Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 92
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 92 :Trận Chung Kết Mà Chồng Đâu Rồi!!
Ván thứ hai EOG điều chỉnh chiến thuật có chủ đích, chuyển sang đánh kiểu rừng hỗ trợ liên động, lối đánh họ rất ít dùng.
Kết hợp thêm pháp sư cấu rỉa mạnh, đội hình nhanh chóng đánh ra nhịp điệu ở giai đoạn đầu và tạo hiệu quả rõ rệt.
Nhưng ở một mức độ nào đó, môi trường sinh tồn và phát triển của đường dưới lại bị ép và suy yếu.
May mà với tư cách là AD chuyên nghiệp, Giang Đề không chỉ thao tác đỉnh cao mà khả năng sống dai thành huyền thoại cũng thuộc hàng top.
Để giảm áp lực cho cậu, Trần Hiệt nhanh chóng phá trụ một đường trên, tạo đợt đè đường đầu tiên lên BNZ.
Sau đó anh giao đường trên lại cho Cloud, vì Cloud có khả năng dọn lính mạnh và tự bảo kê tốt.
Còn anh thì chuyển sang đường dưới, kiêm nửa vai trò hỗ trợ, nửa vai trò vệ sĩ cho Giang Đề.
BNZ hoàn toàn không ngờ EOG lại tung ra chiêu này, toàn bộ kế hoạch bị phá vỡ.
Đến lúc muốn điều chỉnh thì đã quá muộn.
Họ thử tấn công đường trên không có ai trụ lâu, nhưng bị đường giữa EOG liên tục đảo gank quấy rối.
Họ tiếp tục muốn bắt đường giữa nhưng rừng và hỗ trợ EOG như cái bóng, xuất hiện bất cứ lúc nào.
Khi định đánh xuống đường dưới thì có Trần Hiệt che chắn, Giang Đề phát triển thuận lợi, sức mạnh tăng vọt căn bản không thể làm gì, ngược lại còn mất trắng.
Từ ván này trở đi, BNZ bắt đầu thực sự cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ EOG, cho dù họ vốn đã biết đội tuyển này khó đối phó.
Trong thời gian dài sau đó BNZ luôn có một nghi vấn không giải được: Nhìn như EOG đánh rất rời rạc, đâu đâu cũng giống như có khe hở có thể khoét vào.
Nhưng mỗi lần giao tranh xong, họ lại phát hiện khe hở đó toàn là bẫy nằm trong tính toán sẵn.
Người xem livestream cũng nhận ra, BNZ không giỏi đánh kéo dài và họ bắt đầu loạn nhịp.
Mà chỉ cần loạn nhịp là EOG liền thừa cơ.
Chỉ vài phút sau họ dùng hai pha giao tranh liên tiếp đánh BNZ tan tác.
Khoảnh khắc đó tất cả fan EOG đều đồng loạt reo hò.
Thực ra khiến họ phấn khích không chỉ là một ván thắng mà là tín hiệu được truyền tải: Khả năng ứng phó khủng hoảng của BNZ hoàn toàn thua xa EOG.
Đây chính là sự khác biệt giữa đội tuyển thường xuyên vào chung kết thế giới và đội tuyển thường.
Mà đây mới chỉ là ván hai.
Sau khi gỡ hòa là khia thế EOG bừng bừng lập tức cướp luôn chiến thắng ở ván ba.
Từ thời điểm ấy là EOG đã có dáng vẻ của một nhà vô địch thế giới chắc như đinh đóng cột.
Trên các mạng xã hội rất nhiều người bắt đầu ăn mừng trước.
Nội bộ EOG cũng cực kỳ phấn chấn, ai cũng muốn chốt luôn ván sau, tuyệt đối không cho BNZ kéo đến ván năm.
Trần Hiệt uống hơi nhiều nước đứng dậy nói:"Anh đi vệ sinh một chút."
Khi đi anh quay đầu nhìn Giang Đề: "Đi chung không?"
Giang Đề đang ăn bổ sung năng lượng, lắc đầu.
Trần Hiệt đành đi một mình.
Vài phút sau anh rửa tay xong bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Vì sợ quá giờ nên anh liên tục nhìn đồng hồ.
Thời gian không còn nhiều anh vội vàng quay về.
Hành lang từ nhà vệ sinh đến phòng nghỉ vừa dài vừa hẹp, sắp ra đến cửa thì bất ngờ phía trước xuất hiện một nhân viên vệ sinh nam đeo khẩu trang.
Người đó cao to, vừa xoay người vừa đẩy xe đẩy chạy thẳng vào Trần Hiệt.
Không phải đi bộ mà là lao tới.
Chỉ trong chớp mắt hắn ta đã tông thẳng vào Trần Hiệt.
Trần Hiệt không kịp phản ứng, cánh tay trái bị húc mạnh một cú.
Xe đẩy đổ nhào làm dụng cụ vệ sinh rơi loảng xoảng.
Nhân viên EOG đang đứng gác ngoài hành lang hoàn toàn không ngờ chuyện này xảy ra. Nghe tiếng động chạy vào thì chân mềm nhũn khi thấy cảnh trước mặt.
Nếu thời gian có thể quay lại thì nói thế nào Giang Đề cũng sẽ đi cùng Trần Hiệt.
Chỉ vài phút thôi.
Anh trở ra còn khỏe mạnh mà lúc vào thì bị thương, cổ tay trái cứng đờ không động đậy nổi.
Khi được đỡ ngồi xuống ghế, anh không nói gì nhưng chân mày nhíu chặt, môi trắng bệch đau đến mức không cần nói cũng biết.
May mà đội có bác sĩ đi theo.
Bác sĩ kiểm tra một lát mặt tối sầm: "Vốn đã khó kiểm soát rồi, giờ lại bị va mạnh thế này."
Ông vừa thở dài vừa lấy ống tiêm và thuốc ra.
Hiếm khi Tần Thư mất bình tĩnh, lần cuối cùng là khi căn cứ bị cháy.
Cô run giọng: "Phải tiêm thẳng luôn sao?"
"Không còn thời gian. Chỉ có thể tiêm."
Tiêm giảm đau tác dụng nhanh nhưng tác dụng phụ rất lớn.
Và nó chỉ giảm đau, còn thần kinh ngón tay có hồi phục được hay không thì chưa nói trước được.
"Mẹ nó chứ. Bắt được thằng đó chưa?" Trương Hách Lượng chửi um lên.
Trợ lý trả lời: "Bắt rồi, nói là nhân viên vệ sinh."
"Vệ sinh cái con khỉ!!!"
Trương Hách Lượng tức đến nổ phổi quay sang mắng ban quản lý phụ trách đi cùng bảo vệ Trần Hiệt.
Vốn Trần Hiệt đã bực bị cãi nhau om sòm càng thêm đau đầu.
Anh ngả ra sau sofa nhắm mắt để bác sĩ xử lý cánh tay trái.
Lúc này một bàn tay lạnh lạnh đặt lên lòng bàn tay phải của anh.
Giang Đề nắm tay anh mà không dám dùng sức.
Trần Hiệt mở mắt nhìn, mặt chàng trai trắng bệch, son dưỡng bị ăn sạch, môi thật không còn chút màu nào.
Giang Đề nhìn anh chằm chằm, môi mím chặt, mi mắt rũ xuống, trong mắt đầy hối hận và tự trách.
Trần Hiệt siết nhẹ tay cậu: "Anh không sao."
Giang Đề im lặng.
"Anh thực sự không sao."
Trần Hiệt biết cậu đang nghĩ gì, mặc kệ bao người ở đây, anh đưa tay phải lên kéo đầu cậu lại gần khẽ hôn lên môi cậu.
"Yên tâm, anh sẽ không làm chậm việc để Giang Tiểu Đề của chúng ta lấy cúp đâu."
Giang Đề xót xa đến cay mắt, trong lòng đủ mọi vị.
Cậu rất muốn vô địch.
Nhưng lúc này cậu còn lo tương lai của Trần Hiệt hơn.
Anh vốn có bệnh nghề nghiệp, trị mãi chưa khỏi.
Bình thường chiến đội bảo vệ tay anh như bảo bối, ai ngờ chỉ vài phút lại xảy ra sơ suất.
Nếu...
Nếu nặng hơn chút...
Có phải sẽ ảnh hưởng về sau không?
Dù sự nghiệp Giang Đề chưa dài nhưng cũng nghe nhiều chuyện kiểu này.
Bệnh nghề nghiệp một khi tái phát, muốn kiểm soát lại rất khó.
Không chỉ khó về bệnh mà cả tinh thần cũng bị đánh mạnh.
Nhiều tuyển thủ kỳ cựu bệnh không nặng nhưng trạng thái bị ảnh hưởng, và sau đó đã phải tuyên bố giải nghệ.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện giải nghệ rơi vào Trần Hiệt là Giang Đề đã không muốn mở miệng nữa. Ai dỗ cũng không ăn thua.
Nhân viên đến thúc giục vào sân.
Tình hình của Trần Hiệt có đột phát thế nào thì cũng phải tiếp tục lên sân, còn phải giữ mặt không biến sắc.
Trương Hách Lượng dè dặt thử thăm dò: "Thực sự không ổn thì có cần đổi..."
Chữ dự bị còn chưa ra khỏi miệng đã bị Giang Đề liếc cho một cái lạnh toát sống lưng.
Hắn lập tức nuốt lời lại.
Trần Hiệt lại rất thích cái kiểu Giang Đề nổi nóng vì mình, chống lưng cho mình, không nhịn được đưa tay bóp nhẹ cái mặt sạch sẽ của tên nhóc này.
Giang Đề nghiêng đầu né, sau gáy còn dựng thẳng một cọng tóc nhìn chẳng lạnh lùng chút nào, chỉ thấy bực bội cáu kỉnh.
Trần Hiệt: "..."
Ý là lại thêm một ngày không thể dỗ nổi Giang Tiểu Đề, đúng không?
EOG không công bố chuyện Trần Hiệt bị thương, vì thế bên ngoài vẫn giữ kỳ vọng rất cao, nghĩ rằng nếu trạng thái cứ ổn như hai ván trước, họ hoàn toàn có thể lấy được ván then chốt.
Không ai ngờ đang đánh ngon lành, sang đến ván này EOG lại đổi hẳn nhịp độ và lối chơi.
Dàn caster phân tích rành mạch: "Lạ nha, hình như bên EOG giảm bớt vai trò phụ của đường trên."
"Đúng vậy, tướng Pray cầm á, từ sức mạnh đến độ ăn khớp đội hình chỉ có thể dùng một từ để mô tả."
"Từ gì?"
"Một công cụ có cũng được không có cũng chả sao."
"Cũng chưa chắc, biết đâu có chiến thuật kỳ dị nào đó? EOG toàn làm những thứ ngoài sức tưởng tượng mà."
Nhưng từ trước đến nay thì EOG chưa từng hạ thấp vị trí của Trần Hiệt.
Dù là carry lối đánh hay carry tinh thần, anh luôn là tấm khiên đầu tiên và tấm khiên cuối cùng của đội: Trước thì đẩy lẻ và mở giao tranh dẫn nhịp sau thì lùi về bảo vệ nhà, bảo vệ team. Có bò vào bò ra kiểu gì cũng phải công nhận anh là lao động tiên phong. Làm sao tồn tại cái khái niệm công cụ có cũng được không có cũng chả sao chứ?
Nhưng ván này thật sự Tần Thư không dám đặt quá nhiều áp lực lên anh dù có vẻ mọi thứ vẫn ổn.
Cô chỉ đoán đúng một nửa.
Cô đoán đúng là tay trái của Trần Hiệt không khả quan nhưng không đoán được vết thương này lại phát tác vào late game.
Vì một sai lầm trong macro mà ván đấu kéo dài hơn dự kiến.
Đầu game tay anh vẫn có thể hoạt động dù độ linh hoạt giảm thấy rõ.
Pick tướng cũng không cho phép anh tận dụng quãng thời gian trạng thái còn miễn cưỡng tốt.
Đến late khi cục diện bắt đầu sáng dần, từ cổ tay đến đầu ngón tay trái, toàn bộ dây thần kinh của anh đồng loạt truyền lên cảm giác co rút như điện giật.
Một khoảnh khắc, ba ngón trỏ, giữa, áp út liên tiếp co giật hai cái rồi cứng đờ.
Và thế là toàn bộ khán giả đều nhìn thấy: Đang đánh giao tranh bình thường thì Trần Hiệt bỗng đứng im.
Chỉ hai ba giây.
Nhưng trong đấu chuyên nghiệp chừng đó là đủ lật ngược cả bản đồ.
Anh bị dồn sát thương ngay lập tức.
EOG mất người đột ngột, cả chống chịu lẫn sát thương đều thiếu hụt.
Đặc biệt là Giang Đề, bị lộ vị trí không còn khoảng trống xả damage, bị rừng và mid BNZ ập mặt vào combo, mười Triệu Bắc Nam cũng không cứu nổi.
Giao tranh tổng đổ vỡ hoàn toàn.
EOG vừa mới thấy ánh sáng thì còn chưa kịp thấy mặt trời đã bị đẩy về bóng tối.
Ngược lại BNZ như đánh hơi thấy gì đó, đổi hẳn thái độ từ thận trọng sang hưng phấn tấn công liên tục.
Họ đánh chẳng cần kỹ xảo gì cao nhưng EOG không chống nổi.
Thường thì thủ nhà đẩy ngược là nghề của họ nhưng lần này thua liền trong hai phút bị đối phương bước qua xác đập nổ nhà chính.
EOG thua đầy bất ngờ. Fan và khán giả đều im bặt.
Trong team là sắc mặt từng người đều khó coi.
Trương Hách Lượng sốt ruột mồ hôi đầm đìa túm cổ áo bác sĩ: "Không phải tiêm thuốc rồi sao? Sao vẫn thế được?!"
Bác sĩ lắc đầu: "Bệnh mãn tính mới đáng sợ vì nó không thể kiểm soát, khó mà hồi phục hoàn toàn."
Trần Hiệt xuống sân, cả cánh tay trái đau đến nghẹt thở.
Bất đắc dĩ anh đành để bác sĩ tiêm phong bế.
Trong điều trị thông thường, tiêm phong bế luôn bị khuyến cáo hạn chế vì tác dụng phụ cực nặng.
Một khi thuốc hết hiệu lực là cơn đau sẽ nhân đôi.
Nhưng Trần Hiệt không còn lựa chọn.
Không chỉ anh mà hầu hết tuyển thủ đều như thế khi vào trận.
Thuốc vào rồi cơn đau dịu đi.
Tranh thủ vài phút ngắn ngủi, đội lập tức chốt BP và chiến thuật ván cuối.
Khác ván trước thì Trần Hiệt kiên quyết chọn đánh nhanh thắng nhanh.
Vậy chỉ có thể đánh lăn cầu tuyết từ sớm và đẩy nhanh.
Vừa họp xong là nhân viên báo đến giờ vào sân.
Cả đội gom đồ chuẩn bị đi thì bất ngờ nhận tin BNZ yêu cầu tạm dừng 15 phút.
Triệu Bắc Nam lẩm bẩm: "Lại bày trò gì nữa đây?"
Trương Hách Lượng thì nói: "Tạm dừng cũng tốt, Trần Hiệt nghỉ thêm chút."
Trần Hiệt không ý kiến.
Nhưng vết thương thuốc phong bế đều không cho phép kéo dài lâu.
Ai ngờ hết 15 phút thì BNZ lại yêu cầu tạm dừng thêm 30 phút.
Lố hiếm thấy.
Triệu Bắc Nam thắc mắc: "Chúng ta còn chưa pause phát nào, bọn họ sao dám pause liền hai lần?"
Time: "Đúng đó, lý do cũng không nói luôn?"
Trợ lý chạy về, thở hồng hộc: "Lần đầu nói lỗi thiết bị, lần hai là do tuyển thủ bên họ gặp tình huống khẩn cấp."
Cloud cười lạnh: "Xịn thật. Chiêu trò đầy đủ."
EOG đánh bao năm hiếm khi gặp trận chung kết cuối cùng mà bị pause 45 phút liên tục thế này.
Đang nóng tay ngoài Trần Hiệt thì ai cũng đang trạng thái sôi sục.
Pause 45 phút thôi là đủ làm mọi thứ nguội lạnh.
Chưa kể thời điểm gần nửa đêm, tinh thần xuống dốc, trạng thái tuột dốc không phanh.
Cuối cùng cũng hết pause.
Trương Hách Lượng hét một câu "Tinh thần vào lại ngay cho tôi!!" để kéo tinh thần.
Mọi người đứng lên chuẩn bị vào sân.
Nhưng lúc ấy nhân viên lại bước vào thông báo: Pause lần 3. Thời gian: vô thời hạn.
EOG: "???"
Time nổ tung ngay lập tức, mặc kệ có camera hay không: "Đm, bọn nó có định đánh nữa không?! Không muốn đánh thì ra đây quỳ xuống nhận thua luôn đi! Chứ bày đặt cái trò rùa rụt ch*m cái con mẹ gì!!!"
Trương Hách Lượng vội bịt miệng hắn kéo vào phòng.
Trần Hiệt nhìn thấy sắc mặt Giang Đề cũng rất khó coi, lồng ngực phập phồng tức giận bèn kéo cậu ngồi xuống sofa nói giọng mềm lại: "Ngoan, em nghỉ chút nào."
Giang Đề nhìn sang với ánh mắt lạnh sầm: "Bọn họ cố tình phá tâm lý chúng ta."
Trần Hiệt đè đầu cậu vào vai mình rồi cúi xuống cắn nhẹ vành tai mềm mềm của cậu.
"Ừ. Nên phải giữ bình tĩnh, đừng để họ đạt được mục đích."
Giang Đề cứng giọng: "Em chỉ cố kiểm soát... Nắm đấm của em."
"...", Trần Hiệt bật cười nhẹ, "Ừ, Giang Tiểu Đề rất giỏi rồi. Nhưng có thể giỏi hơn tí nữa được không?"
Giang Đề nghiêng đầu nhìn gương mặt sắc nét của anh.
"Làm sao ạ?"
Trần Hiệt nâng ngón tay thon dài nhưng tái nhợt, nhẹ nhàng vuốt đuôi mắt của cậu.
"Nhắm mắt lại."
Vốn Giang Đề chẳng muốn nghe nhưng nghĩ đối phương là bệnh nhân nên đành chậm rãi nhắm mắt.
"Rồi sao nữa?"
"Rồi... Tưởng tượng cảnh chúng ta cùng nâng cúp."
"... Nặng phết."
Trần Hiệt vừa xoa nhẹ gáy cậu vừa kiên nhẫn hỏi:"Còn gì nữa?"
"... Em là FMVP."
"Còn chồng thì sao?"
"... Chồng là... Đồ phế vật."
Hai người im lặng trong cùng một nhịp.
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
11/12/2025
#DevilsNTT