Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 123

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 123 :Dời mộ về kinh thành
Trans và edit: Little Jasmine

Tiểu Quả thu hồi ánh mắt, nhìn hàng lính đang đứng thẳng tắp bên ngoài. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại liên hồi: Đúng là lính thật, trông uy nghiêm hơn những gì nàng xem trên truyền hình.

Quang cảnh này thật khiến nàng mở mang tầm mắt. Nhưng vừa bước qua cửa chính, Tiểu Quả lập tức kiềm chế lại. Không thể để người ta thấy vẻ mặt như nhà quê lên phố này của mình được.

Nàng đi theo sau vợ trưởng thôn, không còn dám nhìn ngang ngó dọc, chỉ nhìn thẳng phía trước.

Không khí trong nhà yên ắng đến mức nghe rõ từng hơi thở. Hai vị quan lớn đang ngồi trong sảnh, nhàn nhã uống trà.

Còn ông trưởng thôn già thì đứng bên cạnh, lo lắng đến mức cái lưng vốn đã còng nay càng còng thêm. Ông chỉ là một trưởng thôn nhỏ bé, trước mặt hai vị quan lớn như vậy, ông còn không dám chớp mắt hay thở mạnh.

Ông liên tục liếc ra cửa, mong vợ mình mau đưa Tiểu Quả đến giải vây.

Không chỉ mình ông khó chịu. Huyện lệnh Vĩnh Hải, Lưu đại nhân, cũng khổ sở không kém. Dù trong huyện ông được coi là quan lớn, nhưng lúc này đang ngồi cạnh một vị từ kinh thành xuống, cho dù chỉ là Thị lang thôi cũng đủ để ông bị áp đảo hoàn toàn.

Trong mắt người ngoài, Lưu đại nhân trông có vẻ đang ung dung uống trà. Nhưng chỉ có ông biết chân mình đã tê rần. Thế mà vẫn phải giữ nguyên tư thế, không dám cử động. Chén trà ông đang cầm từ lâu đã cạn sạch, nhưng ông không dám mở miệng xin thêm nước. Có quan lớn đang ngồi kế bên, ông nào dám hó hé? Chỉ dám liếc sang trưởng thôn mong người ta thấy và rót cho chút nước. Nhưng trưởng thôn chỉ mải nhìn ra cửa, chẳng thèm để ý.

Trong ba người, chỉ có Hộ bộ Thượng thư trông là bình tĩnh nhất. Ông nhẹ nhàng đặt chén trà, đã cạn từ lâu, xuống bàn.

Hai người còn lại khẽ nhúc nhích trong vô thức.

Vị Thượng thư bắt đầu nhìn ra cửa, trong lòng cũng thầm sốt ruột: Đến mau đi, đến mau đi… nàng ta mà tới sớm thì ta còn hoàn thành nhiệm vụ về nhà ăn cơm với vợ chứ!

Ba người ba suy nghĩ, nhưng đều đang nhìn về cùng một chỗ: cửa chính.

“Đến rồi!”

Trưởng thôn đứng gần sân nhất nên ông thấy vợ mình và Tiểu Quả từ xa. Ông lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nghe vậy, hai vị quan kia vội ngồi thẳng lưng, chỉnh lại áo mũ, nghiêm trang nhìn về phía cửa.

Vợ trưởng thôn đứng ở ngưỡng cửa mà không dám bước vào. Không phải bà không muốn, mà chân bà đang run lẩy bẩy. Bước vào là ngã ngay.

Bà liếc sang Tiểu Quả, ra hiệu nàng tự vào. Tiểu Quả lập tức bối rối, vào thì có cần quỳ không nhỉ?

Nghĩ ngợi một lúc, nàng bước vào và đứng cạnh trưởng thôn. Cuối cùng vẫn quyết định quỳ xuống.

Ngay khi Tiểu Quả vừa quỳ, Hộ bộ Thượng thư liền đứng dậy, rút ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng.

Tim Tiểu Quả xém thì nhảy ra ngoài. Cũng may nàng làm theo những gì chiếu trên ti vi.

Quả nhiên, vừa thấy thánh chỉ, tất cả mọi người trong và ngoài nhà lập tức quỳ xuống.

“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Tiểu Quả cũng đồng thanh hô theo mọi người. Không hiểu sao nàng cảm thấy hơi… ngại.

Không ai nhúc nhích, Tiểu Quả cũng chẳng dám ngẩng đầu, chỉ nhìn xuống đất.

Do không nhìn thấy, nên thính giác của nàng bỗng trở nên nhạy hơn.

Thượng thư hắng giọng một cái. Ừm...ban nãy uống nhiều nước quá.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:

Nhà họ Giang ở phía đông kinh thành, trước kia bị vu oan mà phải rời kinh, nay đã được giải oan. Chọn ngày lành tháng tốt, dời hài cốt của Giang lão và phu nhân về phần mộ tổ tông tại kinh thành. Con dâu Tần Tiểu Quả đến nhận chỉ.”

Tiểu Quả làm đúng như những gì từng thấy trên TV. Cúi người dập đầu, đưa hai tay lên:

“Thần, Tần Tiểu Quả, khấu đầu tiếp chỉ.”

Thượng thư thấy nàng lễ nghi đúng mực thì không làm khó, lập tức đưa thánh chỉ cho nàng.

“Bình thân!”

Ông đặt thánh chỉ xuống rồi cho mọi người đứng dậy.

Thượng thư nhớ lời hoàng đế dặn, nhìn Tiểu Quả đầy tò mò. Rốt cuộc Tần Tiểu Quả là ai?

Trước khi xuất phát, hoàng đế đặc biệt căn dặn phải chăm sóc chu đáo, đảm bảo nàng đến kinh thành an toàn.

Sau khi suy nghĩ một chút, ông cất giọng, nghe… hơi thân thiện?

“Tần phu nhân, ngày kia là ngày lành. Hãy chọn giờ sớm để dời mộ. Việc chuẩn bị sẽ do trưởng thôn và Lưu huyện lệnh phụ trách.”

Nghe thấy tông giọng của ông, Tiểu Quả thấy gan mình run bần bật. Hộ bộ Thượng thư quyền lực thế này mà lại nói chuyện hiền hòa với một thôn phụ nhỏ bé như nàng?

Dù vậy, Tiểu Quả vẫn gật đầu.

Thượng thư thấy vậy liền đứng dậy ra về.

Ông rời đi mang theo hơn nửa số xe ngựa và binh lính.

Tiểu Quả còn cố liếc xem cái “BMW cổ đại” có phải xe ông không.

Ngoài Tiểu Quả ra, tất cả mọi người đều đồng loạt thở phào. Cuối cùng cũng tiễn được quan lớn rời đi.

Trưởng thôn vẫn không dám thả lỏng, dè dặt nhìn huyện lệnh Lưu.

Tiểu Quả đứng bên cạnh ông trưởng thôn, nhìn huyện lệnh đang ngồi.

Lưu đại nhân nhớ ánh mắt Thượng thư trước khi rời đi và lập tức hiểu ra. Quả nhiên làm đến chức huyện lệnh đâu phải dạng vừa. Ông linh hoạt ngay, nhìn Tiểu Quả với vẻ mặt dịu dàng hơn trước.

“Mau ngồi đi. Đừng đứng mãi. Chúng ta phải bàn chuyện.”

Tiểu Quả cũng hơi mỏi chân nên liền ngồi xuống. Trưởng thôn già cũng run rẩy ngồi theo.

“Ngày kia là ngày tốt. Vậy thì giờ Tỵ chúng ta sẽ xuất phát. Trưởng thôn sẽ lo chuẩn bị trong làng rồi lên huyện. Ta đợi ở đó và sẽ đích thân hộ tống hai vị trưởng bối họ Giang về kinh thành.”

Tiểu Quả không có ý kiến gì. Khi còn sống, Giang mẫu đối xử với nguyên chủ rất tốt, xem nàng như con ruột. Đây là tâm nguyện cuối cùng của họ, và nhà họ cũng chỉ còn Tráng Tráng là huyết mạch duy nhất. Tráng Tráng còn quá nhỏ, nên là con dâu, Tiểu Quả đương nhiên phải đưa hai người về kinh thành an táng. Đây là trách nhiệm nàng không thể từ chối.

Xác định xong thời gian, Tiểu Quả vội về nhà. Nàng đã đi khá lâu, không biết Tráng Tráng ở nhà thế nào. Với tính cách của thằng bé, chắc chắn nó đang lo sốt vó.

Hai nhà cách nhau không gần. Tiểu Quả chạy một lúc mới về đến nơi. Vừa gõ cửa đã nghe tiếng động bên trong, có lẽ Tráng Tráng đang đứng ngay sau cánh cửa.

“Tráng Tráng.”

Nghe thấy tiếng mẹ, Tráng Tráng lập tức mở cửa:

“Mẹ!”

“Mẹ đi đâu thế? Con lo lắm.”

Tiểu Quả xoa đầu con:

“Vào nhà đã. Mẹ nấu cơm trước, rồi kể con nghe sau.”

Tráng Tráng khác với những đứa trẻ cùng tuổi. Tuy cậu cũng ngây thơ, đáng yêu như những đứa trẻ ba tuổi khác, nhưng cậu bé lại chín chắn hơn, nhạy bén hơn nhiều.

Nên Tiểu Quả đã chuẩn bị sẵn để giải thích mọi chuyện cho con.