Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 125

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 125 :Chuẩn bị
Trans và edit: Little Jasmine

Khi Tần An Minh đi thu dọn hành lý, Như Ý và những người khác ngồi quanh bàn hỏi xem Tiểu Quả còn cần chuẩn bị gì nữa không. Có cần mang thêm tiền không? Họ còn dặn nàng và Tráng Tráng phải mặc thêm áo trên đường đi. Sự quan tâm dồn dập của họ khiến Tiểu Quả vừa cảm động vừa hơi choáng.

Tiểu Quả xúc động gật đầu, đáp lời từng người một.

Khi Tần An Minh bước ra, Tiểu Quả liền nhanh chóng đi ra cửa cùng y.

Sau khi tạm biệt mọi người, Tiểu Quả và Tần An Minh ngồi lên xe lừa rồi liệt kê những thứ cần chuẩn bị. Nếu Tiểu Quả bỏ sót thứ gì, Tần An Minh sẽ bổ sung thêm cho nàng.

Hai người bắt đầu mua sắm từ món đầu tiên trong danh sách. Đến khi hoàn thành tất cả thì cũng đã xế chiều. Có vài món không tìm được ở huyện nên họ phải nghe theo chỉ dẫn của chủ quán để sang thôn khác mua. Vì không quen đường nên họ còn bị lạc vài lần.

Đi tới đi lui, lúc quay về nhà thì đã gần chiều.

Tiểu Quả vẫn phải chuẩn bị hành lý cho mình và cho Tráng Tráng. Nàng lấy hết tiền trong tủ ra. Dọc đường không biết sẽ xảy ra chuyện gì, mang theo nhiều tiền sẽ yên tâm hơn.

Nhưng tiền nhiều quá… Tiểu Quả đếm sơ thì có đến mấy trăm lượng bạc. Mang cả đống theo chẳng phải biến mình thành mục tiêu cho trộm cắp hay sao?

Tiểu Quả lấy bạc trong túi ra, vẫn là nên cất ở nơi kín đáo hơn mới được.

Trong nháy mắt, nàng đã vào không gian. Để bạc ở đây thì an toàn hơn nhiều. Tiểu Quả cất phần lớn số tiền vào trong không gian, chỉ để lại chút bạc vụn mang theo. Sau đó nàng tiếp tục thu dọn.

Nàng còn phải chuẩn bị thức ăn cho Tần An Minh ăn mấy ngày sau nữa.

Tần An Minh không giỏi nấu nướng. Tiểu Quả đặt lạp xưởng lên bàn rồi lấy thêm ít lòng heo từ trong tủ lạnh ra. Nàng rửa sạch và để vào chậu, vì dạo này trời lạnh nên có thể để được một hai ngày mà không sợ hỏng.

Tiểu Quả biết y thích ăn lòng, nhưng không dám để quá nhiều, sợ ăn không kịp thì sẽ hỏng.

Nàng đổ đầy thùng gạo và thùng bột. Cũng may mà Tiểu Quả đã xay sẵn hai bao lúa mì thành bột, nếu không thì hai thùng rỗng sẽ không được bổ sung kịp. Nàng đổ đầy tất cả các chum đựng ngũ cốc trong nhà. Thấy không còn gì để chuẩn bị nữa, Tiểu Quả mới rời bếp.

Trước khi trời tối, Tiểu Quả mang theo hai cây lạp xưởng sang gõ cửa nhà Dương thị.

“Dương tẩu!”

Tiểu Quả gọi. Một lúc sau Dương thị mới ra mở cửa. Thấy là Tiểu Quả, thị vội định kéo nàng vào nhà trò chuyện một lúc.

Tiểu Quả lắc đầu:

“Dương tỷ, để lần sau đi. Muội còn phải về nấu cơm, không vào chơi bây giờ được.”

Vừa nói nàng vừa đưa lạp xưởng cho Dương thị: “Hôm nay muội sang đây là có chuyện muốn nhờ tỷ.”

Dương thị cầm lạp xưởng, còn đang tò mò xem thì nghe Tiểu Quả nói. Thị ngẩng đầu lên hỏi:

“Chuyện gì thế?”

“Tỷ cũng biết mai bọn muội phải đưa phần mộ lên kinh mà. Huynh trưởng của muội sẽ ở nhà, nhưng đàn ông thì… muội lo huynh ấy tự nấu ăn không ra gì, nên mong tỷ thỉnh thoảng ghé qua xem giúp. Không cần mỗi ngày đâu ạ. Muội đã chuẩn bị sẵn đồ ăn đơn giản rồi.”

Dương thị liền nhét lạp xưởng lại cho Tiểu Quả:

“Có vậy thôi à? Chuyện nhỏ. Cầm cái này về đi, giữa chúng ta thì khách sáo làm gì.”

Tiểu Quả vui vẻ đẩy lại:

“Đây là lạp xưởng muội tự làm. Một cay, một không cay. Muội mang sang để cả nhà tỷ ăn. Không phải quà nhờ vả đâu!”

Nói rồi nàng đẩy lại lạp xưởng về phía thị, lùi hai bước, vừa chạy vừa nói: “Hấp hay xào đều được ạ!”

Trước khi Dương thị kịp đuổi theo thì Tiểu Quả đã chạy mất.

Dương thị nhìn bóng dáng nàng chạy mà bật cười bất lực. Con bé này!

Hôm trước, trưởng thôn gọi một số đàn ông trong làng họp, trong đó có chồng thị là Dương Phong. Khi y về kể, thị lập tức nghĩ đến Tiểu Quả. Thị muốn hỏi xem Tiểu Quả có chăm nổi Tráng Tráng không, nếu không thì để Dương Phong và Dương Gia đi cùng. Còn nhà cửa thì để trống, gia súc ai chăm?

Thị đang định đi tìm Tiểu Quả thì nàng đã đến gõ cửa. Chưa kịp nói thì Tiểu Quả đã chạy mất.

Thôi vậy, Tiểu Quả sắp xếp đâu vào đấy rồi! Con bé thật sự trưởng thành rồi!

Dương thị mỉm cười, lắc đầu rồi quay vào nhà.

Trong mắt Dương thị, Tiểu Quả vẫn là cô nương trẻ yếu ớt, vừa gả vào nhà họ Giang thì lại gặp chuyện như thế. Một mình nuôi con và mẹ chồng. Thời gian trôi nhanh quá…

Cô nương với đôi mắt đỏ hoe mỗi lần gặp khó khăn giờ đã là một người mẹ đảm đang.

Sáng hôm sau, Tiểu Quả dậy sớm vào bếp nấu ăn.

Giờ Tỵ nghĩa là khoảng chín giờ sáng. Tiểu Quả thò đầu ra cửa sổ nhìn trời. Có lẽ mới khoảng bảy giờ. Vẫn còn thời gian.

Đây là lần đầu Tiểu Quả làm chuyện này, nàng hơi căng thẳng. Nhưng theo lời Huyện lệnh, Tiểu Quả không cần lo lắng gì cả, dọc đường đã có người sắp xếp, đến kinh thành cũng sẽ có người đón.

Nàng không khỏi hơi thắc mắc: chuyển mộ thôi mà sao nhiều người hỗ trợ thế? Rốt cuộc nhà họ Giang có địa vị gì ở kinh thành?

Tiểu Quả bưng cháo lên bàn, đặt bát đũa xuống rồi vào bếp mang thêm đồ ăn kèm và trứng ra.

Khi bữa sáng đã bày xong thì phòng Tần An Minh có động tĩnh. Tiểu Quả biết y đã dậy. Chỉ còn Tráng Tráng là vẫn ngủ.

Tiểu Quả vào phòng, thấy cậu bé trùm kín chăn, cả người cuộn lại thành một cục.

“Tráng Tráng? Tráng Tráng?”

Nàng thò tay vào chăn tìm đầu cậu bé rồi xoa nhẹ, cố đánh thức.

“Ưm…”

Giọng trẻ con ngái ngủ vang lên. Cậu lăn qua lăn lại, cuộn chăn như cái kén, rồi chậm rãi ló đầu ra.

“Mẹ?”

“Ừ, dậy ăn sáng nào.”

Tiểu Quả nắm lấy cánh tay nhỏ của bé, khẽ kéo. Muốn đánh thức ai đó thì phải đánh thức cơ thể họ trước. Quả nhiên kéo vài cái là Tráng Tráng tỉnh hẳn, còn bật cười vì hành động của mẹ.

“Rồi, dậy đi!”

Tiểu Quả kéo chăn ra, giúp bé mặc quần áo rồi bước ra ngoài.

“Ca?”

Ra đến phòng khách, nàng tưởng sẽ thấy Tần An Minh ngồi chờ ăn. Nhưng y không có ở đó. Cửa phòng còn mở. Huynh ấy đi đâu rồi?

“Ca? Ăn cơm nào!”

Tiểu Quả ra sân cất tiếng gọi. Vừa dứt lời thì có tiếng đáp lại.

“Ra ngay!”

Nghe giọng y vọng từ hướng nhà sau, Tiểu Quả đoán y đang rửa mặt.

Biết y đang làm gì, Tiểu Quả yên tâm tiếp tục múc cháo. Đợi họ rửa mặt xong thì cháo vừa nguội đủ ăn.

Tráng Tráng ngồi xuống cạnh Tần An Minh. Tiểu Quả bóc trứng, đưa cho mỗi người một quả. Ăn một quả trứng mỗi ngày sẽ khỏe mạnh hơn.

Ăn sáng xong, Tiểu Quả mặc đồ tang cho Tráng Tráng. Theo phong tục, hai mẹ con phải mặc đồ tang trong suốt hành trình đến kinh thành.

May mà Tần An Minh đã nhắc, nếu không hôm qua nàng đã quên mua rồi.