Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 77

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 77 :Lại Livestream Kiểu??

Đêm khuya yên tĩnh.

Giang Đề bước ra từ phòng tắm theo làn hơi nước mờ mịt còn đọng lại.

Cậu vừa lau tóc bằng khăn khô vừa bất chợt phát hiện trước cửa sổ có một chàng trai cao lớn đứng đó.

Trần Hiệt cũng vừa tắm xong, giờ đã thay đồ sạch sẽ mặc một bộ đồ dài đơn giản, đang cúi đầu gọi điện thoại cho ai đó. Gương mặt tuấn tú của anh phản chiếu mờ trong tấm kính tối màu.

"...Ừm, đánh xong trận chung kết con sẽ đưa em ấy về."

"Không cần làm quá đâu, em ấy nhát gan, dễ xấu hổ, đừng dọa em ấy sợ."

Một lúc sau Trần Hiệt tắt máy.

Quay đầu lại bắt gặp ánh mắt định né tránh nhưng thất bại của Giang Đề.

Anh đặt điện thoại lên bàn trà, bước vài bước tới gần nhận lấy khăn tắm từ tay Giang Đề rồi dịu dàng giúp cậu lau tóc.

Một giọt nước từ đuôi tóc rơi xuống đậu trên sống mũi trắng trẻo thanh tú của cậu.

Giang Đề ngẩng đôi mắt ướt nước lên, hàng mi dài và đen láy, thuận miệng hỏi: "Anh vừa gọi cho ai thế?"

"Mẹ anh."

"...À."

"Mẹ kêu anh nhanh đưa con dâu bà ấy về nhà."

Giang Đề buột miệng: "Con dâu dì là ai?"

Trần Hiệt: "..."

Anh im lặng vài giây xong cúi đầu, ánh mắt chan chứa ý cười nhìn chàng trai: "Hỏi hay lắm, con dâu bà ấy là ai, em đoán xem?"

Giang Đề đơ mặt.

Mãi một lúc sau mới nhận ra con dâu bà Trần tức là vợ của Trần Hiệt.

Mà vợ của Trần Hiệt...

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, tai cũng nóng lên, xấu hổ nhắm tịt mắt lại. Mẹ kiếp, đúng là cậu ngốc thật rồi.

Trần Hiệt rất thích nhìn bộ dạng xấu hổ đến phát cáu của bạn nhỏ nhà mình, vội vàng dỗ dành: "Muốn chơi game không?"

"Không. Không muốn mở máy tính."

Trần Hiệt ném cái khăn sang một bên rồi cầm một cái đĩa xoay nhỏ từ bàn trà lên.

"Không phải game online, là chơi tiếp trò thật hay thách ban nãy."

Giang Đề ngay lập tức nhớ đến những lần bị chỉ trúng ban nãy, mặt lạnh như tiền.

"Không chơi."

"Chơi đi em."

Kết quả là Giang Đề bị lôi lên giường.

Trần Hiệt xoa eo rồi hít lấy mùi hương thơm dịu tỏa ra từ cơ thể cậu, giọng nói khẽ khàng dụ dỗ: "Em không muốn nghe thật lòng từ bạn trai hả?"

Giang Đề im lặng.

Trần Hiệt nhận ra cậu đã dao động, đặt cái đĩa xoay lên giường.

Sau đó anh tắt đèn trần chỉ chừa lại một chiếc đèn ngủ nhỏ bên giường.

Trong chốc lát mà cả phòng ngủ chìm vào ánh sáng mờ ấm áp màu cam vàng.

Hai người ngồi đối diện nhau khoanh chân trên giường.

Trần Hiệt hỏi: "Em xoay trước hay anh xoay trước?"

Giang Đề ra tay trước giành thế chủ động, đưa ngón tay đẩy nhẹ chiếc đĩa xoay.

Đĩa xoay lăn vòng vòng.

Chẳng bao lâu, kim chỉ dừng lại đúng hướng cậu đang ngồi.

Giang Đề: "..."

Cậu không tin, xắn tay áo đẩy lại lần nữa.

Kết quả lại chỉ vào chính cậu.

"Má nó chứ, anh chơi một mình đi."

Trần Hiệt cố nhịn cười: "Người theo chủ nghĩa khoa học không tin mấy trò này đúng không Giang Tiểu Đề?"

Vừa nói anh vừa thay phiên xoay đĩa.

Lạch cạch —

Giang Đề thầm nghĩ nếu chỉ vào cậu nữa thì cậu sẽ đập tan cái đĩa luôn.

Đĩa dần dừng lại rồi... Chính xác lần thứ N chỉ vào cậu: "Hi, bro!"

Trần Hiệt mím môi, vai run lên vì cười.

Giang Đề: "..."

Có ma! Nhất định có ma!! Cậu phải báo cảnh sát.

"Chịu chơi phải chịu thua nha, bạn nhỏ." Trần Hiệt cười híp mắt.

Giang Đề vò đầu bứt tóc, cực kỳ bực tức:
"Có gì thì nói nhanh mẹ đi."

"Được. Là em nói đấy."

Trần Hiệt cúi người ghé sát vào Giang Đề, đôi mắt đào hoa ánh lên tia sóng tình vừa nóng bỏng vừa trêu chọc.

"Câu hỏi đầu tiên."

"Giang Tiểu Đề bắt đầu thích bạn trai từ bao giờ?"

Giang Đề hơi khựng lại.

"Sau anh." Cậu lạnh lùng kiêu ngạo trả lời.

Nhưng ánh mắt thì không dám nhìn thẳng, đảo tới đảo lui giống hệt đứa trẻ đang nói dối bị bóc mẽ.

Trần Hiệt khẽ nhếch môi.

"Câu thứ hai…"

"Còn muốn câu thứ hai á? Tới lượt em rồi."

Ban nãy Giang Đề còn định đập nát cái đĩa xoay, giờ quay lại phòng tắm rửa tay ba lần.

Xong xuôi còn chắp tay trước mặt, cung cung kính kính lạy ba cái như bái tổ tiên.

Làm lễ long trọng xong mới dám nhẹ nhàng đẩy cái đĩa xoay.

Lạch cạch lạch cạch…

Kim dừng lại giữa ranh giới.

"Đừng chỉ vào tao đừng chỉ vào tao đừng chỉ..."

"Tạch" Cuối cùng lệch về phía Trần Hiệt.

"YES!!!"

Giang Đề lật mình làm chủ rồi.

Trần Hiệt tựa vào đầu giường, duỗi thẳng một chân nhoẻn miệng cười: "Giang Tiểu Đề muốn hỏi gì?"

Giang Đề hất cằm: "Anh bắt đầu thích em từ khi nào?"

Câu hỏi thật mẹ nó ngây thơ.

Nhưng chính cái tên khốn kia bắt đầu trước.

Không sao, chơi tới luôn.

Đối diện với câu hỏi đâm thẳng tim này, Trần Hiệt lại chẳng hề xấu hổ mà nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Không biết nữa, chắc là vừa gặp đã thích."

Tim Giang Đề bỗng bị đốt nóng, cậu làm bộ lơ đãng xoa tai rồi lại xoay đĩa.

Đĩa chỉ đúng như ý.

Lại trúng Trần Hiệt.

Giang Đề lộ vẻ xấu hổ nhưng vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng: "Trước đây... Anh từng thích ai chưa?"

"Chắc là có."

Lông mi Giang Đề khẽ rũ xuống, ánh mắt mất đi vẻ sáng rõ.

"Giang Tiểu Đề lúc nhỏ... Có tính không?"

"…"

Giang Đề ngẩng đầu, vừa đỏ mặt vừa trợn mắt.

"Anh điên hả?"

Nói xong ném luôn một cái gối qua.

Trần Hiệt né được, thuận tay nắm lấy cổ tay cậu kéo người vào lòng.

Ánh sáng mờ mịt mông lung, hơi thở cả hai nhất thời rối loạn.

Trần Hiệt đưa tay nâng khuôn mặt xinh đẹp của cậu lên, thở dài vô tội: "Sao lại tính là điên rồi? Hạt giống tình yêu phải được gieo từ sớm chứ."

"…"

"Hơn nữa…" Anh nhẹ nhàng cọ mũi mình vào mũi cậu, thân mật nói, "Ai mượn nhóc con nhà anh hồi nhỏ lại đáng yêu thế."

Giang Đề gạt tay anh ra quay mặt đi, lúng túng vô cùng.

Trần Hiệt bật cười khẽ.

Anh vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ gọn của chàng trai: "Lại đến lượt anh rồi phải không?"

"…Ừ."

Trần Hiệt không xoay đĩa nữa mà hỏi thẳng: "Câu thứ hai, xin hỏi——"

"Giang Tiểu Đề thích bạn trai đến mức nào?"

"…" Mặt và cổ Giang Đề đều đỏ lựng, "Đổi câu khác đi."

Trần Hiệt gật đầu.

"Được. Vậy Giang Tiểu Đề có thích bạn trai đến mức muốn kết hôn với anh ấy không?"

"...Đổi câu khác!!" Cậu nghiến răng.

Cậu là Giang Đề, tuyệt đối không cúi đầu trước tên mặt dày không biết xấu hổ này.

Trần Hiệt bị bác hai câu liền cũng hơi tủi thân.

Anh lại kéo Giang Đề vào lòng, cằm tựa lên bờ vai mảnh khảnh của cậu.

"Được rồi, anh đổi câu khác, đổi câu gì thì được nhỉ?"

Giang Đề len lén lau đi đôi mắt đã đỏ bừng vì xấu hổ, ra lệnh đầy uy lực: "Không được hỏi mấy câu buồn nôn kiểu đó nữa!"

Trần Hiệt bỗng buông cậu ra, nét mặt nghiêm túc.

"Vậy... Giang Tiểu Đề có thể nói cho anh biết, vì sao em nhất quyết phải vào EOG không?"

Giang Đề: "?"

Cậu nhướn mày, ánh mắt hờ hững: "Em nhất quyết sao?"

Trần Hiệt nhìn cậu chăm chú không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nơi đáy mắt.

Ban đầu Giang Đề còn tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng bị nhìn miết thì chột dạ, ánh mắt lảng tránh.

"..." Cậu lúng túng cáu bẳn. "Câu khác!"

Trần Hiệt nheo mắt: "Không có câu khác đâu. Không trả lời thì phải chịu phạt."

Giang Đề nhíu mày: "...Phạt gì?"

"Tuỳ em, tự chọn đi."

Giang Đề chẳng muốn bị phạt nên vắt óc suy nghĩ lý do.

Đúng là một năm trước khi mới bắt đầu đánh chuyên nghiệp, cậu đã kiên quyết muốn vào EOG.

Sau đó chính vì tên đàn ông này không đồng ý nên cậu mới bực tức đi chỗ khác.

Vì sao lại nhất quyết vào EOG...

Lúc đó nghĩ là vì hâm mộ sức mạnh, dù gì EOG cũng là một trong những đội mạnh nhất giới E-Sports.

Nhưng nghĩ lại chắc cũng có vài phần rung động non nớt và thẹn thùng của tuổi trẻ.

Chuyện này... Cậu tuyệt đối sẽ không thừa nhận.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng tìm được lý do nào thuyết phục hơn.

Giang Đề nhắm mắt lại, hàng mi đen dài run rẩy vì xấu hổ.

Rồi cậu giơ ngón tay thon dài nắm lấy cổ áo Trần Hiệt kéo anh lại gần.

Trần Hiệt hơi bất ngờ nhưng rất vui vẻ.

Anh cong môi cười: "Sao thế~?"

Âm điệu còn lượn lờ như rót mật khiến cậu nổi da gà.

Giang Đề vừa mắng thầm trong bụng "Mình lại đi thích cái giống gì vậy trời" vừa nghiêng người khẽ hôn lên khoé môi anh.

Trần Hiệt nhìn gương mặt trắng mịn không tì vết của cậu định nói gì đó.

Nhưng Giang Đề lập tức lấy tay bịt miệng anh lại ngăn không cho anh nói mấy lời lả lơi tiếp.

"Im đi, tới lượt em rồi."

Trần Hiệt nhân cơ hội hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu: "Được rồi, em hỏi đi."

Thế nhưng lần này, Giang Đề há miệng vài lần cũng không hỏi ra được câu gì.

Thật sự không có gì muốn hỏi cả.

Cậu đâu có giống cái tên trước mặt này, trong đầu toàn chuyện yêu với đương...

Trần Hiệt nhướn mày: "Hửm? Không có câu hỏi nào à?"

"...Ừ." Tuy vậy vẫn thấy hơi thiệt.

"Đã vậy thì xem như bạn trai thua. Tự động chịu phạt."

"?"

Lý lẽ hơi vô lý.

Nhưng không quan trọng.

Quan trọng là người kia cúi đầu hôn cậu.

…Chỉ là một nụ hôn thôi, cái này cũng không quan trọng.

Quan trọng là anh vừa hôn vừa cầm gối đầu.

Xong nói: "Hôm nay Giang Tiểu Đề muốn học chút gì không?"

Giang Đề bị đẩy tựa lên đầu giường.

Cậu cúi đầu nhìn Trần Hiệt đang giúp cậu kê lại gối sau lưng, nghi ngờ hỏi: "Học cái gì?"

"Học một số kiến thức quan trọng dùng vào đêm động phòng hoa chúc."

Động phòng hoa chúc…

Mặt Giang Đề lập tức đỏ rực.

"Không học! Không cần học! Em biết rồi!!!"

Trần Hiệt đã vén vạt áo của cậu lên, đầu ngón tay lướt qua phần hõm eo trơn nhẵn.

"Thật sao?"

Tay còn lại nâng cằm cậu lên.

Rồi ngón cái đẩy vào miệng cậu, tách răng quấy rối đầu lưỡi mềm.

"Thật sự biết à?" Giọng anh khẽ cười, ánh mắt hiện rõ vẻ xấu xa và sâu thẳm.

"…"

Khoé mắt Giang Đề ửng đỏ lấp lánh hơi nước.

Cậu là đứa phản nghịch, dù không biết cũng quyết không nhận.

Trần Hiệt khẽ cười có chút bó tay với bạn nhỏ này.

"Được rồi, không học."

Tay anh trượt từ eo xuống viền quần, tiếng động sột soạt vang lên.

"Vậy kiểm tra kỹ năng bạn trai một chút, được không?"

"…"

Giang Đề hoảng loạn.

Cậu luống cuống vớ lấy đồ vật quanh đó định đập cái tên đáng chết này.

Nhưng lục tìm mãi thì cuối cùng tay trái túm lấy tóc Trần Hiệt, tay phải… Nhét vào miệng mình.

Giữa màn đêm, một con dơi xui xẻo bộp một tiếng đập vào cửa sổ đang che lấp tiếng nức nở run rẩy của chàng trai nào đó.

Từ nhỏ đến lớn chưa từng bị bắt nạt kiểu này.

Chó chết!!!

---

Gần đến chung kết nên cả đội cực kỳ bận rộn.

Buổi sáng, các đồng đội ngáp ngắn ngáp dài bước vào phòng luyện tập thì thấy Trần Hiệt và Giang Đề đã mở máy tính.

Thoạt nhìn có vẻ bình thường.

Nhưng tâm hồn Giang Đề đang treo ngược cành cây.

Livestream vẫn mở chỉ để câu thời lượng.

Và thế là đoạn đối thoại sau đây lọt vào tai toàn bộ netizen cả nước.

Chỉ thấy thỉnh thoảng Giang Đề lại liếc Trần Hiệt rồi lí nhí hỏi: "Anh… Anh thật sự không sao chứ?"

Trần Hiệt đang uống nước, lắc đầu.

Giang Đề quay đầu đi.

Vài phút sau lại quay sang hỏi tiếp: "...Sao anh lại nuốt hết?"

Trần Hiệt: "Anh quên nhổ."

Lại vài phút sau.

Giang Đề: "Hay là... Anh đi khám thử đi?"

Trần Hiệt dở khóc dở cười: "Làm gì? Em sợ anh mang thai à?"

Cả phòng luyện tập rơi vào im lặng kỳ quái.

Tất cả phòng livestream bùng nổ đầy dấu chấm hỏi.

Rồi, tất cả bình luận bắt đầu… Vàng khè.

Giang Đề vẫn chưa biết gì cho đến khi nhận được một tin nhắn tag từ group WeChat.

[Quản lý đẹp trai: [cười mỉm] Ai cho tụi bây chơi trò dâm bụt đưa đẩy nữa hả? Nền tảng sắp khóa tài khoản rồi biết không? @Daddy Công Chúa]

Trần Hiệt: "…"

Giang Đề: "…"

Giang Đề lập tức tắt livestream.

Xong rồi. Cả đời này chơi với khỉ luôn cũng được.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Bé Đề: Cả đời chưa từng bị bắt nạt kiểu này??

Châu Châu: Lần nào tiến triển cũng nói câu đó. Con à, con hoàn toàn không hiểu sức mạnh của chó lợn Hiệt đâu.

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

Phiên chợ Đông em ấn nhầm nút bật.
Chuyện anh m*t mật sao đi kể vậy anh...

6/7/2025

#DevilsNTT