Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 121

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 121 :May giày
Hai mẹ con vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã về đến nhà. Khi gần đến trước cổng, Tiểu Quả thấy có người đang đứng trước cổng nhà mình, liền thấy lạ. Đến gần hơn thì mới biết đó là Dương Gia, có vẻ cậu đã đợi được một lúc lâu rồi, thấy không có ai ở nhà nên định rời đi.

"Dương Gia ca!"

Tráng Tráng nhìn thấy cậu trước, liền vẫy tay gọi lớn.

Dương Gia nghe thấy tiếng gọi của Tráng Tráng thì dừng lại, vẫy tay chào lại cậu bé.

"Tiểu Quả tẩu!"

Cậu vừa vẫy tay vừa cúi chào Tiểu Quả.

Tiểu Quả mỉm cười gật đầu. Thấy cậu cầm theo sách, liền đoán được lí do hôm nay cậu đến đây.

"Đệ đọc xong sách rồi à?"

Tiểu Quả hỏi trong lúc đưa chìa khóa cho Tráng Tráng để thằng bé mở cửa.

"Vâng… vâng ạ, đệ đọc xong rồi. Và đệ muốn… mượn thêm vài cuốn nữa…"

Giọng c** nh* dần, có chút ngại ngùng, như thể mình đang làm phiền người khác.

Thấy dáng vẻ đó, Tiểu Quả bật cười.

"Tráng Tráng còn lâu mới đọc hết đống sách ấy. Đệ không phải ngại, muốn mượn cuốn nào cũng được."

Lời của Tiểu Quả khiến Dương Gia cảm động. Cậu không biết nói gì ngoài liên tục cảm ơn, nhiều đến nỗi Tiểu Quả phải ngăn lại:

"Không có gì đâu, đừng khách sáo."

Lúc này, Tráng Tráng chạy tới đưa chìa khóa cho mẹ rồi quay ra xe lừa lấy chồng sách mới mua.

"Huynh đừng lo. Đây là sách mẹ mới mua cho đệ hôm nay. Đều là đệ chọn đó. Mình vào nhà rồi chọn sách nhé!"

Vừa nói, cậu vừa kéo Dương Gia vào trong.

Dương Gia không chống lại được sự nhiệt tình của Tráng Tráng, chỉ kịp gật đầu với Tiểu Quả rồi đi theo vào nhà.

Tiểu Quả dắt xe vào sân rồi thử nhấc cái bồn tắm xuống.

Nàng thử suốt một lúc mà chỉ nhích được chút xíu. Không còn cách nào, Tiểu Quả đành phải bỏ nó ra và ngồi xuống nghỉ một chút.

Nghỉ ngơi xong, nàng đứng thẳng người, tựa vào thành bồn. Nó nặng hơn nàng tưởng rất nhiều. Lúc nãy suýt chút nữa là gãy thắt lưng rồi.

Đúng lúc này, Dương Gia đi ra.

"Để ta giúp tỷ."

Thật ra vừa nãy cậu cũng đã nhìn thấy cái bồn. Biết chắc Tiểu Quả không thể nhấc nổi nên khi vào nhà chỉ kịp đặt sách xuống bàn rồi ra ngay.

Tiểu Quả gật đầu cảm kích. Cũng may có Dương Gia ở đây, nếu không nàng cũng không biết làm sao.

Hai người cùng xắn tay áo, mỗi người một bên, đếm đến ba, cuối cùng cũng khiêng được cái bồn lên.

Dù Tiểu Quả đứng không vững, nhưng có Dương Gia đỡ bên kia nên nàng không phải dùng quá nhiều sức.

Nhờ sự giúp đỡ của cậu, họ đã đặt được bồn tắm vào phòng tắm mới xây. Nhìn lại vị trí, kích thước vừa khít, đúng như nàng mong muốn.

Tiểu Quả lấy chiếc ghế nhỏ mà chủ tiệm tặng, đặt bên cạnh bồn, sau đó thử đứng lên xem chiều cao có vừa không. Sau khi thử, nàng mang giày vào, vui vẻ gật gù. Độ cao hoàn hảo! Ngay cả Tráng Tráng cũng có thể dễ dàng bước vào bồn.

Có vẻ lần sau đi mua đồ nên dẫn Tráng Tráng đi theo nữa.

Dương Gia giúp xong liền trở vào nhà, cậu thật sự nóng lòng muốn xem đống sách mới của Tráng Tráng.

Còn Tiểu Quả thì dỡ hết đồ trên xe xuống, cho con lừa một ít cỏ rồi quay vào nhà.

Nàng không làm phiền hai cậu nhóc nữa, mà đi thẳng về phòng. Dùng chiếc chổi nhỏ tự làm để phủi bụi và cỏ còn dính trên quần áo, một lúc sau mới ra ngoài. Tráng Tráng lúc này cũng vừa mới tiễn Dương Gia về, thấy mẹ liền chạy thẳng đến. Do chạy quá nhanh lại cộng thêm việc cơ thể còn nhỏ, cậu suýt chút nữa là xô ngã luôn Tiểu Quả.

"Ai da, cẩn thận nào con!"

Tiểu Quả vội đỡ lấy thằng bé. Sao mà nó lúc nào cũng vội vàng thế không biết.

Tráng Tráng sau khị được mẹ đỡ đứng thẳng lại, liền mỉm cười lấy lòng.

“Mẹ, con xin lỗi…"

"Ừm, may là không sao, nhưng lần sau nhớ cẩn thận nhé?"

Nàng xoa đầu nó. Ba tuổi là độ tuổi tuổi hiếu động, nàng phải để mắt sát sao hơn mới được.

“Dạ mẹ."

Tiểu Quả hài lòng, liền kéo nó vào bếp chuẩn bị nấu ăn.

"Mẹ ơi, mẹ biết không? Dương ca thích đọc sách giống con đó. Huynh ấy nói ba năm trước còn đi học cơ."

“Thật sao?” Tiểu Quả hơi bất ngờ.

Tráng Tráng gật đầu liên tục, rồi không ngừng kể đủ chuyện về Dương Gia. Lâu lắm rồi cậu mới gặp một người cũng mê đọc sách như mình.

Dù đang nấu ăn, Tiểu Quả vẫn chăm chú lắng nghe. Nàng hiểu lý do khiến con trai vui như vậy. Trong làng không có đứa trẻ nào tầm tuổi Tráng Tráng thích đọc sách. Chính nó cũng nói chơi với các bạn cùng tuổi rất khó hợp. Bây giờ gặp được người có cùng sở thích, dù khoảng cách tuổi khá lớn, thằng bé vẫn vui như gặp được tri kỷ.

Tiểu Quả vừa trò chuyện với con vừa nấu ăn, tay đảo chảo thoăn thoắt. May mà thời kỳ tận thế, nàng đã luyện được khả năng làm được nhiều việc cùng lúc. Nếu không, chắc không chịu nổi cái miệng líu lo suốt ngày của Tráng Tráng.

Hồi đó, xung quanh lúc nào cũng có xác sống. Dù an toàn, nàng vẫn phải luôn cảnh giác, kể cả khi đang nấu ăn. Nếu không, lỡ bị zombie tấn công trong lúc đang cầm nồi đảo thức ăn thì xác định…

"Được rồi, ăn cơm thôi!"

Tiểu Quả cắt ngang phần độc thoại của thằng bé, nhét bát đũa vào tay nó rồi bưng đồ ăn vào nhà.

Trưa hôm sau.

Tiểu Quả đặt hai đôi giày vải mình vừa may lên bàn. Đôi nhỏ là của Tráng Tráng, đôi lớn là của nàng.

Nàng gọi Tráng Tráng đến thử giày. Nàng cũng muốn thử đôi của mình, vì đây là lần đầu nàng may giày vải, cũng không biết là có vừa hay không.

Tráng Tráng ôm đôi giày, ngồi xuống cạnh mẹ, tháo giày cũ rồi thay đôi mới.

"Mẹ ơi, nhìn có hợp với con không ạ?"

Cậu đứng dậy, gõ gõ chân xuống đất khoe.

Tiểu Quả cúi xuống dùng tay ấn nhẹ lên ngón chân cái của con để xem độ bó của đôi giày. Thấy vừa khít với cỡ chân của con, nàng thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ mình lại có thể may được như thế vào lần thử đầu tiên.

"Mẹ? Mẹ!"

Tráng Tráng muốn được mẹ khen, nhưng gọi mãi mà không thấy mẹ trả lời. Cậu sốt ruột đến nỗi đi đi lại lại, vừa đi vừa gọi mẹ.

"Ừ ừ, đẹp lắm!"

Tiểu Quả như choàng tỉnh, khen lấy khen để. Không biết có phải ảo giác không, nhưng đôi giày do nàng làm còn đẹp hơn giày bán ở cửa hàng.

Tiểu Quả cũng thử đôi của mình. Dù chạy hay đi dậm chân cũng không hề khó chịu. Như vậy là nàng có thể bắt tay may giày cho Tần Anh Minh rồi. Y phải đứng cả ngày, nếu giày không vừa chân, thì sẽ rất khó chịu.

Giờ nàng đã may được hai đôi, chắc chắn đôi tiếp theo sẽ dễ hơn nhiều. Nói là làm, Tiểu Quả cởi giày, lục giỏ kim chỉ chọn vải. Nàng đã quyết định, hai ngày nữa sẽ mang một đôi giày mới sang cho Tần An Minh.