Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 122
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 122 :BMW ở thời cổ đại
Thấy mẹ mãi mà không để ý đến mình, đôi mắt nhỏ của Tráng Tráng đảo lia lịa, trông như đang mưu tính chuyện gì đó. Tiểu Quả thì hoàn toàn đắm chìm vào việc may vá. Nàng mới học được cách làm giày, hiện tại đam mê đến nỗi muốn làm giày cho các vật nuôi trong nhà luôn.
Tráng Tráng cố hết sức để thu hút sự chú ý của Tiểu Quả nhưng chẳng ăn thua. Nhưng Tiểu Quả không hẳn là không quan tâm đến con, thỉnh thoảng nàng lại cúi xuống hôn cậu bé một cái, và trước khi Tráng Tráng kịp hôn lại, Tiểu Quả đã lại chôn đầu vào đống kim chỉ của mình.
Phải mất ba ngày nàng mới hoàn thành đôi giày. So với dự định thì chậm mất một ngày. Khi làm đến phần giữa của giày thì có một chỗ nàng may sai, nên phải tháo ra rồi khâu lại từ đầu.
“Tráng Tráng, mai chúng ta mang giày sang cho An Minh cữu cữu nhé?”
Tiểu Quả vừa cắt phần chỉ thừa của mũi khâu cuối cùng, đặt đôi giày hoàn chỉnh lên bàn, rồi nhìn sang cậu bé đang ngồi cạnh.
“Vâng, vâng, được ạ!”
Thấy mẹ đặt đôi giày xuống, Tráng Tráng nhảy cẫng lên vì vui. Cuối cùng mẹ cũng xong rồi!
Sau khi may xong giày, Tiểu Quả vui vẻ chuẩn bị đi ngủ.
Trans và edit: Little Jasmine
Sáng hôm sau, Tiểu Quả không xuất phát ngay sau ăn bữa sáng. Tiết trời đã chuyển dần sang đông, nên ngày càng lạnh. Tiểu Quả lại rất sợ lạnh, nên nàng chọn đi vào buổi trưa khi nhiệt độ cao hơn. Lúc đó có ánh nắng, vừa đủ ấm, cũng không lo Tráng Tráng bị cảm.
Nàng đã chuẩn bị bữa trưa trước, ăn xong thì đi luôn, mục tiêu là về nhà trước khi mặt trời lặn.
Trong lúc Tiểu Quả nhóm bếp, Tráng Tráng đứng canh ngay bên cạnh. Sau đó nàng bắt đầu cắt rau, tiếng dao chạm vào mặt thớt vang lên lách cách át cả tiếng gõ cửa. Ban đầu Tiểu Quả chẳng nghe thấy gì. Chỉ có Tráng Tráng đứng gần cửa bếp nên nghe được tiếng gõ ngoài sân.
Cậu bé kéo kéo áo Tiểu Quả, nhắc nàng dừng lại.
Tiểu Quả cảm nhận được động tác của con, liền đặt dao xuống, ra hiệu cho cậu nói.
“Mẹ ơi, có người đến.”
Tráng Tráng chỉ về phía cửa chính. Đúng lúc ấy lại vang lên một tiếng gõ.
Được mẹ cho phép, cậu chạy nhanh ra mở cửa, Tiểu Quả cũng theo ngay sau.
Tráng Tráng khá cảnh giác. Cậu chỉ hé cửa nhìn ra ngoài. Thấy người lạ, cậu liền không mở rộng hơn, mà né sang một bên nhường chỗ cho Tiểu Quả.
Tiểu Quả nhìn vẻ mặt kỳ lạ của con, liền cảm thấy kì lạ. Thằng bé chưa bao giờ hành xử như này, chẳng nhẽ người đến là người lạ? Nhưng mà ai lại đến vào giờ này chứ?
Nghĩ vậy, Tiểu Quả bước đến mở cửa.
“Ủa?”
Khi nhìn thấy người gõ cửa, Tiểu Quả ngạc nhiên. Nàng biết người này, là vợ của trưởng thôn. Hai người gặp nhau khi bà ấy đến để đưa giấy tờ chứng nhận đất.
“Là thẩm ạ?”
Tuy không biết vì sao bà lại tới, nhưng Tiểu Quả mở cửa mời bà vào.
Nhưng vợ trưởng thôn xua tay: “Tiểu Quả, giờ cháu rảnh không? Ta có chuyện muốn nói.”
Tiểu Quả gật đầu. “Dạ, cháu rảnh.”
Bà bảo Tiểu Quả sang nhà mình.
“Hả? Nhưng sao lại đến nhà thẩm ạ?”
Tiểu Quả hơi khó hiểu. Hai nhà đâu thân đến mức ấy. Với cả trông bà ấy cứ thần thần bí bí thế nào ấy?
“Không kịp giải thích đâu. Có người từ kinh thành đến đấy. Mau đi theo ta, vừa đi vừa nói!”
Vợ trưởng thôn vội kéo Tiểu Quả đi nhanh. Bà lo mấy vị quan đang đợi trong nhà có thể mất kiên nhẫn.
Dĩ nhiên Tiểu Quả không thể đi ngay. Nàng vẫn đang nấu dở bữa trưa mà.
“Không được thẩm ơi, cháu đang nấu dở. Có chuyện gì vậy ạ?”
Nhìn vẻ mặt Tiểu Quả như thể đang nói: Nếu thẩm không nói rõ thì cháu không đi đâu, vợ trưởng thôn đành thở dài giải thích. Cũng tại bà.
“Chuyện là thế này… Bố mẹ chồng cháu từng sống ở kinh thành. Sau đó bị hàm oan, phải rời kinh mà đến đây sống. Họ còn bị cấm không được bước chân vào kinh thành nữa. Giờ tân hoàng đế lên ngôi, đã giải oan cho nhà họ Giang và khôi phục danh dự. Hoàng đế phái người về đưa phần mộ của họ trở lại kinh thành an táng.”
Tiểu Quả nghe mà ngẩn người. Hình như trước đây Giang mẫu cũng từng nói thoáng qua chuyện này. Khi đó Tiểu Quả mới sinh Tráng Tráng, còn đang ở cữ. Giang mẫu nhìn đứa bé rồi thở dài: “Nếu còn ở kinh thành, thì con đã là cành vàng lá ngọc rồi.” Đại khái là thế.
Khi ấy Tiểu Quả chẳng để tâm. Giờ nghe nhắc lại mới nhớ ra chút ít.
“Rốt cuộc nhà họ Giang có thân phận gì mà khiến hoàng đế phải quan tâm như vậy chứ?”
Tiểu Quả thấy lạ. Nàng chỉ biết nhà họ Giang từng giàu có, nhưng nghề nghiệp hay thân phận cụ thể thì không rõ.
“Đi thôi Tiểu Quả. Mấy vị quan đã chờ lâu rồi.”
Vợ trưởng thôn sốt ruột đến nỗi muốn kéo nàng chạy khi thấy Tiểu Quả vẫn đứng yên như cũ.
“Vâng, cháu hiểu rồi. Để cháu dặn Tráng Tráng.”
Tiểu Quả không định dẫn Tráng Tráng theo. Nhìn thái độ vợ trưởng thôn cùng chuyện quan lại, nàng không nắm rõ tình hình, nên đi một mình trước.
“Được rồi, nhanh lên nhé!”
Tiểu Quả dẫn con vào bếp rồi dặn dò:
“Tráng Tráng, mẹ ra ngoài một lát. Con ở nhà dập lửa, đừng đụng vào nước nóng. Khóa cửa từ bên trong, tuyệt đối không mở cho ai ngoại trừ mẹ. Hiểu chưa?”
Chuyện đến bất ngờ như vậy, Tiểu Quả thực sự không biết chuyện gì đang diễn ra.
Dặn con xong, thấy nó khóa cửa cẩn thận, nàng mới yên tâm đi theo vợ trưởng thôn.
Trên đường, vợ trưởng thôn kể thêm vài chi tiết nữa. Tiểu Quả nghe xong cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Sau khi tân hoàng đăng cơ, ngài đã giải oan cho nhà họ Giang. Người được giao nhiệm vụ lần này chính là Hộ bộ Thượng thư* từ kinh thành. Ông ta cùng huyện lệnh Vĩnh Hải đều đang đợi Tiểu Quả ở nhà trưởng thôn.
*Hộ bộ Thượng thư là chức quan đứng đầu Hộ bộ (bộ phụ trách tài chính, ruộng đất, thuế khóa trong các triều đình phong kiến Trung Quốc.)
Tiểu Quả giờ mới hiểu vì sao bà lại cuống quýt đến vậy. Đối với một trưởng thôn nhỏ bé, hai vị quan này quyền lực lớn hơn ông ta mấy chục lần. Không lo sao được.
Nghĩ đến cảnh sắp gặp quan lớn, Tiểu Quả thấy lòng rối bời: Nàng có nên quỳ không? Quỳ một chân hay hai chân? Cúi đầu đến mức nào? Phải nói câu gì? Nàng chỉ biết trong cung thì phi tần, cung nữ phải hành lễ thế nào, chứ dân thường thì đâu có học…
Đến nhà trưởng thôn, Tiểu Quả chưa kịp bước vào đã sững người.
Trước cửa chất đầy xe ngựa, binh lính đứng gác nghiêm ngặt.
Lần đầu tiên trong đời nàng thấy binh lính thật ngoài đời. Bình thường chỉ thấy trên phim.
Trưởng thôn sống gần cổng làng, nên đoàn người kéo dài từ trước cửa nhà ông ta đến tận bờ sông ngoài làng.
Tiểu Quả nhìn kỹ chiếc xe ngựa dừng trước cửa. Nếu xe ngựa thời cổ có thương hiệu, thì cái này chắc chắn là “BMW đời mới”. Nghĩ đến cái xe lừa bé xíu của mình…
Thôi… so làm gì cho đau lòng.