Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 126
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 126 :Giờ lành
Bộ đồ tang chỉ là một chiếc áo khoác ngoài. Tiểu Quả giúp Tráng Tráng mặc vào, kích cỡ rất vừa vặn với cậu bé.
Mặc đồ cho Tráng Tráng xong, nàng bảo bé ra ngoài tìm cữu cữu. Còn mình thì nhặt một bộ đồ tang khác trên giường rồi khoác lên người mình.
Sau khi ăn xong, Tần An Minh mở cửa lớn. Người của làng chắc sắp đến. Họ phải tập trung ở nhà Tiểu Quả trước, rồi mới mang pháo và tiền vàng ra mộ.
Tiểu Quả mang hành lý ra ngoài, còn Tần An Minh thì mang pháo và tiền vàng mã.
Đúng lúc này, trưởng thôn già dẫn theo một nhóm người đi đến.
“Tiểu Quả, sắp đến giờ xuất phát rồi.”
Ông đứng trước cửa gọi vào. Sau lưng ông là mấy người đàn ông đang cầm cuốc xẻng. Trong đó có Dương Phong, chồng của Dương thị, và vài trai tráng khỏe mạnh trong làng.
Nghe tiếng gọi, Tần An Minh bước ra trao pháo và vàng mã cho một vài người. Đúng lúc ấy, Tiểu Quả dắt Tráng Tráng, cả hai đều mặc đồ tang đi ra.
“Đi thôi!”
Sau khi đảm bảo không bỏ sót gì, Tiểu Quả đi theo nhóm người. Tần An Minh khóa cửa rồi đi sau.
Cả nhóm men theo con đường hướng đến nơi cần tới, một gò đất cao phía trước núi. Trên đường đi có vài người tò mò trong làng đứng kiễng chân nhìn từ sau tường, cũng có vài người đi theo xem náo nhiệt.
Vì nhà họ Giang không phải là người thôn Đào Hoa chính gốc, nên sau khi mất không thể chôn trong nghĩa trang của thôn. Khi ông Giang qua đời, Giang Đan Hà và mẹ mình đã chọn một nơi yên tĩnh làm mộ phần cho ông. Sau khi bà Giang mất, nguyên chủ đã chôn bà chung một huyệt với ông.
Từ xa nhìn lại, trên sườn đồi chỉ có một ngôi mộ lớn duy nhất. Xung quanh phong cảnh rất đẹp: có núi, có sông, có cây cổ thụ, nên nơi này không quá hoang vắng.
Tiểu Quả dắt Tráng Tráng lên đầu đoàn. Nàng ôm trong tay bó tiền vàng và cây đuốc. Khi đến nơi, họ thấy mấy chiếc xe ngựa đã đỗ sẵn. Một nhóm binh lính mang kiếm đứng bên cạnh, họ chính là người do Huyện lệnh cử đến để hộ tống Tiểu Quả và vận chuyển quan tài.
“Tiểu Quả, bắt đầu thôi.”
Trưởng thôn ngẩng đầu nhìn mặt trời rồi nói.
Tiểu Quả gật đầu, quỳ xuống trước mộ cùng Tráng Tráng. Cậu bé dựa sát bên mẹ, làm theo từng động tác của nàng.
“Đến giờ lành rồi! Bắt đầu khai quật!”
Tiểu Quả và Tráng Tráng dập đầu ba cái, rồi tránh sang một bên để dân làng bắt đầu đào. Trước khi bắt đầu, họ thắp ba nén hương cạnh mộ, rồi đốt một dây pháo trên thân cây gần đó. Tiểu Quả bịt tai cho Tráng Tráng để bé khỏi giật mình vì tiếng nổ. Tráng Tráng cũng nép vào lòng mẹ, ngoan ngoãn chờ pháo tắt.
Lúc này, Tần An Minh đi tới, nhẹ giọng dặn:
“Khi đưa được quan tài lên, muội với Tráng Tráng đốt tiền vàng nhé.”
“Vâng.”
Nàng gật đầu.
Tần An Minh đứng phía sau Tiểu Quả. Ở vị trí này, y có thể nhắc nàng nếu nàng quên gì, và nàng cũng có thể hỏi y dễ dàng.
Biết y ở ngay sau lưng, Tiểu Quả cảm thấy yên tâm hơn.
Khi tiếng pháo dứt, nhóm đàn ông bắt đầu đào. Tiểu Quả và Tráng Tráng quỳ chờ bên cạnh, tay cầm lửa và tiền vàng, để khi quan tài lộ ra là đốt ngay.
Hôm nay thời tiết tốt: trời trong và không có gió, rất thuận lợi khi thắp hương.
Đào bằng tay nên phải mất gần ba khắc giờ thì mặt quan tài mới lộ ra. Tần An Minh đứng nên thấy được đầu tiên. Tiểu Quả quỳ nên không trông thấy. Y lập tức cúi xuống nói nhỏ với nàng, bảo nàng bắt đầu đốt tiền vàng.
Tiểu Quả nghe vậy liền cầm đuốc, thổi nhẹ, châm vào xấp vàng mã.
Vừa chạm lửa, giấy bốc cháy ngay. Tiểu Quả dùng que gỗ đảo cho cháy đều. Tráng Tráng cũng làm theo lời mẹ, bỏ từng tờ từng tờ giấy vào đống lửa.
Trưởng thôn đứng giám sát bên cạnh. Đúng lúc tiền vàng cháy xong thì quan tài cũng được kéo lên.
Đó là một quan tài đôi. Nhiều năm trôi qua nhưng vẫn còn nguyên vẹn, không mục nát.
Khi chôn ông Giang, bà Giang đã dùng tất cả tiền mình có để mua một chiếc quan tài tốt nhất. Dù không được an táng trong phần mộ tổ tiên, nhưng bà vẫn muốn tiễn chồng chu đáo.
Trưởng thôn chỉ huy mấy người đàn ông khiêng quan tài lên xe.
Tần An Minh đỡ Tiểu Quả đứng dậy rồi dặn:
“Trên đường đi, nhớ rắc tiền vàng. Không cần rắc nhiều, cứ thỉnh thoảng rải ít là được.”
Tiểu Quả ghi nhớ rồi gật đầu. Nàng bế Tráng Tráng lên xe.
Tráng Tráng nhìn Tần An Minh với vẻ luyến tiếc, có chút bất an.
Tần An Minh dỗ dành:
“Tráng Tráng, nhớ đi theo mẹ, không được chạy lung tung, biết chưa?”
“Dạ biết.” Cậu bé gật đầu.
Tần An Minh yên tâm, lùi sang một bên. Tiểu Quả vén rèm nhìn y.
“Ca, bọn muội đi đây. Ở nhà nhớ tự chăm sóc mình. Ăn uống đầy đủ. Gạo, rau, thịt đều có sẵn. Quần áo và giày muội làm cho huynh để trên giường, nhớ mặc đó.”
Nàng nói một hơi dài. Tần An Minh chỉ mỉm cười trấn an:
“Được rồi! Muội chăm sóc bản thân và Tráng Tráng nhé!”
Tiểu Quả hít sâu, cố nén nước mắt, gật đầu. Nghe trưởng thôn hô chuẩn bị khởi hành, nàng buông rèm xuống.
Tần An Minh nhìn tấm rèm khép lại, lặng lẽ lau khóe mắt. Người ta nói: con đi xa, mẹ lo; giờ Tiểu Quả rời nhà, y mới thật sự cảm nhận được điều đó.
Tiểu Quả từ trước đến nay chưa từng rời thôn Đào Hoa lâu như vậy. Một tháng xa nhà, cảm giác thật khác lạ.
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh. Tiểu Quả vén rèm nhìn ra ngoài: những binh lính hộ tống đều do Huyện lệnh cử đến. Đến huyện thành, chính Huyện lệnh Lưu sẽ nhập đoàn cùng đi.
Tiểu Quả vẫn ngạc nhiên trước quy mô của việc cải táng này. Người thường muốn dời mộ thì chỉ cần thuê xe, tự mình chở quan tài đi. Nhà ai mà được ưu ái đến mức thế này? Từ đầu tới cuối đều có người sắp xếp chu toàn. Tiểu Quả không khỏi suy nghĩ xem rốt cuộc họ đang nhắm đến điều gì.
Nàng ngồi trong xe, cảm thấy chiếc ghế rất êm. Đúng là xe ngựa thoải mái hơn xe lừa nhiều.
Khi không còn nhìn thấy bóng dáng Tần An Minh và mọi người nữa, Tiểu Quả nâng rèm để Tráng Tráng rải tiền vàng.
Số vàng mã này do Tần An Minh để sẵn lên xe.
Tráng Tráng ngoan ngoãn nhón đúng hai tờ, ném ra ngoài.
Khóe mắt Tiểu Quả giật nhẹ. Thằng bé nghe lời tiết kiệm giấy của cữu cữu nó một cách quá mức… mỗi lần chỉ ném đúng hai tờ.
“Con trai à… không cần tiết kiệm đến mức đó đâu…”
Nhưng Tiểu Quả không nói ra. Thôi vậy. Mình rải thêm là được.
Nàng tự mình ném thêm vài nắm giấy.
Đoàn xe đi chậm rãi, phía sau còn có quan tài nên không thể chạy nhanh. Gần trưa họ mới đến cổng huyện.
Huyện lệnh Lưu đã đợi sẵn. Thấy đoàn xe của Tiểu Quả, ông lập tức ra đón và nhập đoàn đưa tiễn.