Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 127

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 127 :7 ngày nữa
Trans và edit: Little Jasmine

Huyện lệnh Lưu ngồi trong cỗ xe đi đầu đoàn, theo sau là xe của Tiểu Quả. Chiếc xe chở quan tài đi cuối cùng. Hai hàng binh lính xếp dọc hai bên, và hơn mười người khác đi theo phía sau.

Cảnh tượng ấy khiến Tiểu Quả vô cùng kinh ngạc. Không ngờ cả đời này nàng lại có thể được đối đãi long trọng đến thế. Tất cả đều nhờ phúc của nhà họ Giang.

Nhớ lời dặn của Tần An Minh, Tiểu Quả rải chút vàng mã trong suốt quãng đường. Theo tính toán của y, chỉ cần nàng kiểm soát lượng vàng mã rải mỗi lần, số còn lại chắc chắn đủ dùng đến tận kinh thành, không cần dừng lại mua thêm.

Huyện lệnh Lưu ngồi vững trong xe, trong lòng vui sướng. Ông nghĩ sau khi hộ tống nàng đến kinh thành, không biết mình sẽ được ban thưởng gì. Có được thăng chức không? Dù không thăng chức thì cũng sẽ có lợi lộc khác.

Nghĩ đến đây, ông suýt nữa bật cười thành tiếng. Ông nhìn Tiểu Quả trong chiếc xe phía sau như nhìn Thần Tài vậy. Ông phải chăm sóc nàng thật cẩn thận. Tương lai của ông đều do nàng quyết định!

“Đi hỏi Giang phu nhân xem nàng ấy thấy thế nào. Có khó chịu không? Có cần dừng lại nghỉ ngơi không?”

Huyện lệnh Lưu vui vẻ ra lệnh. Công việc quan trọng nhất của ông lúc này chính là chăm sóc cho Tần Tiểu Quả, còn lại không quan trọng.

“Vâng!”

Tên lính kia lập tức chạy về cỗ xe phía sau và gõ nhẹ vào thành xe. Nghe tiếng động, Tiểu Quả vén rèm lên.

“Phu nhân đã thấy mệt chưa, có cần nghỉ ngơi không ạ?”

“Không cần, cứ tiếp tục đi.”

Tuy thấy hơi lạ với thái độ nhiệt tình này, nhưng Tiểu Quả không nói thêm gì. Nàng chỉ muốn tới nơi càng sớm càng tốt.

Đoàn người rời huyện Vĩnh Hải vào buổi trưa. Suốt đường không nghỉ, thẳng tiến đến huyện Vĩnh Hưu. Đến nơi thì trời đã tối, ai nấy đều mệt mỏi nên họ vào huyện tìm quán trọ nghỉ lại.

Tiểu Quả và Tráng Tráng từ sáng đến giờ chỉ ăn mỗi bữa sáng, lúc này đã đói cồn cào.

Huyện lệnh Lưu sắp xếp một phòng cho hai mẹ con và sai người mang đồ ăn lên.

Những người khác cũng đi ăn và nghỉ ngơi. Những người ngồi xe như Tiểu Quả thì còn đỡ, nhưng đám quan sai và ngựa thì đã mệt nhoài sau cả ngày đi bộ. May mà Huyện lệnh Lưu là người biết nghĩ cho thuộc hạ, không vắt kiệt sức họ, có phân ca để thay phiên nghỉ ngơi.

Sau bữa tối, Tiểu Quả giúp Tráng Tráng rửa mặt rồi bế vào giường.

Thằng bé đã buồn ngủ từ trước khi vào huyện. Lại không ngủ trưa, đến lúc ăn còn phải để mẹ đút để khỏi ngủ gật. Tráng Tráng lơ mơ mặc cho Tiểu Quả lau mặt, súc miệng. Vừa nằm xuống, thằng bé đã tự chui vào chăn và ngủ ngay lập tức.

Thấy thằng bé chẳng cần mẹ dỗ mà ngủ say như vậy, Tiểu Quả bật cười, khẽ chọc nhẹ vào mũi nó.

Nàng thổi tắt ngọn nến bên giường để Tráng Tráng ngủ sâu hơn. Chỉ để lại một cây nến trên bàn.

Tiểu Quả đi tới bàn, lấy tấm bản đồ thô sơ mà trưởng thôn đưa cho nàng trước khi rời làng. Theo lời ông, nếu muốn tới kinh thành thì đây là tuyến đường gần nhất. Bản đồ được vẽ từ ký ức của ông từ nhiều năm trước, nhưng chắc cũng không thay đổi bao nhiêu.

Tiểu Quả rất biết ơn ông. Có bản đồ này, nàng có thể theo dõi lộ trình và biết mình đã đi được bao xa.

Lấy ví dụ hôm nay, nàng dùng tay lần theo đường từ huyện Vĩnh Hải đến huyện Vĩnh Hưu, nơi họ đang dừng chân.

Từ vị trí hiện tại, nơi tiếp theo phải đi qua sẽ là…

Ngón tay nàng trượt xuống dòng chữ “Cửa hàng nhà họ Triệu”.

Tên gì mà kỳ lạ. Nàng nhìn những tên huyện khác, thật sự đa dạng đến khó tin. Có cả nơi tên là “Huyện Cẩu Lâu”.

Tiểu Quả nhịn cười. Người cổ đại đặt tên cũng quá là tùy tiện đi.

Tính toán một lúc, nàng xác định phải đi qua 13 huyện nữa mới đến kinh thành. Lúc ấy Tiểu Quả không khỏi ngáp dài, nước mắt rưng rưng.

Ngày mai phải đi sớm, nàng quyết định ngủ ngay bây giờ. Cất bản đồ, thổi nến, nàng leo lên giường trong bóng tối, nhẹ nhàng ôm Tráng Tráng vào lòng và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trong kinh thành.

“Hoàng thượng, Lý đại nhân xin cầu kiến.”

“Truyền vào.”

Thái giám cúi đầu nhận lệnh rồi lui ra gọi người.

Không lâu sau, tiếng bước chân nhẹ vang lên. Hoàng đế đặt bút xuống, nhấp ngụm trà làm ấm cổ họng.

“Thần, Lý Như Đạo, bái kiến hoàng thượng.”

Lý Như Đạo chính là Thượng thư bộ Hộ, người từng đi gặp Tiểu Quả, lúc này đang quỳ giữa điện. Ông vừa trở về kinh hôm nay sau nhiều ngày đi đường không nghỉ. Vừa về đến nơi đã lập tức vào cung bẩm báo, chưa kịp về nhà, vợ ông vẫn còn chờ cơm tối.

“Bình thân.”

Thiệu Chiến nhìn ông: “Việc thế nào rồi?”

“Tâu bệ hạ, mộ tổ nhà họ Giang ở kinh đã được thu xếp ổn thỏa. Thần cũng biết được rằng phu nhân Tần đã khởi hành an toàn từ Vĩnh Hải. Chậm nhất bảy ngày nữa sẽ đến kinh.”

Thiệu Chiến khẽ cong khóe môi, một nụ cười khó nhận ra.

“Tốt.”

“Nhớ đảm bảo phu nhân Tần đến kinh an toàn. Giúp nàng an táng hai vị trưởng bối nhà họ Giang vào tổ phần.”

Giọng Thiệu Chiến không giấu được sự hài lòng. Lý thượng thư nghe vậy càng đứng thẳng, đầy tự tin.

“Thần tuân chỉ!”

Thiệu Chiến phất tay cho lui.

Trong đại điện chỉ còn mình ông. Hiện tại tâm tình ông rất tốt. Chỉ cần giữ được Tần Tiểu Quả lại kinh thành, ông không tin Giang Đan Hà còn muốn về nhà.

Nghĩ đến đây, Thiệu Chiến bật cười. Rồi lập tức ngưng lại, đưa mắt nhìn quanh. Khi chắc chắn không ai thấy, ông mới điều chỉnh lại vẻ mặt nghiêm nghị.

Trong đầu ông vang lên lời dạy của mẫu hậu thuở còn nhỏ: Làm quân vương không được để lộ vui buồn. Luôn phải giữ phẩm hạnh và uy nghiêm.

Thiệu Chiến nhìn quyển sách trước mặt, những ký ức trước và sau khi lên ngôi lại ập đến. Trong mắt ông dần hiện lên nỗi lạnh lẽo không tên.

“Làm hoàng đế… thật cô đơn biết bao…”

“Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương xin cầu kiến.”

Thiệu Chiến hồi thần, khép sách lại. Một tia chán ghét vụt qua đáy mắt, nhưng khi nhìn ra cửa, ông đã kịp khôi phục vẻ ôn hòa.

“Truyền vào.”

Tại phủ Giang Đan Hà.

“Lý Thủ Cát! Lý Thủ Cát!”

Giang Đan Hà đập cửa nhà Lý Thủ Cát, tiếng đập như muốn phá nát cả cánh cửa.

Lý Thủ Cát ôm chăn cuộn tròn trên giường. Hai quầng thâm đen sì khiến gương mặt hắn như gấu trúc. Hắn tức tối nhìn ra cửa, ước gì ánh mắt mình có thể đánh gục người đang đứng ngoài.

“Hắn không biết mệt sao?!”

Hắn bịt tai bằng chăn, để không phải nghe thấy tiếng đập cửa. Giang Đan Hà đúng là ác quỷ.

Cuối cùng, cánh cửa chịu không nổi và… gãy rầm dưới cú đập của y.

Cả hai đứng im vài giây…

Giang Đan Hà thu tay lại, gãi mũi, hơi ngượng: “Ai bảo huynh không chịu mở cửa.”

“?!!”

Lý Thủ Cát trợn mắt:

“Huynh còn dám nói thế hả?!”