Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 76

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 76 :Sức Bền

Chiến thắng trận bán kết của EOG đúng nghẹt thở khiến trái tim fan như bị treo lơ lửng. Trước đó bị chửi đến mức không dám hé miệng, giờ thì rốt cuộc cũng có thể ngẩng cao đầu trở lại.

Ngược lại phía P-Train thì không ai giữ được sắc mặt dễ coi.

Nhưng cho dù không phục thì sau khi trận đấu kết thúc, lễ nghi cần có vẫn không thể bỏ.

Toàn đội P-Train đứng dậy khỏi ghế chờ phía EOG với tư cách đội thắng chủ động bắt tay thể hiện sự khiêm nhường.

Nào ngờ sau khi EOG thu dọn thiết bị ngoại vi xong thì xếp hàng bước qua họ, không liếc ngang lấy một cái, lạnh nhạt rời đi như thể đi ngang một bãi không khí.

Năm tuyển thủ của P-Train giơ tay ra, đồng loạt cứng đờ giữa không trung, vừa ngượng ngùng vừa bẽ bàng.

Toàn bộ nhà thi đấu chợt im phăng phắc.

Rõ ràng chỉ một giây trước, mọi người còn đang hò reo phấn khích, không khí sôi trào.

Các bình luận viên cũng đơ người, nhất thời không biết nên xử lý tình huống này ra sao.

Chuyện như vậy rất hiếm thấy.

Trong lịch sử giải đấu gần như chưa từng xảy ra tình huống này, đội thắng từ chối bắt tay với đội thua.

Nói là EOG không cố ý thì nhìn biểu cảm lạnh như băng của từng tuyển thủ rõ ràng không đúng.

Bảo là EOG chảnh vì mình là đội mạnh, khinh thường đối thủ thua trận ư? Nhưng cũng chẳng giống tác phong thường ngày của họ.

Thế là dư luận bắt đầu xôn xao, bàn tán rôm rả.

Chuyện lạ không phải tự nhiên mà có.

Và cái lạ này rõ ràng có bóng dáng của P-Train tự mình gây họa.

Kết quả chỉ trong đêm mà sự việc nhanh chóng bùng nổ trên mạng xã hội…

---

Cả đội EOG quay lại phòng nghỉ chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời đi.

Đột nhiên có một cô gái xuất hiện trước cửa.

"Bé Đề…"

Trần Hiệt ngoảnh đầu lại đã thấy Giang Đề như một cơn gió lướt ra ngoài.

Hai chị em đứng trước cửa nói chuyện thì thầm chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy.

Time liếc nhìn rồi cảm thán: "Đúng là Thư Tâm xinh thật đấy."

Triệu Bắc Nam trêu: "Sao, rung động rồi à? Muốn theo đuổi người ta hả?"

"Thôi đi," Time lắc đầu, "Tôi mà dám ra tay với cô ấy thì chắc bé Đề giết tôi luôn. Phải không anh Hiệt?"

Vừa dứt lời thì nụ cười trên mặt Time cứng đờ.

Bởi vì Trần Hiệt đang lạnh lùng liếc sang, trong mắt ẩn hiện sát khí lành lạnh.

"……"

Tại sao lại đi chọc đội trưởng chứ QAQ

Trần Hiệt xách túi thiết bị, vai trái đeo cái của mình, tay phải cầm túi của Giang Đề, dáng người cao gầy, là người đầu tiên bước ra ngoài.

Khi đi đến cửa thì anh thấy tâm trạng Giang Đề có vẻ không ổn.

Chàng trai nhíu chặt mày, sắc mặt lạnh như sương, lặng lẽ nghe Thư Tâm nói: "Bé Đề, em không muốn suy nghĩ lại à?"

Giang Đề dựa vào khung cửa, hai tay đút túi, cụp mi mắt im lặng mấy giây mới khẽ đáp: "Em… Không muốn."

Thư Tâm thở dài: "Được rồi, chị tôn trọng quyết định của em. Chỉ cần em thấy vui là được."

Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại rồi nói tiếp: "Trễ rồi, chị về trước đây."

Giang Đề ngẩng đầu: "Bọn em sắp đi ăn mừng, chị không đi cùng ạ?"

"Chị…"

"Đi cùng đi." Giọng Trần Hiệt bất chợt vang lên.

Giang Đề và Thư Tâm cùng quay đầu lại.

Thư Tâm khựng lại trong thoáng chốc.

Có lẽ vì biết người đàn ông trước mặt là em rể mình nên cô có phần ngượng. Thêm vào đó, ánh mắt của Trần Hiệt nhìn cô khá lạnh khiến cô bối rối đến lắp bắp.

"À, thôi… Thôi vậy."

"Chị?"

"Chị… Chị xem xong trận đấu là được rồi. Mai còn có tiết, không tiện đi chơi muộn."

Giang Đề suy nghĩ: "Thế để em đưa chị về."

Thư Tâm định đồng ý nhưng thấy Trần Hiệt bất ngờ khoác vai chàng trai nên cô im lặng đổi lời: "Không cần đâu, chị bắt taxi là về trường ngay."

"Nhưng bây giờ là ban đêm, không an toàn…"

Trần Hiệt lên tiếng: "Để tài xế đội đưa cô về."

Anh nói với Giang Đề.

Giang Đề nhìn anh, rốt cuộc cũng cong môi mỉm cười: "Vâng."

Tiễn Thư Tâm xong thì cả đội EOG chuẩn bị đi ăn mừng.

Nhưng để các tuyển thủ không quá đắc ý mà lơi là nên huấn luyện viên Trương Hách Lượng không tổ chức tiệc lớn, chỉ đặt đồ ăn về tận base ăn tại chỗ.

Dù sao vẫn còn trận chung kết nữa.

Cũng may là rượu thì được phép uống thoải mái.

Trong đội hình xuất phát của EOG, trừ Trần Hiệt và Giang Đề ra thì ba người còn lại đều là tửu quỷ.

Đặc biệt là Time, cứ uống là đỏ mặt.

Và khi đỏ mặt thì y như rằng sẽ lôi kéo mọi người bày trò.

Mới uống được hai ly là hắn đã bắt đầu giục cả bọn chơi thật lòng hay thử thách.

Trương Hách Lượng giận đến nỗi thái dương giật giật: "Chơi thật lòng thì được, đừng chơi thử thách."

Hắn ta sợ tụi nhỏ làm trò quậy quá đà, không thu dọn nổi hậu quả.

"Được được, thật lòng."

Time đặt một cái vòng xoay lên bàn.

Luật chơi siêu đơn giản, mọi người luân phiên xoay vòng, ai bị kim chỉ vào thì phải trả lời câu hỏi thật lòng.

Nếu không trả lời sẽ phải uống rượu.

"Nhưng mà xét thấy bé Đề nhà ta da mịn thịt mềm, tửu lượng yếu nên rượu của cậu ấy để anh Hiệt uống thay nha~"

Tức là Trần Hiệt sẽ phải uống gấp đôi.

"Dựa vào đâu?" Giang Đề không vui, cau mày: "Rượu của tôi thì tôi tự uống."

Trần Hiệt liếc nhìn cậu bạn nhỏ, khóe môi cong lên đầy dịu dàng.

Cậu nhóc họ Giang đúng là không uổng công nuôi, biết quan tâm người ta rồi.

Tuy vậy cũng không hẳn chỉ vì quan tâm.

Giang Đề nghĩ đơn giản: Một là trò chơi này thì khó tới đâu chứ? Hai là vận xui của cậu không đến mức tệ như thế đâu.

Nhưng thực tế đã chứng minh, xem ra cái mác ôn thần E-Sports của cậu gắn chặt luôn rồi.

Trò chơi bắt đầu, ngay vòng đầu tiên, kim chỉ xoay cái là dừng ngay tại Giang Đề.

Cả đội: "HAHAHAHAHAHA——"

Tiếng cười vang trời.

Giang Đề: "……"

Cũng tạm, chỉ hơi muốn chửi thề một chút.

Người xoay đầu tiên là Triệu Bắc Nam cười híp mắt hỏi: "Bé Đề~ Tại sao cậu lại quen đội trưởng vậy?"

Giang Đề đơ người.

Vớ vẩn, tất nhiên là vì thích rồi…

Nhưng cậu lại ngượng, mặt đỏ tai hồng, sao mà nói ra được trước mặt bao nhiêu người thế này.

Trần Hiệt cũng nhìn cậu, ánh mắt lấp lánh đầy ý trêu chọc: "Phải đó, tại sao?"

Giang Đề lườm anh một cái, đồ chết tiệt, còn giả vờ hỏi.

Cậu lạnh mặt đẩy ly rượu sang: "Anh uống đi."

"Xì~~~~" đồng đội trêu ghẹo.

Mới mở màn đã không moi được tí tâm tư thật lòng nào, lại còn không tự uống.

Chán thật đấy.

Trần Hiệt không nghe được điều mình muốn, hơi thất vọng nhưng vẫn chiều theo.

Tính cậu vốn vậy, có gì phải ép buộc?

Anh nhấc ly uống cạn.

Tới lượt Cloud xoay vòng thứ hai, kim chỉ… Lại chỉ vào Giang Đề.

Khóe môi cậu trễ xuống, mặt mày tối sầm.

Gì thế trời???

Time và Triệu Bắc Nam cười sặc sụa, giục Cloud mau hỏi.

Cloud có vẻ không tập trung, nghĩ một lúc rồi hỏi: "Hai người… Tiến triển đến mức nào rồi?"

Time đập bàn, nháy mắt gian xảo: "Kể rõ thời gian, địa điểm và cả… Sức bền nữa nhé~"

Giang Đề ngơ ngác: "Sức bền là sao?"

"Phụt——"

Cả đội cùng cúi gằm mặt, vai run lên vì cười.

Trần Hiệt thì đưa tay che trán.

Giang Đề chậm hiểu, giờ mới nhận ra họ đang nói cái gì.

Cậu vừa tức vừa xấu hổ, mắt tóe lửa, nắm tay siết răng rắc.

Sợ cậu không nhịn được mà đấm người nên Trần Hiệt chủ động cạn thêm một ly.

Nhưng vậy vẫn chưa giải vây nổi.

Bởi vì người xoay tiếp theo là Time.

Nếu kim chỉ lần ba mà vẫn chỉ vào Giang Đề, với tính cách thêm dầu vào lửa của Time thì câu hỏi chắc chắn sẽ càng mất mặt hơn nữa.

Giang Đề siết tay nhìn chằm chằm vào kim chỉ đang quay tròn, lẩm bẩm trong lòng: "Đừng chỉ tao, đừng chỉ tao, đừng chỉ tao…"

Trời thương cậu thật.

Kim chỉ cuối cùng dừng lại ở Cloud.

Giang Đề: "Yes!"

Time: "Mẹ nó."

Time không có ý định gì đặc biệt với Cloud, nhưng cũng nhân cơ hội hỏi một chuyện mà hắn tò mò từ lâu…

Hắn nói: "Bro ơi, dạo này cậu lạ lắm, rốt cuộc là sau lưng tụi này làm chuyện thất đức gì rồi?"

Không khí trên bàn ăn đột ngột trầm xuống.

Cloud cũng ngây ra, sắc mặt dần dần tái nhợt.

Time không phải kẻ ngốc, sớm đã nhận ra có gì đó nghiêm trọng.

Hắn xoa mũi lúng túng nói: "Không muốn nói cũng được… Nhưng tụi tôi thật lòng coi cậu là anh em. Ở chung bao nhiêu năm rồi, còn có chuyện gì mà không thể mở miệng ra nói hả?"

Cloud im lặng, tay dưới gầm bàn hơi run lên.

Bầu không khí lúng túng, lạnh lẽo kéo dài suốt mấy phút đến nỗi Time mất kiên nhẫn.

Hắn đẩy ly rượu tới trước mặt Cloud: "Thôi được, uống ly này đi."

Uống rồi thì coi như chuyện này xóa bỏ.

Bí mật vẫn là bí mật.

Thế nhưng Cloud lại không uống.

Hắn nhìn chằm chằm vào ly rượu, im lặng hồi lâu cuối cùng mới khàn giọng thốt ra một câu: "Tôi… Xin lỗi mọi người."

"Cậu trúng số rồi định nghỉ game, về nhà vợ con chăn ấm nệm êm hả?"

"…"

Cloud hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, giọng khô khốc: "Anh họ tôi… Đã bán đứng mọi người."

"???" Time tưởng mình nghe nhầm: "Ai bán ai cơ?!"

---

Trần Hiệt từng nói với Giang Đề, người thân với Cloud nhất trong đội chính là Time.

Bởi vì Cloud từng cứu hắn.

Chuyện đó xảy ra rất lâu về trước.

Không giống những thiên tài E-Sports như Thẩm Trụy, debut là đứng đỉnh ngay, Time những ngày đầu đi đánh chuyên nghiệp đã bị ông chủ giở trò, nuốt mất tiền thưởng giải đấu, phải ở trong tầng hầm giá rẻ, sống nhờ việc cày thuê, làm bạn chơi thuê để mưu sinh.

Sau đó hắn quen biết Cloud.

Người này luôn mang vẻ thư sinh, đối xử với ai cũng lạnh nhạt.

Nhưng đúng lúc Time rơi vào tuyệt vọng nhất, sống không nổi nữa thì Cloud đã kéo hắn một tay, giới thiệu hắn vào đội tuyển thi đấu thử ở lò đào tạo trẻ.

Khi ấy kế hoạch chiêu mộ của lò đã đóng lại từ lâu, nhưng nhờ vào mối quan hệ với Cloud nên Time được nhận ngoại lệ.

Sự thật chứng minh, dù Time không có thiên phú đứng đỉnh như Thẩm Trụy nhưng cũng chẳng thua kém tuyển thủ nào.

Dù nhìn thì có vẻ cà lơ phất phơ nhưng hắn là người chịu khổ nhất.

Người ta luyện 8 tiếng than mệt, luyện 10 tiếng đòi bỏ, còn hắn có thể luyện 18 tiếng một ngày.

Chỉ loanh quanh giữa bàn máy tính và giường ngủ.

Ngày qua ngày suốt nửa năm, cuối cùng cũng được một suất dự bị.

Có người sinh ra đã là kiểu liều chết để leo lên.

Time có thể đi đến hôm nay, một nửa nhờ Cloud, một nửa nhờ chính mình.

Hắn tin như vậy cho tới tận bây giờ.

Nên tình cảm hắn dành cho Cloud cũng khác biệt.

Dù thân với Trần Hiệt và Triệu Bắc Nam nhưng với Cloud thì Time cho lớp filter dày nhất.

Từng có lần chính hắn nói đầy sến súa rằng: "Cloud với tôi giống như tuyết liên trên đỉnh Thiên Sơn, không ai sánh bằng."

Đó cũng là lý do vì sao tuy cả đội đều biết chuyện kia nhưng lại giấu mình hắn.

Không ai ngờ người tự tay phá tan ảo tưởng đó… Lại là Cloud.

---

Thậm chí Cloud đã chuẩn bị tinh thần rằng mình sẽ không được tha thứ.

Hắn nghĩ dù sao chuyện này cũng là lỗi của hắn với đội, đợi hết mùa giải sẽ chủ động xin chuyển nhượng để gánh trách nhiệm.

Con người phải biết chuộc lỗi.

Thế nhưng sau khi hắn kể ra chuyện anh họ mình là Tiết Bưu tiết lộ thông tin, cả bàn chỉ có mình Time là sửng sốt, ba người còn lại thì dửng dưng.

Time sững sờ một lúc lâu rồi chau mày: "Hóa ra… Vụ cháy là do anh họ cậu gây ra à?"

Cloud gật đầu.

"Ừ, hắn đột nhập phòng dữ liệu để trộm thông tin cơ mật xong làm rơi tàn thuốc, vô tình kích nổ một máy chủ."

"Hắn sợ bị phát hiện nên dứt khoát phóng hỏa luôn cả phòng huấn luyện bên cạnh, để ai có nghi ngờ cũng không truy được vụ trộm dữ liệu."

Time lặng thinh.

Cloud thấy ai cũng im lặng nên cầm ly rượu lên uống cạn.

"Chuyện này là lỗi của tôi, tôi xin chịu trách nhiệm."

Trần Hiệt vừa thò tay vào túi áo tìm thuốc vừa hỏi: "Cậu tính chịu như nào?"

Thuốc đâu nhỉ?

À, nhớ ra rồi, bị Giang Tiểu Đề mang đi tặng người khác mất rồi.

Cloud cúi đầu: "Nghe theo sắp xếp của đội. Nếu cần, tôi sẽ chuyển…"

Cạch — Tiếng ly va nhau vang lên rõ mồn một cắt ngang lời hắn.

Cloud ngẩng đầu thấy Giang Đề và Triệu Bắc Nam cụng ly.

"……?"

Time trừng mắt: "Mấy người bỏ thuốc à? Sao ai cũng điềm tĩnh thế?"

Giang Đề và Triệu Bắc Nam nhìn nhau, vẻ mặt vi diệu ngầm hiểu không cần nói.

Không khí bàn ăn rơi vào một kiểu im lặng kỳ dị.

Một lúc sau Time ngập ngừng hỏi: "Mấy người… Biết từ trước rồi à?"

Trần Hiệt, Giang Đề, Triệu Bắc Nam, cả ba đều im lặng.

Time: "……"

Time phát điên, ôm đầu đập bàn rầm rầm.

"Các người lừa tôi, lừa tôi! Dám lừa tôi!!!"

"Tức chết tôi rồi tức chết tôi rồi tức chết tôi rồi!!"

"Tôi nghỉ chơi với mấy người luôn!!!"

Nói xong hắn tức giận đứng bật dậy đi thẳng lên lầu.

Cả bàn còn lại: "……"

Cloud cũng ngẩn người một lúc lâu.

Hắn nhìn đồng đội: "Mọi người biết hết rồi ư?"

Triệu Bắc Nam: "Chứ cậu nghĩ vì sao chị Thư lại đột ngột đổi chiến thuật hả?"

Cloud á khẩu.

"Vậy mọi người…"

"Thôi đừng diễn nữa." Triệu Bắc Nam rót đầy rượu, "Chuyện này không hoàn toàn là lỗi của cậu. Gặp phải họ hàng như vậy tôi cũng chịu."

Rượu được đẩy về phía Cloud.

"Uống hết ly này, coi như chuyện đã qua."

"Cũng đừng làm ra vẻ bi kịch nữa. Giám đốc đâu có làm từ thiện, muốn truy trách nhiệm thì đã làm rồi, còn để cậu ngồi đây lải nhải uống rượu chắc?"

Cloud: "……"

Cậu từ từ nhìn sang Trần Hiệt.

Mặt Trần Hiệt không cảm xúc, chỉ hỏi: "Có thuốc không?"

"… Có."

Đêm nay, chưa chơi được mấy vòng thật lòng, trò chơi đã tan.

Nhưng rượu và thuốc thì không thiếu.

Chuyện giữa anh em, rốt cuộc cũng không để qua đêm, được giải tỏa trong khói thuốc và rượu.

Cloud đi xin lỗi Time, Triệu Bắc Nam về phòng tắm rửa.

Giang Đề cũng buồn ngủ, đứng dậy chuẩn bị về phòng.

Chỉ là khi vừa đứng dậy, cậu liếc thấy cái vòng xoay còn nằm trên bàn.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng đẩy.

Vòng xoay quay vòng vòng.

Nửa phút sau dừng lại chỉ đúng vào Trần Hiệt.

Trần Hiệt mỉm cười: "Bạn trai muốn hỏi gì?"

Giang Đề nhìn anh chằm chằm, không nói gì.

"Hử? Ngại à?"

"… Không có gì để hỏi."

"Thật à?"

Giang Đề buồn ngủ thật sự, mắt díp lại.

Cậu lười để ý tới Trần Hiệt, xoay người định đi.

Nhưng đúng lúc ấy, cổ tay trái bỗng bị nắm lấy.

Ngay sau đó bị kéo ngồi vào lòng người kia.

Cằm bị ngón tay lành lạnh nâng lên, ép nhìn thẳng.

Trần Hiệt ôm bạn trai nhỏ trong lòng, đầu ngón tay cái nhẹ nhàng m*n tr*n môi cậu, đầu mũi kề nhau, giọng dịu dàng quấn quýt:
"Rất thích em. Rất bền bỉ."

Lông mi Giang Đề run lên: ???

Đôi môi bị ngón tay xoa nhẹ, nóng dần lên.

Rồi người đàn ông khẽ cười, dịu dàng giải thích: "Chỉ đơn giản là yêu em. Còn về sức bền… Anh khỏe lắm."

Giang Đề: "……"

Cậu đỏ mặt, nổi khùng: "Anh cút cho… Ưm!"

Khóe môi bị nhét vào một ngón tay.

Rồi khoang miệng bị khuấy đảo.

Đôi mắt xinh đẹp của chàng trai nhanh chóng phủ đầy hơi nước, khóe mắt đỏ bừng.

Một lát sau Trần Hiệt rút tay ra, cúi đầu hôn lên môi cậu, dịu dàng c**n l** đ** l*** đang run rẩy.

---

Tần Thư xách túi, vừa gọi điện thoại vừa bước vào phòng khách.

"Alo, giám đốc, chuyện đó tôi đã giao cho bên pháp vụ xử lý."

"Cái gì? Christian là ai hả? Ông không cần biết Christian là ai, tôi chỉ đảm bảo đội mình không thua trận."

"Thưởng á? Để tôi hỏi tụi nhỏ, nhưng ông hào phóng thế thì cứ chuẩn bị nhẹ nhàng 10 triệu đi."

Cúp máy, Tần Thư bước vào trong, tâm trạng rất tốt, nằm dài trên sofa.

"Trần Hiệt, bé Đề, tin tốt đây, giám đốc nói rồi, năm nay nếu vô địch thì thưởng ít nhất cũng 10 triệu trở lên."

"Muốn gì cứ nói, tôi có thể…"

"Trần Hiệt? Bé Đề?"

Tần Thư ngẩng đầu khỏi điện thoại, nhìn về phía bàn ăn.

Cô nhớ rõ ban nãy hai người còn ngồi đó…

Và dường như… Hình như vừa rồi họ…

Không nhớ thì thôi, càng nhớ càng khổ.

Tần Thư ôm mặt.

Đúng là trai trẻ, không kiềm được.

Là do cô làm bóng đèn cản trở.

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

5/7/2025

#DevilsNTT