Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 91

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 91 :Châm Lửa Đốt Bản Thân

Không biết là trùng hợp hay cố ý của Liên Minh, trận chung kết thế giới năm nay lại được sắp vào đúng tối ngày 31 tháng 12.

Dù là với EOG hay BNZ thì đây đều sẽ là một đêm giao thừa mang ý nghĩa đặc biệt nhất.

Theo phong tục của người phương Đông, việc của năm cũ phải khép lại trước khi sang năm mới nếu không thì sẽ không may mắn.

Vì vậy cả EOG đều mong trận đấu quan trọng này có thể kết thúc trước 0 giờ.

Nói thật thì hơi khó.

Nhưng mà đánh BO5 mà, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

"Chỉ sợ không những không kết thúc được trước 0 giờ mà còn thua luôn." Time lầm bầm.

Khoảnh khắc đó cả đội EOG đang chỉnh thiết bị dưới ánh đèn sân khấu đều khựng lại, im lặng như bị dội gáo nước lạnh.

Chung kết là tinh quang hội tụ. Khán đài không chỉ có fan bình thường mà còn có rất nhiều minh tinh và nhân vật nổi tiếng.

Một số là được mời còn một số vốn dĩ là fan E-Sports.

Mười phút trước khách mời mở màn là một nhóm nhạc nam đang hot tại Âu – Mỹ.

Khi được MC phỏng vấn, họ công khai nói mình là fan EOG và mong EOG giành chiến thắng.

Vốn EOG không mê sao, càng không mê minh tinh quốc tế nhưng nghe vậy cũng vui lắm.

Chưa vui được bao lâu thì nụ cười trên mặt họ đã cứng đờ.

Triệu Bắc Nam tức đến mức cái mặt mũm mĩm méo luôn: "Phì phì phì phủi phui cái mồm! Cậu nói cái gì xui xẻo vậy? Làm sao bọn mình thua được chứ?!"

Cloud thì lẩm bẩm: "Không kết thúc trước 0 giờ, lại còn thua, thế là cả năm sau đều thua hả?"

Trong nháy mắt toàn bộ EOG rùng mình ba cái.

Quá đáng sợ.

Không thể thua!

Tuyệt đối không thể thua!!

Khi thời gian test thiết bị kết thúc thì hai huấn luyện viên mới được gọi ra sân.

Theo ấn tượng của mọi người mỗi lần thi đấu lớn Tần Thư đều ăn diện cực kỳ lộng lẫy.

Chung kết lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ.

Nhưng ngoài dự đoán, tối nay cô chỉ mặc một bộ vest đen, tóc buộc cao để lộ chiếc cổ trắng dài đầy khí chất, vẻ gọn gàng thanh cao.

Dù vậy cô vẫn đẹp đến chói mắt.

Ván đầu tiên, BP của hai đội đều là phong cách thăm dò an toàn.

Sau đó Tần Thư đi vòng qua khu vực thi đấu để bắt tay huấn luyện viên đối thủ ở giữa sân khấu.

Christian lại muốn ôm và làm lễ hôn má chào hỏi.

Tần Thư quay đầu bỏ đi luôn, bóng lưng lạnh nhạt kiêu ngạo không cho chút mặt mũi nào.

Hắn ta chỉ nhún vai chẳng thấy ngại ngùng gì.

Triệu Bắc Nam nhìn vậy liền nói: "Chung kết tổng rồi mà không thắng thì phí cả màn biểu diễn diễn viên xuất sắc của hắn."

"Ha—" Cả bốn người còn lại cùng bật cười lạnh.

-

Là đội chủ nhà, BNZ không muốn bị EOG lấy ván đầu nên chơi cực kỳ chủ động.

Mặc dù tai tiếng BNZ rất nhiều nhưng phối hợp và thực lực thì không kém.

Thế là ngay ván đầu, EOG bị họ dằn mặt phá nhà chính.

Khung hình trên màn lớn hiện lên hai đội.

Từ huấn luyện viên đến tuyển thủ BNZ đều cười tưng bừng.

Đặc biệt là Christian, từ xa còn hôn gió về phía Tần Thư.

Mặt Tần Thư thì bình thản chứ thật ra đang cố nhịn không lật trắng mắt.

Các tuyển thủ dưới trướng cô cũng không để lộ cảm xúc.

Là một đội dày dạn kinh nghiệm họ đều biết phải kiểm soát tâm lý, đây cũng là một trong những kỹ năng bắt buộc.

Trở về phòng nghỉ, đội ngũ huấn luyện viên không trách mắng gì mà chỉ cùng họ bàn BP và chiến thuật cho ván sau.

Lúc trước thi đấu Giang Đề không ăn được gì nên giờ hơi đói, liếc thấy trên bàn có mấy quả chuối vàng óng.

Chuối vàng size bự to đẹp, vỏ căng mọng.

Cậu lấy một quả lột vài cái đã sạch.

Vừa định ăn thì Trần Hiệt bỗng giữ lấy cổ tay gầy của cậu.

Giang Đề nhìn anh: "Hả?"

Trần Hiệt hỏi: "Sao tay em nhiều nước vậy?"

Giang Đề mở lòng bàn tay thấy toàn giọt nước.

Là dính từ vỏ chuối.

Trương Hách Lượng đáp đại: "Chắc nhân viên ban tổ chức vừa rửa rồi mang đến."

Nghe vậy Trần Hiệt mím môi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ lấy quả chuối trong tay Giang Đề đặt lại bàn.

Giang Đề lanh trí hiểu ngay Trần Hiệt đang để ý chuyện gì.

Cậu im lặng một lúc rồi thò tay vào túi anh để tìm kẹo ăn.

Ban đầu là túi áo khoác.

Túi áo khoác trống trơn nên chuyển sang túi quần.

Túi quần sâu, Giang Đề thò cả nửa cổ tay vào.mò khắp nơi.

Trần Hiệt đang hơi cúi xuống, khuỷu tay chống lên gối nghiêm túc nghe huấn luyện viên phân tích và thỉnh thoảng trả lời.

Huấn luyện viên phụ hỏi nếu sau vào late game mà phải bỏ nhỏ giữ lớn thì sao. Anh nghĩ chút rồi đáp nhạt: Không khuyến nghị lắm vì còn tùy...

Nói được một nửa thì anh ngừng lại.

"Đừng mò nữa."

Câu này rõ ràng không nói với huấn luyện viên.

Giang Đề còn chưa chịu dừng, nhưng càng mò càng thấy kỳ kỳ.

Đúng lúc ấy, cậu ngẩng lên đối diện ánh mắt của Trần Hiệt.

Anh vẫn bình tĩnh nhưng đáy mắt là sóng lớn cuộn trào, bất đắc dĩ mà sâu khó lường.

Giang Đề chợt nhận ra rụt tay khỏi túi quần anh nhanh như bị phỏng.

Sau đó cậu cầm chai nước lên giả vờ uống để che giấu.

Mắt Trần Hiệt lóe tia tối hỏi: "Tìm được không?"

Giang Đề lắc đầu.

Trần Hiệt hỏi lại: "Thật sự không mò trúng cái gì chứ?"

Giang Đề uống chậm hẳn, cuối cùng còn bị sặc, mặt đỏ bừng.

Cậu cắn răng bực bội: "Em... Đói... Rồi!"

Cố chuyển chủ đề.

Trương Hách Lượng vội đáp: "Nói sớm đi chứ, đồ ăn ở chỗ tôi này."

Chẳng bao lâu trước mặt Giang Đề đã bày đầy đồ ăn vặt.

Nhưng cậu mới chỉ ăn được một miếng chocolate thì đã đến giờ lên sân thi đấu.

Cậu đi bên cạnh Trần Hiệt, ghé sát dùng giọng nhỏ chỉ hai người nghe thấy thì thầm hỏi: "Anh... Ổn không?"

Trần Hiệt rất hiếm khi đáp với giọng lạnh như vậy: "Không."

Giang Đề mím môi, cũng lạnh lùng nói: "Em không tin."

Phía trước là khúc cua dẫn ra hành lang nơi có rất nhiều camera chĩa vào.

Trần Hiệt đột nhiên dừng bước.

Giang Đề cũng sững lại nhìn anh.

Hai người đối diện nhau vài giây, rồi bất ngờ Trần Hiệt kéo tay cậu bỏ vào túi quần của mình.

Vài giây sau Giang Đề rụt tay lại, mặt đỏ bừng xấu hổ hoảng hốt không tin nổi.

Ngay sau đó tim cậu đập thình thịch lo lắng muốn chết.

Sắp vào trận rồi mà sao cái tên này bị cậu chạm một cái liền lên lửa không xuống được nữa vậy?!

"... Giờ phải làm sao?" Giang Đề bứt rứt chẳng dám thốt ra thành lời.

Trần Hiệt trầm giọng: "Ừ, phải làm sao nhỉ?"

"Có ảnh hưởng thi đấu không?"

"Em nghĩ thử xem?"

"..."

Một câu đã đánh sập tinh thần Giang Đề. Cậu ủ rũ theo anh bước lên sân.

Trong lòng xoắn đến mức không yên nổi.

Nhưng trong mắt khán giả, sự bồn chồn của cậu lại được hiểu thành hồi hộp, lo lắng vì trận đấu.

Nhìn mà fan xót hết cả ruột.

Đột nhiên ống kính quay đến cảnh cậu nhóc lo lắng ấy tháo tai nghe xuống rồi nắm lấy tay Trần Hiệt.

Cả sân lập tức bật cười.

Ai mà thích ăn cơm chó chứ?

Ai cũng nói là không thích.

Nhưng ăn rồi thì nghiện chết.

Bên cạnh Trần Hiệt cảm nhận bàn tay lạnh lạnh của Giang Đề nắm lấy mình, anh ngẩn ra một giây rồi lập tức nắm lại.

Anh cũng tháo tai nghe nghiêng đầu nhìn sang.

Vốn dĩ Giang Đề đã đẹp trai, nay có đánh chút makeup, dưới ánh đèn sân khấu làm đường nét càng tinh xảo, môi còn ánh nhẹ.

Đẹp muốn chết.

Trần Hiệt nghĩ: Cũng may là mình kéo em ấy về từ sớm, không thì thể nào cũng bị người khác để mắt.

Anh khẽ nhướn mày, cúi gần dùng ánh mắt hỏi: "Như nào?"

Giang Đề l**m môi nhỏ giọng: "... Anh chịu một chút."

Trần Hiệt hiểu liền, biết cậu tháo tai nghe chỉ để tránh âm lọt vào mic bị đồng đội nghe được.

Anh dở khóc dở cười: "Cái này bảo anh chịu kiểu gì?"

Giang Đề cau mày: "Chứ anh còn muốn sao nữa? Không lẽ bây giờ... "

Làm một cái giảm nhiệt ngay tại chỗ?

Quá xấu hổ, quá điên rồ.

Cậu đỏ bừng cả tai, vò mặt mình đến nóng ran.

Trần Hiệt cố nén cười: "Không làm gì được, nhưng em biết mà, tình trạng này ảnh hưởng tâm lý thật."

Giang Đề đen mặt: "Không được. Anh phải chơi cho nghiêm chỉnh. Em phải lấy chức vô địch thế giới."

"..."

Giang Đề cũng biết mình hơi vô lý, rõ ràng chuyện này là do mình chọc ra.

Thế là cậu hạ giọng thương lượng: "Khụ..." Ánh mắt và biểu cảm đều không tự nhiên. "Chỉ cần anh đánh cho đàng hoàng thì... Xong trận... Em... Đm... Cái gì em cũng đồng ý, được chưa?!"

Vốn nửa câu sau nhỏ xíu nhưng lại bộc phát mạnh một tiếng vì ngại.

Trần Hiệt sững người. Ngọn lửa trong quần vì câu cái gì em cũng đồng ý không tắt mà còn bùng lên mạnh hơn.

Hoàn toàn tâm viên ý mã, tim đập loạn cả lên.

"Cái gì cũng đồng ý?" Anh hỏi lại.

Giang Đề nhìn rõ đôi mắt kia càng lúc càng xấu xa.

"..."

Hai vành tai cậu đỏ đến mức nhỏ máu.

Cậu đẩy mặt Trần Hiệt ra lạnh giọng: "Ừ. Anh hiểu là được."

Nói xong cậu vờ vuốt tóc hai cái rồi đeo tai nghe trở lại.

Mặt lạnh dáng nghiêm, một Giang Đề như đang chăm chú vào thi đấu.

Tần Thư đang xem ghi chép chiến thuật, liếc qua lại thấy Trần Hiệt uống nước liên tục, cổ họng chuyển động mấy lần.

Cô bước lại: "Cậu khát đến vậy sao?"

Lúc thi đấu không được uống nhiều, dễ mắc tiểu.

Lý do này Trần Hiệt còn hiểu rõ hơn ai.

Một tay đặt ly xuống một tay đeo tai nghe, động tác ngầu vô cùng, vừa làm vừa khó chịu than:"Tôi cũng đâu muốn đâu, do vợ nhà tôi làm tâm trạng rối tung lên đấy, biết làm sao giờ?"

Kênh voice trong đội im bặt một giây.

Mặt Giang Đề lập tức đỏ như bốc khói, không thể dùng trò vò đầu che được nữa. Cậu suýt nữa đập cả bàn phím lẫn chuột lên mặt cái tên kia.

Mẹ nó, ai là vợ của anh?!

Trần Hiệt nói ra câu đó xong bản thân cũng hơi bất ngờ.

Từ sau khi Thẩm Trụy cứ đùa gọi Giang Đề là vợ đội trưởng làm anh bị ám theo luôn. Nói ra vừa quen miệng vừa tự nhiên.

Anh sờ mũi cười khổ.

Muốn để Giang Đề gọi anh là chồng trước nhưng dù có làm đến mức cậu choáng váng thì nhóc con ấy vẫn nhất quyết không gọi.

Cuối cùng vẫn là anh đầu hàng.

"Đội trưởng, đội hình này thế nào?" Time hỏi.

Trần Hiệt đáp bằng giọng lười lười: "Được. Nhưng pháp sư không vấn đề gì chứ?"

Cloud lập tức nói: "Không sao. Chủ yếu là áp lực ở bot nên còn xem vợ đội trưởng."

Triệu Bắc Nam: "Vợ đội trưởng."

Time: "Vợ đội trưởng?"

Giang Đề: "Vợ đội trưởng là ai nữa?!"

Cả đội im lặng nín cười sắp chết.

Giang Đề chậm hiểu... Rồi từ từ hóa đần.

·Tác giả có lời muốn nói:

Thật ra Giang Đề hơi uất ức: Tại sao gọi tôi là vợ đội trưởng chứ? Gọi là vợ tên chó lợn được cả team yêu thích không được à?

Trần Hiệt: "Gọi gì cũng được. Em thích khách sạn chủ đề gì? Kiểu tình nhân em thích không?"

Giang Đề: "..."

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

11/12/2025

#DevilsNTT