Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 124
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 124 :Tìm người giúp đỡ
Tráng Tráng ngoan ngoãn gật đầu, sau đó giúp Tiểu Quả nhóm lửa và mang bát đũa ra bàn ăn. Vì vẫn còn rất nhiều việc phải chuẩn bị, Tiểu Quả chỉ nấu một bữa đơn giản.
Sau khi Tráng Tráng ăn xong, Tiểu Quả lấy thánh chỉ ra.
Tráng Tráng chưa từng thấy thánh chỉ bao giờ, nên cũng không biết đó là gì. Nhưng cậu bé không hỏi. Cậu biết mẹ sẽ kể lại mọi chuyện, việc của cậu chỉ là chờ và lắng nghe.
Tiểu Quả giải thích mọi chuyện một cách đơn giản. Dù Tráng Tráng không thể hiểu hết, cậu vẫn nắm được đại khái.
Ông bà nội sẽ được đưa về kinh thành để an táng.
“Mẹ, con có đi cùng không?”
Tiểu Quả nghe vậy thì gật đầu.
“Có, Tráng Tráng cũng phải đi.”
Tráng Tráng đương nhiên phải đi. Cậu là hậu duệ duy nhất của nhà họ Giang. Đến nơi, cậu phải lạy tạ và ghi nhớ vị trí mộ phần. Sau này mỗi dịp giỗ hay lễ tiết, Tiểu Quả sẽ đưa cậu đến viếng thăm ông bà ở kinh thành.
Tráng Tráng gật đầu hiểu chuyện. Kinh thành ư? Cậu vẫn nhớ bà nội từng nhắc đến hai điều: cha cậu và kinh thành. Nhưng cậu còn nhỏ, nghe đã lâu nên cũng quên gần hết.
“Mẹ yên tâm, con sẽ đưa ông bà đến kinh thành an táng thật an toàn.”
Tiểu Quả nhìn con đầy yêu thương, hai tay đặt lên đầu cậu, giọng nói cưng chiều:
“Tráng Tráng đúng là đứa trẻ ngoan, là niềm tự hào của mẹ đó nha!”
Tráng Tráng chu môi cười, lộ ra hàm răng nhỏ trắng xinh.
Tiểu Quả không còn nhiều thời gian, nàng chỉ còn một ngày chuẩn bị trước khi khởi hành. Dù đa phần đã có lý trưởng và huyện lệnh lo liệu, nàng vẫn phải tự chuẩn bị những thứ như vàng mã, nhang đèn. Ngoài ra, còn chuyện đàn gia súc trong nhà nữa. Trước đó, nàng có hỏi lý trưởng xem từ huyện đến kinh thành mất bao lâu.
Lý trưởng từng đến kinh thành, nên nghe nàng hỏi liền vuốt râu đáp:
“Nếu đường thuận lợi, đi ngày đêm thì ít nhất bảy ngày. Còn nghỉ ngơi dọc đường thì phải mười ngày.”
Tiểu Quả cau mày. Như vậy tính cả đi lẫn về ít nhất cũng hai mươi ngày. Thời tiết mà xấu thì phải một tháng. Để nhà trống ngần ấy thời gian khiến nàng rất lo.
Ban đầu, Tiểu Quả định để Tráng Tráng ở nhà rồi lên huyện đón Tần An Minh về trông nhà. Nhưng giờ đã muộn, nếu đi sẽ không kịp về trước tối. Mang theo Tráng Tráng thì nàng lo, để con ở nhà một mình nàng cũng chẳng an tâm. Cuối cùng nàng quyết định sáng hôm sau sẽ đi.
Sau bữa tối, Tiểu Quả đi ngủ sớm. Nàng phải xuất phát trước khi trời sáng, chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho tang sự, tuyệt đối không thể sót thứ gì.
Giữa những suy nghĩ bộn bề, Tiểu Quả dần chìm vào giấc ngủ. Tráng Tráng biết mẹ mình đang có rất nhiều phải lo liệu, nên ngoan ngoãn không quấy rầy, nằm yên cạnh mẹ rồi ngủ theo.
Ngày hôm sau, trước khi trời sáng, Tiểu Quả đã thức dậy lên đường. Tối hôm qua nàng đã nói với Tráng Tráng rằng mình phải lên huyện, vì có quá nhiều việc nên không thể mang cậu theo. Tráng Tráng cũng hiểu và tỏ vẻ sẽ ở nhà chờ mẹ về.
Do không chắc đến mấy giờ mình mới về, Tiểu Quả chuẩn bị thêm thức ăn. Ít nhất nếu trưa nàng chưa về, Tráng Tráng vẫn có cái để ăn.
Chuẩn bị xong xuôi, Tiểu Quả lên đường.
Đến huyện thành, Tiểu Quả gõ cửa quán ăn. Dù hơi đường đột, nhưng nàng không còn cách nào khác. Nàng sợ mình sẽ có thiếu sót vì chưa từng lo tang sự. Nhưng Tần An Minh thì khác, huynh ấy từng một mình lo hậu sự cho cha mẹ, chắc chắn biết cần chuẩn bị những gì.
Hơn nữa, ngày mai nàng rất cần người giúp đỡ. Tiểu Quả chưa từng đưa Tráng Tráng đi xa như vậy. Nên nếu có Tần An Minh đi cùng, nàng mới yên tâm.
Nàng chờ một lúc rồi lại gõ thêm ba tiếng.
Trong quán, Linh Lung đang quét dọn sảnh thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Nàng hơi ngạc nhiên, vì còn rất sớm.
“Quán chưa mở đâu...”
Linh Lung vừa nói vừa chạy ra cửa.
“Linh Lung, là ta, Tiểu Quả tỷ đây.”
Tiểu Quả nhận ra giọng Linh Lung, liền vội giải thích.
Nghe ra là Tiểu Quả, Linh Lung vội vàng đặt chổi xuống và mở cửa.
“Tiểu Quả tỷ? Sao hôm nay tỷ đến sớm vậy?”
Linh Lung hỏi với vẻ tò mò.
“Huynh trưởng có ở đây không? Tỷ có chuyện muốn nói với huynh ấy.”
Linh Lung nghe vậy liền cảm nhận được sự sốt ruột của Tiểu Quả, lập tức chạy vào hậu viện tìm Tần An Minh.
“Tiểu Quả!”
Chỉ một lát sau, Tần An Minh chạy đến, hốt hoảng từ sau vườn ra, quần áo còn chưa chỉnh tề, rõ ràng vừa thức dậy.
“Ca! Không phải chuyện gì to tát đâu! Từ từ thôi!”
Tiểu Quả thấy y hớt hải chạy tới, sợ y ngã nên giải thích.
“Có chuyện gì vậy?”
Nghe muội muội bảo không có chuyện gì nghiêm trọng, Tần An Minh mới thở phào. Vừa nãy Linh Lung gõ cửa gấp gáp, nói rằng có chuyện xảy ra với Tiểu Quả, làm y chưa kịp mặc quần áo chỉnh tề đã chạy vội ra ngoài.
Tiểu Quả cảm thấy hơi có lỗi. Vì diễn đạt không rõ ràng nên Linh Lung hiểu nhầm, mới làm y hoảng hốt như vậy.
“Không có gì. Chỉ là muội phải dời mộ của bố mẹ chồng về kinh thành an táng.”
Tiểu Quả cố gắng nói ngắn gọn nhất có thể.
“Một mình muội với Tráng Tráng đi sao được? Không được! Ta phải đi cùng! Để mẹ con muội đi một mình như thế ta không yên tâm!”
Họ sẽ đi ít nhất một tháng. Tần An Minh sao có thể để hai mẹ con đi một mình?
“Không sao đâu… Huyện lệnh Lưu sẽ đi cùng. Còn có quân lính hộ tống nữa. Muội và Tráng Tráng ngồi xe ngựa, thật sự không có vấn đề gì.”
Tiểu Quả an ủi y. Thấy tóc y dựng cả lên vì lo lắng, nàng vội vàng trấn an thêm.
Dù Tiểu Quả nói vậy, Tần An Minh vẫn rất lo. Y còn định nói thêm thì Tiểu Quả đã tranh thủ nói rõ mục đích mình đến đây.
“Ca, hôm nay muội đến nhờ huynh đi cùng để mua vàng mã và những thứ cần thiết cho ngày mai. Muội sợ sẽ có thiếu sót. Với lại, hai mẹ con muội sẽ đi cả tháng, không có ai trông nhà và chăm mấy con vật nên muội lo lắm.”
Không do dự một giây, Tần An Minh đồng ý ngay. Đúng vậy! Nhà còn bao nhiêu thứ! Nếu hai mẹ con không ở nhà, có kẻ gian vào phá thì sao?
“Được! Vậy ta sẽ nói với Như Ý!”
Tiểu Quả nghe vậy thì chuẩn bị đi gặp Như Ý.
Đúng lúc này, Như Ý từ phòng bước ra. Bị Linh Lung đánh thức rồi hối hả báo rằng Tiểu Quả có chuyện, Như Ý liền mang giày chạy ra. Những người khác cũng đều thức dậy, hoảng hốt chạy ra hỏi Tiểu Quả có chuyện gì.
Nhìn từng gương mặt lo lắng của mọi người, mắt Tiểu Quả đỏ lên, lòng nàng ấm lại.
“Cảm ơn mọi người. Ta ổn mà, đừng lo.”
Nàng trấn an rồi kể lại toàn bộ sự việc, bao gồm cả chuyện muốn nhờ Tần An Minh về nhà trông nom giúp.
Mọi người nghe xong đều thở phào. Linh Lung thè lưỡi cười ngại, là do nàng đã quá hấp tấp.
“Tưởng chuyện gì to tát! Hai người cứ đi đi!”
Như Ý sau khi Tiểu Quả kể rõ ngọn ngành câu chuyện, lập tức nói rằng Tần An Minh có thể về cùng Tiểu Quả ngay hôm nay.
Vì còn rất nhiều việc phải chuẩn bị, Tiểu Quả không thể nán lại thêm, liền rời đi cùng Tần An Minh.
------------------------------
J: Vì mấy ngày gần đây, J về quê chơi. Mà chơi vui quá thế là quên đăng truyện, ehehe. J sẽ đăng bù nhoaaa, cảm ơn mn đã đọc truyện ạ.