Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 90
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 90 :Vợ
Nếu không phải cuộc điện thoại đó thì EOG cũng không biết WWG cũng đang ở Paris.
Thực ra ban đầu chỉ có Thẩm Trụy và Lâm Thân Triết sang châu Âu du lịch.
Còn mấy đồng đội trong nước đang nghỉ phép, rảnh rỗi cũng chẳng biết làm gì thế là bay luôn sang Paris xem trận offline.
Đối với chuyện WWG chủ động ra tay giúp đỡ, lúc đầu EOG hoàn toàn không tin nổi chuyện hoang đường này.
Cho đến khi bọn họ thấy cả nhóm WWG kéo nhau rầm rộ bước vào quán bar dưới lầu.
Khoảnh khắc đó trong mắt Trương Hách Lượng tràn đầy dòng lệ cảm động: "Đúng là đồng bào với nhau có tình nghĩa mà."
Tiếc là tình nghĩa này kéo dài đúng ba phút.
Bởi vì WWG bảo EOG trả tiền rượu.
Lúc đầu Trương Hách Lượng vẫn vui vẻ đồng ý.
Cốt cũ lặn lội nghìn dặm đến giúp họ vượt khó mà, ân tình này sao có thể trả bằng một bữa rượu đúng không?
Nhưng vừa nhận hóa đơn là 7596 euro.
Tiền tip 100 euro.
Tay Trương Hách Lượng run lên như mắc Parkinson lúc quẹt thẻ.
" Cái đ-&%$##...%#@......"
Giang Đề đang tựa bar hỏi: "Quản lý, anh đang lầm bầm cái gì vậy?"
Trương Hách Lượng liếc sang ly nước không cồn Giang Đề đang cầm.
Tốt rồi lại cộng thêm 20 euro.
Dòng lệ cảm động của người đàn ông trung niên ngay lập tức biến thành hai hàng nước mắt cá sấu nghẹn ngào vô ngữ.
Triệu Bắc Nam mở điện thoại ra đổi tỷ giá nó: "Bọn họ uống nước tiên Dao Trì của Vương Mẫu nương nương hả? Một bữa rượu mà sáu bảy chục nghìn tệ."
"Nhà quê."
Thẩm Trụy hừ lạnh giọng đầy khinh bỉ.
"Chưa bằng ly khai vị tối qua của tôi đâu."
Tất cả thành viên EOG: "..."
Ngoài Trần Hiệt và Giang Đề thì không ai cảm nhận nổi tầng lớp tiêu dùng của đám thiếu gia nhà giàu.
Trần Hiệt cũng giống Thẩm Trụy, đều là thiếu gia thế gia hàng đầu, chi tiêu ở cùng một đẳng cấp.
Tuy Giang Đề không phải con nhà hào môn nhưng tổ tiên là danh gia vọng tộc ở thành Nam Châu, gia sản cũng không hề nhỏ.
Chỉ là ba mẹ không thương chứ còn lại cũng được nuôi lớn trong nhung lụa.
Thế là EOG cung phụng như cúng Phật mời Thẩm Trụy và đồng đội lên tầng.
Lâm Thân Chiết đến sau được Tần Thư đích thân ra đón.
Đến phòng tập luyện là EOG lại tiếp đãi họ ăn uống đầy đủ.
Cuối cùng vào chủ đề chính, bắt đầu câu hỏi đầu tiên.
"Các cậu từng đấu với BNZ chưa?" Trương Hách Lượng hỏi.
Thẩm Trụy chê trà của EOG dở, đẩy ly ra nói: "Bọn họ từng bỏ tiền đặt scrim với đội tôi. Hai năm trước đánh giải thế giới cũng gặp rồi."
Toàn bộ EOG nghe một cách chăm chú.
Triệu Bắc Nam run run đôi má phúng phính đầy mong đợi: "Vậy tức là các anh cũng hiểu chút ít lối chơi của họ hử?"
Thẩm Trụy ngồi nghiêng ngả, giọng lười nhác:"Tạm."
Trần Hiệt kéo ly trà của Thẩm Trụy đi rót cho thiếu gia ly nước lọc.
"Đã tới rồi thì mô phỏng thử đi."
Thẩm Trụy nhíu mày: "Mô phỏng họ á? Quá mất giá rồi. Một đám gà mờ."
Trần Hiệt đạp thẳng một phát đá luôn cả người lẫn ghế hắn vào phòng thi đấu.
"Làm như cậu là bố người ta. Giả vờ nữa là tôi treo cái ảnh cậu năm mười lăm tuổi dắt gái vào net rồi bị Lâm Thân Chiết bắt sống đánh đít lên mạng đó."
Cả thế giới đột nhiên yên lặng.
Cả đội WWG đứng hình tập thể.
Thẩm Trụy mười lăm tuổi dắt gái vào net?
Bị bạn trai bắt quả tang??
Xong còn bị đánh đít???
WWG: "......"
EOG: "!!!"
Phòng tập luyện và phòng thi đấu chỉ cách nhau một cánh cửa.
Cửa tự động đóng lại, tiếng đánh nhau vang lên bên trong.
Thẩm Trụy vừa gõ Trần Hiệt vừa chửi: "Tổ sư bố nhà cậu, sao cậu dám nói ra chuyện đó?!"
Trần Hiệt mở cửa, tay ôm cái cổ bước ra nói với mọi người: "Bắt đầu thôi."
Anh chợt quay đầu lại: "Cái bàn phím kia đừng đụng. Đổi cái khác đi."
Giọng Thẩm Trụy từ trong vọng ra: "Cái đó là đồ đôi với cái của cậu, là đồ của vợ cậu phải không?"
"Ừ." Trần Hiệt trả lời tỉnh bơ.
Giang Đề đang ngồi ngoài uống trà xem hai ông tổ ngành E-Sports đánh nhau thì phì một tiếng suýt sặc.
Mặt đỏ bừng.
-
EOG và WWG từng scrim vô số lần nhưng lần này đặc biệt nhất.
Hôm nay WWG không phải WWG mà là BNZ bản mô phỏng.
Trước khi bắt đầu thì thật ra nội bộ EOG không lạc quan lắm về buổi scrim này.
Để một đội mô phỏng một đội khác rồi đấu với mình thực sự rất hiếm.
Chưa nói có hiệu quả hay không, WWG có mô phỏng chuẩn được không lại là chuyện khác.
"Biết vậy lúc BNZ mời scrim thì chúng ta đừng từ chối." Trương Hách Lượng hối hận muốn chết.
Nhưng trên đời làm gì có thuốc hối hận.
Những người còn lại lại không đồng ý.
Cho dù quay ngược thời gian họ cũng sẽ không nhận.
Chỉ cần nhớ đến vụ cố tình tính điểm đó, EOG đã thấy nhục và kinh tởm đến tận xương tủy.
Vài tiếng sau, sau ba ván scrim là EOG bắt đầu hơi bất ngờ.
WWG mô phỏng BNZ thực sự có bản lĩnh.
Ít nhất thì nhìn rất giống phong cách thi đấu của BNZ hiện tại.
Từ lựa chọn đội hình đến thói quen vận hành, đều khiến EOG cảm nhận rõ sự khó chịu.
Nhưng tổng thể vẫn ổn.
Trương Hách Lượng nói: "Haiz, thì ra BNZ cũng chỉ đến thế thôi mà."
Rồi ngay sau đó quản lý Trương đã dùng kinh nghiệm thực chiến để chứng minh với tất cả mọi người: Cơm có thể ăn bậy nhưng lời thì tuyệt đối không được nói bậy...
**
Khách sạn bố trí cho EOG một phòng đấu tập có không gian khá hạn chế.
Hai dãy máy đối diện nhau, EOG chỉ cần ngẩng đầu là thấy ngay mụn đầu đen và lông mũi trên mặt tuyển thủ WWG ở phía đối diện.
Ngoại trừ Thẩm Trụy.
Gương mặt thái tử gia đó nhìn từ vài góc thậm chí còn đẹp hơn cả Tần Thư, đội tóc giả vào chắc chắn debut ở vị trí center của nhóm nữ luôn.
Và đứng sau cậu ta là coach Lâm Thân Chiết với gương mặt cũng là một hồng nhan họa thủy.
Nghe thấy lời Trương Hách Lượng là Lâm Thân Chiết chậm rãi ngẩng đầu lộ ra gương mặt đẹp trai sắc cạnh mà kính mắt cũng không che nổi.
Hắn đảo mắt lười nhác, ánh mắt sắc lạnh quét qua đối diện.
Toàn bộ EOG lập tức câm nín.
Nói thật lòng cái kiểu đẹp trai nhã nhặn nhưng nguy hiểm này giống như con báo đen nằm dưới tàng cây trên thảo nguyên. Chỉ cần hắn đứng đó thôi đã khiến người ta rét sống lưng.
Dọa còn mạnh hơn mười Tần Thư cộng lại.
Lâm Thân Chiết không nói gì chỉ nhẹ nhàng xắn tay áo để lộ cổ tay trắng trẻo nhưng đầy khí chất cấm dục.
Hắn chống một tay lên bàn Thẩm Trụy, mấy ngón tay thon dài gõ lộc cộc lên pad chuột.
Thẩm Trụy lập tức hiểu ý: "Không được, họ phải trả thêm tiền."
EOG: "......"
Thiếu gia à, cậu giàu vậy rồi còn thiếu gì vài ba xu của bọn tôi?
Mười lăm phút sau là Lâm Thân Chiết chuẩn bị rời khỏi phòng đấu.
Lúc này ánh mắt hắn vô tình lướt qua Trần Hiệt rồi rất tự nhiên dừng lại trên mặt Giang Đề.
Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt vốn lạnh nhạt tao nhã của hắn thoáng hiện chút nghi ngờ.
Rồi hắn hỏi: "Trước đây sao cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc sang đội tôi đánh giải thế?"
Giang Đề chắc chắn câu này là hỏi mình.
Bị hỏi bất ngờ đến mức cứng họng, môi giật giật nghĩ cả buổi cũng không biết trả lời sao.
Vốn dĩ cậu chưa từng nghĩ đến thật.
Ngay từ lúc bắt đầu đánh chuyên nghiệp là cậu chỉ muốn vào EOG.
Sau đó không trúng tuyển nên phải sang đội khác, nhưng lúc đó WWG cũng chưa mở đợt tuyển dụng.
Dù thế nào thì từ đầu đến cuối mục tiêu của Giang Đề luôn là EOG.
Nghe câu hỏi đó làm cả đội EOG đều hoảng.
Sắc mặt Tần Thư sầm xuống: "Không phải chứ huấn luyện viên Chiết, anh định đào người hả?"
Lâm Thân Chiết không phản bác.
Trương Hách Lượng lập tức châm chọc: "Đào cậu ấy thì cũng phải xem đào nổi không chứ? Muốn đào Tiểu Đề thì trước hết phải đào được Trần Hiệt kìa."
Mà giá của Trần Hiệt thì phải gọi là trên trời.
Trần Hiệt khẽ cong môi cười lại chẳng phủ nhận câu này.
Giang Đề nghe tiếng cười của anh, mặt tuy vẫn bình thản nhưng tim đập thình thịch, hai tai đỏ hồng. Tự dưng cảm thấy vị tướng vừa pick lúc nãy trông ngầu hơn hẳn trăm lần.
Lâm Thân Chiết nghe đến điều kiện đào được Trần Hiệt trước thì lập tức bỏ ngay ý định.
Hắn xoa đầu Thẩm Trụy rồi quay người rời khỏi phòng đấu.
Game scrim thứ tư là EOG bị đánh cho sụp đổ hoàn toàn.
Nhìn mặt mũi tuyển thủ nhà mình xám ngoét là Trương Hách Lượng chỉ muốn tự tát mình.
Buồn cười thật, nửa tiếng trước còn chê người ta chỉ đến thế thôi giờ là ăn tạt nguyên cái bát nước vào mặt.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ván này WWG đánh có phải thứ BNZ chơi đâu hay là thứ của riêng Lâm Thân Chiết?
EOG không dám chắc.
Lâm Thân Chiết đứng trước máy tính dữ liệu lạnh lùng nói: "Gần đây BNZ có mời chúng tôi scrim. Trong lúc đánh thì họ trót lỡ để lộ voice chat cho chúng tôi."
EOG: "???"
Trương Hách Lượng kích động nhất: "Cái gì mà trót lỡ để lộ, rõ ràng là cậu nghe lén voice họ đúng không?!"
Trong mắt Lâm Thân Chiết thoáng hiện chút khinh thường lạnh nhạt nhưng hắn cũng không phủ nhận. Chỉ ung dung uống nước.
Trong lúc đó hắn liếc sang Tần Thư.
Tần Thư ôm trán không muốn bình luận.
Giang Đề cũng sốc vô thức quay sang nhìn Trần Hiệt.
Trần Hiệt nghiêng đầu nói: "Thật ra chuyện này trong Liên Minh rất phổ biến."
Chuyện nghe lén ở Liên Minh chuyên nghiệp là vùng xám. Nhưng thực tế thì ai cũng biết.
Để lấy dữ liệu của các đội top, mỗi mùa sẽ có người tìm mọi cách để đánh cắp thông tin.
Mà thứ giá trị nhất, thời gian thực nhất chính là voice chat trong trận.
Vì vậy sau mỗi trận lớn, đội ngũ kỹ thuật đạo diễn của giải đều phải chịu áp lực hối lộ khủng khiếp.
Ngoài nội bộ đội tuyển thì họ là nhóm tiếp xúc với nhiều bí mật nhất.
Nhưng nói đi nói lại đâu phải ai cũng nghe lén được.
Đội nhỏ thì không đủ tiền. Chỉ đội lớn mới có tiền và nguồn lực.
Nói trắng ra càng giàu càng nhiều thủ đoạn xám.
Trần Hiệt không nói cho Giang Đề biết bản thân EOG cũng chẳng sạch sẽ gì.
Trong một cái ao thế này chẳng có con cá nào không dính bùn.
Còn việc WWG lấy được voice nội bộ của BNZ bằng cách nào thì thật sự không quan trọng.
Quan trọng là: Ván scrim này, thứ họ dùng đúng thật là của BNZ.
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
·Ừ thì biết chiến thuật là 1 chuyện nhưng khi những con tướng đấy vào tay tuyển thủ đánh được không nó lại là chuyện khác. Thắng thua không dựa tất cả vào ban pick mà còn kỹ năng, tâm lý,...
·Hết chương này là còn 4 chương chính văn nữa. Mình đang cố xong trong tuần này. Còn 7-8 phiên ngoại gì đó nhưng phải mua VIP. Mình sẽ suy nghĩ có edit thêm hay không.
9/12/2025
#DevilsNTT