Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 89
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 89 :Có Lẽ Có Thể Kết Hôn Hợp Pháp
Sau khi đấu xong với Fig, cuối cùng họ cũng rửa sạch được nỗi nhục ở trận chung kết mùa trước. Toàn đội EOG vui đến mức phát điên kéo nhau đến một nhà hàng Trung gần đó ăn mừng suốt đêm.
Ăn mừng xong về lại khách sạn, mấy tuyển thủ vẫn cảm thấy chưa đã.
"Mẹ nó, Paris này ở thêm một ngày cũng không nổi, tôi chỉ mong đánh xong giải để bay về nước cho lẹ." Triệu Bắc Nam càu nhàu.
"Tôi cũng vậy. Đồ Tây nuốt không quen. Tìm được mỗi một quán Trung, mà món Quảng Đông nấu y như kiểu giặc vào làng." Time phàn nàn sâu sắc.
Một đám tuyển thủ điện tử thô như dây thừng, sang nước ngoài cái gì cũng chịu được, chỉ có khoản ăn uống là không chịu nổi, đến mức ai nấy đều thấm đậm nỗi nhớ nhà.
Đoàn người EOG bước vào thang máy lên lầu.
Giang Đề và Trần Hiệt dựa sát cửa nên nhiệm vụ bấm nút rơi vào tay họ.
Giang Đề vừa bấm vừa cãi nhau với Trần Hiệt chuyện bánh không đường có sâu răng hay không đến mức không để ý mình bấm nhầm tầng. Chủ yếu là tối nay cậu lén ăn thêm hai cái bánh bị Trần Hiệt bắt quả tang thế là bị tước quyền ăn đồ ngọt ngày mai.
Giang Đề không phục, lúc thì giận dỗi bảo hối hận vì lúc thi đấu đã hôn anh, lúc lại khẳng định bánh không đường thì không thể gây sâu răng được.
Trần Hiệt bị dáng vẻ tức tối của cậu chọc cười.
Đúng lúc đó mấy người phía sau chen một phát khiến Giang Đề lao thẳng vào lòng anh.
Anh thuận thế ôm lấy, rồi cúi đầu dùng chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi trắng trẻo tròn trịa của cậu.
"Sao còn để bụng nữa?"
Sao Giang Đề không để bụng cho được?
Chỉ một ngày không được ăn đồ ngọt thôi là cậu đã bực bội rồi.
Thắng trận làm ai nấy đều phấn khích, thang máy ồn như cái chợ.
Trần Hiệt nhân lúc hỗn loạn lén hôn trộm để dỗ bạn nhỏ nhà mình vui lên.
Đúng lúc ấy ding một tiếng cửa thang máy mở ra.
Một đám người ùa ra như ong vỡ tổ chỉ còn hai người họ bị kẹt lại cuối cùng.
Cũng tốt, rơi lại phía sau nghĩa là Trần Hiệt có thêm cơ hội. Anh liền kéo Giang Đề lại câu lấy đầu lưỡi cậu rồi m*t mạnh vài cái.
Giang Đề tê rần cả người ôm miệng, mặt đỏ bừng vội đẩy anh ra rồi bước khỏi thang máy.
Ai ngờ vừa đặt chân ra ngoài, cậu cũng ngớ người như cả đội.
Trần Hiệt theo sát khoác tay lên vai cậu: "Sao vậy?"
Lưỡi Giang Đề còn tê tê vì bị m*t, giọng dính dính: "Hình như đi nhầm tầng."
Chỉ là đi nhầm tầng thôi thì có gì đâu.
Lạ ở chỗ họ lại tới tầng cao nhất của khách sạn và nơi này đang tổ chức một buổi tiệc.
Và buổi tiệc đó trông có vẻ đặc biệt.
Hai người đàn ông mặc vest đang đứng trên sân khấu trao nhẫn cho nhau.
Trao nhẫn xong còn trong tiếng cổ vũ của gia đình và bạn bè, họ lại hôn nhau.
"Vãi, đây là đám cưới à?"
Còn là đám cưới đồng tính.
Toàn đội EOG nuốt nước bọt rồi đồng loạt quay sang nhìn Giang Đề và Trần Hiệt, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy trêu chọc và mập mờ khó tả.
Giang Đề hơi ngượng, vành tai nóng lên.
Cậu chui tọt vào thang máy, tiện tay kéo góc áo Trần Hiệt.
Trần Hiệt cũng sững lại một giây rồi khóe môi cong khẽ quay vào theo.
Đây không phải lần đầu tiên Giang Đề thấy đám cưới đồng tính.
Hồi mới vào EOG, cậu từng được Trần Hiệt và mọi người dẫn đi dự hôn lễ của Thẩm Trụy và Lâm Thân Chiết.
Nhưng hôm nay khác.
Lúc đó cậu không thể tưởng tượng rằng có một ngày mình lại ở bên Trần Hiệt.
Vừa rồi trên tầng thượng, ánh mắt đồng đội nhìn hai người họ rất có ý tứ.
Giống như sớm muộn gì Giang Đề và Trần Hiệt cũng sẽ giống đôi tân nhân kia, hoặc giống Thẩm Trụy và Lâm Thân Chiết, đứng trước mọi người mà tổ chức hôn lễ của riêng mình.
Vậy nên khi cả nhóm đi thang máy về lại tầng của mình, không khí khác hẳn lúc nãy. Trong không gian kín ai cũng nín thở như giấu điều gì đó.
Cuối cùng Time không nhịn được khẽ nói: "Tôi nghe nói ở cái nước này kết hôn đồng tính là hợp pháp đó."
Giang Đề đứng phía trước, mặt không biểu cảm nhìn cửa nhưng hai tai lại khẽ giật.
Chẳng bao lâu Triệu Bắc Nam cũng chậm rãi tiếp lời: "Tôi còn nghe là khác quốc tịch cũng có thể đến đây đăng ký."
Cloud liền trêu: "Đội trưởng~?"
Giang Đề đứng đơ tại chỗ, hai tai đỏ đến muốn bốc khói.
Gọi đội trưởng cái gì chứ?
Tên chó lợn đó không được nói bậy!
Thực ra Trần Hiệt chẳng nói gì mấy.
Anh chỉ ừ một tiếng, giọng nghe còn vui vẻ nữa.
Thế là trong thang máy lập tức nổ tung đầy tiếng cười khiến da đầu Giang Đề tê dại, má nóng bừng bừng.
Ding—
Tới tầng của họ.
Cả đám còn chưa kịp phản ứng thì soạt một cái Giang Đề đỏ mặt như sắp bốc cháy chạy mất dạng như bị ai đuổi.
Trần Hiệt nhìn theo khẽ cười một tiếng.
Đêm đó Giang Đề không chợp mắt được.
Chỉ một câu hợp pháp của đồng đội đã đủ khiến cậu lăn lộn suy nghĩ trong bóng tối hết lần này đến lần khác.
Trời vừa hửng sáng, vì đầu óc quay cuồng cả đêm mà cuối cùng Giang Đề cũng mơ màng thiếp đi, rồi lại mơ thấy những giấc mơ kỳ quái.
Trong mơ cậu quay lại buổi lễ trên tầng thượng.
Nhưng người đứng trao nhẫn cùng cậu không phải ai khác mà chính là Trần Hiệt.
Người hôn cậu giữa đám đông cũng là anh.
Giang Đề giật mạnh một cái, tim đập thình thịch rồi bừng tỉnh.
Cậu đưa tay sờ sang bên cạnh, Trần Hiệt không còn ở đó.
Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy, chắc là anh đang tắm.
Giang Đề co ngón chân lại, gương mặt đỏ bừng vùi cả người vào chăn.
Xấu hổ chết mất.
Mà càng xấu hổ cậu lại càng không kìm được, lôi điện thoại ra mở trình duyệt và bắt đầu tìm mấy thứ không tiện cho ai thấy.
Ví dụ như: Người nước ngoài muốn đăng ký kết hôn đồng tính tại một quốc gia hợp pháp thì cần điều kiện gì?
Thủ tục ra sao?
Nhanh nhất mất bao lâu...
Không nên tìm.
Nhưng tìm rồi Giang Đề lập tức mất bình tĩnh.
Thế nên khi Trần Hiệt bước ra từ phòng tắm, cảnh tượng đập vào mắt anh là một chàng trai đầu bù tóc rối đang lăn qua lăn lại trên giường như một chú mèo con hoảng loạn.
-
EOG thắng Fig, điều này khiến không ít đội đặc biệt là BNZ trở tay không kịp.
Có lẽ sau khi nhận ra mình quá khinh địch, BNZ bắt đầu tìm mọi cách để dò la thông tin.
Điều tích cực nhất họ làm chính là hết lần này tới lần khác chủ động hẹn đội EOG đấu tập.
Tất nhiên EOG lười để ý.
Bị từ chối liên tục nên huấn luyện viên BNZ lại đổi chiến lược, lấy lý do gặp mặt ôn chuyện cũ để hẹn Tần Thư đi uống trà chiều.
Tần Thư đồng ý.
Địa điểm là quán cà phê dưới khách sạn.
Đám tuyển thủ EOG sợ cô bị thiệt.
Không đời nào bị thiệt được.
Chủ yếu bọn họ muốn hóng chuyện nên kéo nhau lén đi theo ngồi ở góc xa của quán.
Từ xa họ đã thấy một người đàn ông tóc vàng ôm một bó hoa hồng bước đến chỗ Tần Thư.
Công nhận trông cũng lịch thiệp và lãng mạn.
Két — két — két —
Âm thanh kim loại ma sát vang lên chói tai.
Mọi người quay lại thấy Giang Đề đang lạnh lùng trừng người đàn ông tóc vàng kia, đồng thời hai tay cầm hai cái nĩa ăn bánh liên tục chà xát vào nhau.
Nĩa sắp tóe tia lửa đến nơi.
Cả đám: "..."
May mà chỉ tặng hoa.
Chứ nếu hắn ta dám hành động vượt giới hạn chút thôi, hai cái nĩa đó khéo bị Giang Đề đâm thẳng vào trán hắn ta thật.
Trà chiều của Tần Thư và Christian chỉ kéo dài một tiếng.
Lúc đến thì Christian bước đi thanh nhã với nụ cười dịu dàng.
Lúc rời đi là gương mặt ấy lại cứng đơ mang theo vẻ phẫn nộ và mất mặt khó tả.
Trong khi đó Tần Thư thản nhiên ném bó hoa hồng vào thùng rác, đứng dậy, giày cao gót gõ nhịp nhẹ nhàng, tâm trạng thoải mái bước lên lầu.
Năm chàng trai hoảng hồn chạy trước lên thang máy tránh bị cô bắt gặp.
Vài phút sau họ đứng nghiêm chỉnh trong phòng luyện tập đón cô trở về.
"Chị Thư của chúng ta à, khai mau, có moi được gì không?" Trương Hách Lượng háo hức hỏi.
Tần Thư lắc đầu.
"Nhưng có tin tốt."
"Đội đó có vẻ sợ gặp các cậu."
Triệu Bắc Nam vắt chân chữ ngũ cười lạnh "Yes sir chắc chắn là như vậy rồi? Ngay cả đương kim vô địch năm ngoái cũng bị bọn tôi đập te tua."
Cloud chen vào: "Đừng vội đắc ý. Bọn nó chơi bẩn lắm."
Giang Đề không hiểu: "Chơi bẩn thế nào?"
Time nhìn cậu: "Đội BNZ tiếng xấu lan khắp khu vực châu Âu rồi, bé Đề không biết à?"
Giang Đề lắc đầu.
Triệu Bắc Nam hạ chân xuống, sắc mặt nghiêm túc hẳn.
"Không nói đâu xa, nói ngay chuyện năm ngoái thôi. Nghe nói trước trận quan trọng, bọn chúng cố tình vào nhà vệ sinh làm đi rừng của đội đối phương bị thương tay khiến người ta không thể thi đấu buộc phải dùng tuyển thủ dự bị."
Giang Đề nhíu mày: "Liên Minh không xử lý à?"
"Xử lý kiểu gì được? Nhà vệ sinh đâu có camera. Nạn nhân lại không có bằng chứng."
Cloud tiếp lời: "Đó là âm thầm chơi bẩn. Còn công khai họ cũng dám."
"Năm kia ở giải Liên Lục Địa, thấy sắp thua bọn họ cố tình phá thiết bị thi đấu của chính mình giả vờ lỗi kỹ thuật để ép ban tổ chức cho thi đấu lại."
Giang Đề nghe mà thấy kinh tởm: "Cuối cùng có đấu lại không?"
"Có." Time nói "Nhưng sau này cũng điều tra ra hết rồi. Khổ nỗi lúc đó suất vào vòng trong họ đã cầm chắc, trận cũng đánh xong. Phạt kiểu gì cũng vô nghĩa."
Trương Hách Lượng rùng mình.
"Trời Phật phù hộ, mong EOG đừng phải gặp cái đội ô uế đó..."
"Sau này nếu đánh với BNZ thì đừng bao giờ để bị chúng tách ra đi một mình." Cậu lau mồ hôi "Tôi sợ chúng làm bậy quá."
Cả đội khẽ nhếch môi.
Một vài kiểu thủ đoạn hèn hạ dù đề phòng kỹ cỡ nào cũng khó tránh. Chỉ mong vào chung kết không phải đụng BNZ thôi.
Hai tuần sau.
EOG thắng trận bán kết giành vé tiến vào chung kết.
Ba ngày trước đội đầu tiên lọt vào chung kết đã được công bố đúng là BNZ.
Cuộc chiến danh dự từng được mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến.
Cách ngày chung kết chỉ còn năm ngày thì EOG lại gặp chút rắc rối.
Không có đội để đấu tập.
Do chưa từng đánh với BNZ, dù nghiên cứu video bao nhiêu cũng không đủ. Giữ cảm giác thi đấu bằng scrim là tốt nhất.
Nhưng các đội thua cuộc đều đã về nước nên không còn ai ở lại để hẹn.
Định đấu tập với đội trong nước thì mạng có thể không ổn, chưa kể phong cách khác nhau.
Thành ra cả đội đều như ngồi trên đống lửa.
Khó khăn lắm mới hẹn được một đội Hà Lan, nghe nói là đối thủ truyền kiếp của BNZ, rất hiểu BNZ.
Ai dè tới ngày lại bị hủy.
Đúng lúc cả đội EOG hết cách thì một cuộc điện thoại cứu họ.
"Alo chó Hiệt, thấy bảo đội cậu nhân duyên kém quá hả? Không ai chịu scrim cùng à?"
"Tìm tôi này, tôi đang ở Paris."
"Điều kiện gì?"
"Khụ. Thật ra... Tôi mua một con kangaroo từ Úc mang về mà chưa có chỗ nuôi. Nghe nói vườn sau nhà cậu rộng lắm, cho tôi gửi nhờ với..."
"???"
Trần Hiệt chết lặng: "Cậu mua KANGAROO? Thẩm Trụy, cậu bị làm sao thế?"
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
Anh này ảnh mua chuột túi về tập boxing với nó hay gì =))
9/12/2025
#DevilsNTT