức, cảnh cáo đủ cả một bộ combo.
Dù với P-Train mà nói, những hình phạt này chưa tới mức tổn hại gân cốt nhưng danh tiếng thì đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Bất kỳ một đội tuyển lớn nào có tầm nhìn cũng đều trân trọng hình ảnh và danh tiếng của mình.
Mà lần này không chỉ thua trận, danh tiếng cũng nát bét.
Các đội tuyển khác nghe tin liền đồng loạt cắt đứt quan hệ với họ, đúng là mất cả chì lẫn chài.
Thời gian chớp mắt trôi qua, chung kết sắp diễn ra.
Hôm đó Trương Hách Lượng cầm một xấp vé bước vào phòng tập hét toáng lên: "Có ai cần vé người nhà không? Ở chỗ tôi còn nhiều lắm."
Cloud: "Tôi không cần."
Triệu Bắc Nam giơ tay: "Tôi cần, cho tôi hai vé."
Time: "Tôi cần bảy vé."
Vừa ghi chép Trương Hách Lượng vừa hỏi: "Time, không phải nhà cậu ở Tây Bắc hả? Xa như vậy bố mẹ cũng đến xem ư?"
"Còn gì nữa. Hiếm hoi lắm họ mới cảm thấy nở mày nở mặt vì tôi. Cô dì với ông bác xa sắp xuống lỗ cũng bị kéo đi cùng cho bằng được."
Cả phòng: "…"
Sau khi phát vé cho Triệu Bắc Nam và Time xong thì Trương Hách Lượng quay sang hỏi hai người còn lại.
"Trần Hiệt với bé Đề thì sao?"
Trần Hiệt nghĩ một chút rồi nói: "Cho tôi một vé là được."
Bố anh bận không đến được nhưng cô dì bên ngoại chắc chắn sẽ ăn diện mà đi.
"Còn cậu thì sao, bé Đề?"
Lúc đó Giang Đề đang luyện last hit trong game, uể oải trả lời: "Tôi không cần."
Trương Hách Lượng ngạc nhiên: "Ủa cậu là người bản địa Nam Châu mà? Không mời bố mẹ đến xem trận chung kết à?"
Giang Đề lạnh nhạt đáp: "Họ sẽ không đến."
Lời nói cứng đờ khiến cả phòng im lặng vài giây.
Trương Hách Lượng lại hỏi: "Vậy chị cậu thì sao? Chắc chị sẽ đến chứ?"
"Chị à…" Chàng trai cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn đáp: "Hôm đó chị ấy cũng có buổi thi múa nên không đi được."
Chuyện này đến đây là chấm dứt.
Trương Hách Lượng vừa đi khỏi thì huấn luyện viên Tần Thư bước vào.
Cô vỗ tay nói: "Xác nhận rồi, rừng của WWG đã tìm được người thay thế."
Tất cả tuyển thủ cùng quay ghế lại đối diện với huấn luyện viên.
Triệu Bắc Nam: "Là ZZ à?"
Tần Thư lắc đầu.
Time: "Ngoài hắn ra thì WWG còn ai có thể đánh vị trí rừng chứ?"
Cloud đoán: "Trụy Thần tái xuất hả?"
Trần Hiệt uống nửa ngụm nước: "Thôi đi, giờ hắn đang ở Úc ngắm chuột túi rồi còn đâu."
Cả phòng: "…"
Tần Thư mở tài liệu, đọc ra một cái tên: "Sea."
Phòng huấn luyện bỗng im lặng hai giây.
Ngay sau đó trừ Trần Hiệt và Giang Đề thì ba người còn lại đồng thanh "Hả?" một tiếng.
Triệu Bắc Nam ngạc nhiên: "Không phải Hải Thần giải nghệ từ lâu xong về nhà cưới vợ sinh con rồi ư?"
Tần Thư: "Thì không tìm được người đi rừng nên tạm thời gọi cậu ta quay lại thôi."
Cloud: "Trước khi giải nghệ hắn còn chơi hai mùa giải ở vị trí hỗ trợ cơ mà, giờ trở lại lại quay về đi rừng à?"
Tần Thư gật đầu.
Giang Đề biết Sea, cũng xem như là cái tên có tiếng.
Trước đây hắn là người chơi đi rừng, sau chuyển sang đội WWG và đảm nhiệm vị trí hỗ trợ.
Nhưng đánh hỗ trợ không tốt lắm nên dứt khoát giải nghệ.
"Người này đánh hay lắm à?" Giang Đề hỏi.
Trần Hiệt thản nhiên đáp: "Phải xem so với ai."
Triệu Bắc Nam nói: "So với Trụy Thần thì chắc chắn không bằng, nhưng trước đây cũng được xem là tay đi rừng hạng nhất."
Time cười khẩy: "WWG cho ai đi rừng cũng vậy thôi, dù sao cũng thua chắc rồi."
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Dù vậy EOG vẫn mở đợt huấn luyện gấp.
Trước ngày khai mạc, cả đội làm việc đến tận một giờ sáng mới được nghỉ.
Giang Đề về phòng tắm rửa sau đó quẳng quần áo bẩn vào máy giặt.
Cậu đứng nhìn chiếc máy quay vù vù trong góc, bất chợt nghĩ ra gì đó rồi bước tới tủ quần áo lôi mấy chiếc q**n l*t mới tinh còn chưa tháo tem ở dưới đáy tủ ra.
Mấy thứ này nhất định phải giặt tay.
Rầm một tiếng, Giang Đề đá cửa nhà vệ sinh xong đóng lại.
Rồi cậu xả nước vào chậu, ngồi xổm xuống, dùng xà phòng cọ kỹ, loạt soạt giặt sạch lớp vải mỏng nhẹ.
Mười lăm phút sau, chàng trai đứng trên ban công ngẩng đầu nhìn ba chiếc q**n l*t boxer màu đen size M đang tung bay trong gió, mặt và tai dần dần đỏ ửng lên…
---
Tác giả có lời muốn nói:
Bé Đề: Tại sao tôi phải giặt mấy cái q**n l*t đó?
Châu Châu: Vì mai cậu sẽ mặc.
Bé Đề: Tại sao tôi lại phải mặc đồ anh ấy tặng chứ?
Châu Châu: Vì để cậu ta tự tay cởi nó ra.
Không chịu nổi nữa rồi, mlem quá đi mất (che mặt…)
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
11/7/2025
# DevilsNTT