Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 95

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 95 :Nên vì vợ xuất lực

Tần Tự Hành sống đến từng này tuổi, trước nay chỉ có gã dùng thủ đoạn cứng rắn để chèn ép người khác... Không đúng, lần gần nhất gã từng dùng cách thô bạo đơn giản như vậy để xử lý người khác, đã là từ trước năm mười tám tuổi rồi.

Không ngờ một người như Hề Chính lại cũng dùng phương pháp đơn giản, thô bạo đến thế.

Lâu lắm rồi không gặp phải kiểu người này, trong khoảnh khắc, gã thậm chí còn cảm thấy sợ hãi.

"Mày biết... biết tao là ai không?" Tần Tự Hành gằn giọng, cố giữ vẻ cứng rắn: "Mày cứ đợi đấy, đợi mà xem..."

"Tôi đợi." Hề Chính vừa nói vừa vươn tay ra.

Tần Tự Hành theo phản xạ lùi lại một chút, nhưng chỉ thấy Hề Chính lấy tay áo đang dính máu của mình lau lên áo gã, sau đó đứng dậy, nói:

"Nếu tôi, Hề Chính, còn phải sợ ông ở nước Y này, thì bao nhiêu năm lăn lộn của tôi chẳng phải uống phí rồi sao?"

Tần Tự Hành nghiến chặt răng, cơn giận dữ gần như khiến mắt gã rơm rớm nước.

"Lần này coi như cho ông một bài học. Bất kể là Giản Văn Khê hay Giản Văn Minh, nếu ông còn dám động vào họ một lần nữa... thì chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở một cái chân thế này đâu."

Hề Chính hơi nghiêng đầu, ra lệnh:

"Đưa ngài đây về đi."

Tần Tự Hành còn chưa kịp mở miệng, đã bị trùm kín đầu lần nữa. Gã cắn răng chịu đựng cơn đau, không phát ra tiếng nào, chỉ cảm thấy mình bị kéo lên xe. Không biết đã đi bao lâu, đến khi bị đẩy xuống, đã là một nơi khác rồi.

Gã gắng gượng bò dậy, thì thấy có người chạy về phía mình.

Là bảo vệ.

Người kia kinh ngạc nhìn gã:

"Ngài không sao chứ?"

Tần Tự Hành ngẩng đầu nhìn quanh, thấy không xa là một căn biệt thự.

Gã hỏi:

"Đây là đâu?"

Ánh mắt gã nhanh chóng rơi vào tấm biển số treo trước căn biệt thự kia.

Là... nhà của chú hai gã.

Hề Chính, đúng là ngông cuồng đến mức không còn giới hạn!

____

Hoa Thành, nhà họ Văn.

Một chiếc siêu xe dừng lại trước cổng lớn nhà họ Văn.

Xe vừa dừng, liền có bảo vệ bước nhanh đến mở cửa.

Giản Văn Khê bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn hai pho tượng sư tử đá đặt hai bên cổng lớn.

Con phố này toàn là những ngôi nhà cổ kiểu tứ hợp viện, trong phạm vi mấy dặm xung quanh hoàn toàn không có lấy một tòa cao ốc nào.

Đây mới thật sự là chốn phú quý bậc nhất.

Chu Đĩnh nhẹ giọng nói:

"Đi thôi."

Giản Văn Khê theo hắn bước vào trong. Đi qua cửa lớn, vòng qua bức bình phong, trước mắt là một sân vuông vức, cây tùng cây bách xanh mướt. Giữa vườn có hai người đàn ông trung niên đang chăm sóc bụi hoa, vừa thấy bọn họ liền mỉm cười chào:

"Tiểu Đĩnh về rồi à?"

Chu Đĩnh mỉm cười gật đầu. Hai người kia sau đó nhìn sang Giản Văn Khê, trên mặt lập tức lộ vẻ kinh ngạc và thán phục.

Hai người tiếp tục đi qua thêm một lớp cửa, liền thấy một người đàn ông ngoài ba mươi đang khom lưng trêu chọc con chó trong sân. Vừa thấy bọn họ bước vào, người đó liền đứng thẳng dậy, nói:

"Bảo cậu về sớm một chút, kết quả chính con lại về muộn như vậy."

Chu Đĩnh ôm eo Giản Văn Khê, kéo lại gần:

"Cậu tới rồi à."

Rồi quay sang nói với Giản Văn Khê:

"Đây là cậu út của anh."

Văn Tuyền đánh giá Giản Văn Khê một lượt, cười nói:

"Đi theo Tiểu Đĩnh thì cứ gọi tôi là cậu út là được rồi."

"Cháu chào cậu út ạ."

Văn Tuyền cười gật đầu:

"Vào đi thôi, mẹ con với mấy người khác đang sốt ruột chờ trong kia."

Chu Đĩnh hỏi:

"Họ đều tới rồi sao?"

"Con lần đầu dẫn người về nhà, bọn họ không kích động mới là lạ."

Câu này rõ ràng là cố ý nói cho Giản Văn Khê nghe, nói xong còn liếc anh một cái đầy ý cười.

"Vậy thì chúng ta đi nhanh thôi." Chu Đĩnh nói xong liền kéo tay Giản Văn Khê. Giản Văn Khê hơi cúi người chào Văn Tuyền, rồi bị Chu Đĩnh kéo vào sân trong, qua lớp cửa thứ ba.

"Anh rốt cuộc mời bao nhiêu người đến vậy?" Giản Văn Khê bắt đầu thấy hồi hộp.

"Chỉ có mẹ anh, dì anh với bà ngoại thôi, không có người ngoài."

Sân thứ ba là sân lớn nhất. Bên phải có một gốc hòe già, trên cành treo dãy lồng chim ríu rít, vô cùng náo nhiệt. Có một người phụ nữ đang cho chim uống nước, vừa thấy bọn họ liền cười nói:

"Về rồi à?"

"Dì Triệu." Chu Đĩnh cười, rồi giới thiệu:

"Đây là Joshua."

Dì Triệu cười gật đầu:

"Vào đi thôi."

Bọn họ còn chưa kịp bước vào nhà thì từ chính sảnh đã có hai người phụ nữ trung niên đi ra. Cả hai đều cao và gầy, khuôn mặt có vài nét giống nhau.

"Đây là mẹ anh, còn đây là dì út." Chu Đĩnh giới thiệu.

Giản Văn Khê khẽ cúi người chào:

"Cháu chào bác, chào dì ạ."

Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi.

Mẹ Chu quả thật không giống bà Hề chút nào. Bác ấy trông hiền hòa hơn hẳn. Tuy gương mặt có phần nghiêm túc, mũi cao, mắt sâu, khuôn mặt thon dài, nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng, nụ cười trên môi chưa từng tắt.

Những lo lắng ban đầu của Giản Văn Khê đều là dư thừa.

Cả nhà Chu Đĩnh ai cũng rất quý mến anh.

Đặc biệt là bà ngoại Văn, bà vô cùng yêu thích anh. Đến cả những đoạn anh từng hát trong Tinh Nguyệt Chi Chiến, bà cũng nhớ rõ rành rẽ.

Thấy bà ngoại Văn đang chuyện trò vui vẻ với Giản Văn Khê, mẹ Chu liền gọi Chu Đĩnh sang phòng bên cạnh.

"Sao vậy?" Chu Đĩnh vừa cười vừa hỏi.

Dì út hắn nói:

"Con xem kìa, cười tươi như hoa thế kia, thì ra yêu đương là như vậy đấy à? Trước kia mỗi ngày cứ bày cái bộ mặt thối ấy cho ai xem hả?"

"Con hỏi mọi người thấy em ấy thế nào?" Chu Đĩnh hỏi lại.

"Đẹp trai!" Dì út đáp ngay.

"Tâm còn đẹp hơn cả mặt." Chu Đĩnh nói.

Dì út chậc một tiếng, giả vờ coi thường.

Mẹ Chu cười nói:

"Mẹ gọi con qua là để bàn một chuyện. Lần đầu mẹ gặp Tiểu Khê, có nên tặng quà gặp mặt không? Theo lẽ thì nên tặng, nhưng hai đứa mới yêu nhau, mẹ sợ tặng quà rồi cậu ấy lại thấy áp lực, nên muốn hỏi ý con."

"Mẹ định tặng gì?" Chu Đĩnh hỏi.

Mẹ Chu mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc vòng tay:

"Cái này là khi mẹ và bà ngoại con đến gặp đại sư Trần, ông ấy đưa cho mẹ, bảo là vật hộ thân, cầu bình an."

"Bình an à?" Chu Đĩnh nói. "Vậy tặng đi. Em ấy là người cần điều đó hơn bất kỳ ai."

"San hô đỏ đấy." Dì út hắn cố ý nói. "Nam giới đeo thì có hơi diễm lệ quá không?"

"Sẽ không đâu dì." Chu Đĩnh đáp. "Em ấy da trắng, đeo vào càng nổi bật. Hơn nữa khí chất của em ấy rất vững, đến đeo vòng hoa cũng chẳng thấy nữ tính."

Dì út bật cười.

Mẹ Chu đứng dậy nói:

"Vậy để mẹ tặng cho cậu ấy."

"Quý lắm không?" Chu Đĩnh hỏi. "Cũng đừng quý quá, con sợ em ấy mang tâm lý nặng nề."

"Dù sao cũng không chạy thoát được nữa rồi, quý mấy cũng là người trong nhà dùng." Dì út cười nói.

"Chuyện đó thì đúng." Chu Đĩnh đáp. "Chỉ sợ em ấy thấy áp lực thôi."

"Tiểu Đĩnh à, không phải dì nói con, yêu đương gì mà nhìn cứ như con đơn phương ấy. Dì thấy cậu ấy thì lạnh nhạt, còn con thì quá nhiệt tình."

"Em ấy vốn là người như vậy." Chu Đĩnh đáp. "Trong lòng vẫn rất thương con."

Dì út cười, huých nhẹ vào tay mẹ Chu, rồi cả hai cùng bước ra khỏi phòng.

"Em sắp không nhận ra nó nữa rồi." Dì út khẽ thì thầm. "Nhưng chuyện này đúng là đáng mừng. Cuối cùng cũng chịu yêu đương, lại còn là người nó thích từ nhỏ. Nhân duyên thế này, chắc chắn là ông trời sắp đặt."

Nếu như vậy mà không phải chân ái thì là gì nữa!

Vừa ra khỏi phòng, Văn Tuyền liền gọi Chu Đĩnh theo mình vào thư phòng.

"Cậu nghe chú Trần của con nói, con đang cho người điều tra Giải trí Ngải Mỹ?"

Chu Đĩnh gật đầu, sắc mặt lập tức nghiêm túc lại:

"Hiện tại Giải trí Ngải Mỹ rối như tơ vò, cổ phiếu suýt nữa thì rớt sàn. Nếu giờ có thêm mấy vụ tai tiếng lớn nữa, công ty đó coi như xong đời."

"Con làm vậy là vì Joshua?"

Chu Đĩnh gật đầu:

"Vừa là, vừa không hẳn. Con lăn lộn trong giới giải trí mấy năm nay, loại người gì cũng từng gặp. Các công ty giải trí, lớn nhỏ gì cũng có chỗ mờ ám, nhưng đen tối như Ngải Mỹ thì con mới thấy lần đầu. Một công ty như vậy mà cũng leo lên được hàng đầu trong nước, chắc chắn trước đây không biết đã chèn ép bao nhiêu người, tương lai còn không biết sẽ hại thêm bao nhiêu nữa. Chỉ cần là người có chút lương tâm, sẽ không thể làm ngơ. Chỉ là Joshua khiến con càng quyết tâm hơn thôi."

"Thế còn Tần Tự Hành?" Văn Tuyền hỏi. "Tốt nhất đừng động vào nhà họ Tần."

"Tần Tự Hành là cáo già, không có chứng cứ thì con chẳng làm gì được gã. Nếu có rồi, con đã sớm tống gã vào tù."

Văn Tuyền khẽ cười, châm một điếu thuốc:

"Giờ Tần Tự Hành thu liễm lại chưa?"

"Chưa." Chu Đĩnh đáp. "Ngay hôm nay còn mò đến nhà Joshua."

Văn Tuyền nhíu mày, tựa vào bàn, hút liền hai điếu thuốc.

"Vậy xem ra gã thật sự thích người yêu của con rồi." Văn Tuyền nói. "Trước kia gã đâu phải kiểu người như vậy, giờ ngay cả nể mặt cậu cũng không thèm."

"Cậu út, cậu giao thiệp với gã nhiều, chắc là hiểu rõ gã nhất."

Văn Tuyền nheo mắt nhìn Chu Đĩnh một cái.

"Gã làm việc rất kín kẽ, dù có phạm pháp cũng tuyệt đối không để lại dấu vết. Nếu con muốn đối phó với gã thì rất khó. Cậu khuyên con nên dồn hết tâm sức vào chuyện của Giải trí Ngải Mỹ, đừng phân tâm."

Chu Đĩnh gật đầu.

Văn Tuyền liền lấy một tập hồ sơ trên bàn ném sang cho hắn.

Chu Đĩnh đón lấy: "Đây là..."

Văn Tuyền nói: "Làm nhanh lên, làm xong thì lo mà yêu đương cho tử tế."

Chu Đĩnh lôi tài liệu ra xem sơ qua, thấy ngay bốn chữ Giải trí Ngải Mỹ, liền ngẩng lên cười, liếc Văn Tuyền một cái: "Cảm ơn cậu út."

Văn Tuyền xua tay: "Ra ngoài đi, lớn đầu rồi mà còn để cậu phải lo giùm."

"Cậu út, cậu với chú Trâu nhà con giờ thế nào rồi?"

"Biến, biến đi!"

Chu Đĩnh cười rồi bước ra khỏi phòng.

Ra đến sân mới phát hiện tuyết đã bắt đầu rơi.

Hắn cùng mọi người trong sân trò chuyện vài câu về trận tuyết đầu mùa.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, mà sáng mai còn phải chụp quảng cáo, sợ đường trơn khó đi, nên hắn liền dắt Giản Văn Khê ra về sớm.

"Tiểu Khê, rảnh thì nhớ ghé nhà chơi."

Giản Văn Khê mỉm cười khẽ cúi đầu, Chu Đĩnh liền nắm tay anh lại. Hai người diện mạo sáng sủa, khí chất nổi bật, sóng vai nhau giữa trời tuyết trắng rơi lất phất, khiến cả nhà bà ngoại Văn vui mừng không kể xiết.

Nhìn hai người dần khuất bóng, Văn Tuyền khẽ nói: "Hôm nay mẹ vui lắm."

Mẹ Chu cùng mọi người liền quay lại nhìn bà ngoại Văn, mẹ Chu mỉm cười: "Thấy Tiểu Đĩnh vui vẻ, chị cũng mừng theo."

"Nó còn rất chủ động." Dì nhỏ vừa dìu bà ngoại Văn vào nhà vừa nói. "Nhanh như vậy đã dẫn người về ra mắt, xem ra tình cảm rất vững vàng rồi."

"Đứa trẻ đó không tệ, rất chừng mực, hào phóng." Văn Tuyền nhận xét.

Tuy là lần đầu đến nhà, nhưng cách ăn nói tự nhiên, điềm đạm, có chút lạnh lùng, nhưng dung mạo lại quá xuất sắc.

Băng qua mấy lớp cửa, cuối cùng họ cũng ra đến cổng lớn, tài xế đã chờ sẵn bên ngoài.

"Anh đâu có gạt em đúng không?" Chu Đĩnh mỉm cười. "Cả nhà anh ai cũng quý em."

Giản Văn Khê khẽ cười, quay đầu nhìn lại. Bông tuyết rơi phủ lên người hai người, anh đưa tay nhẹ nhàng phủi tuyết đọng trên vai Chu Đĩnh.

Có lẽ, tình cảm mà bà ngoại Văn và mọi người dành cho anh không chỉ đơn thuần là thích. Anh tin, cho dù hôm nay người được Chu Đĩnh dẫn về là ai khác, họ vẫn sẽ đối đãi như vậy, chỉ vì đó là người mà Chu Đĩnh yêu. Chỉ có một gia đình như thế này mới có thể nuôi dạy ra một người như Chu Đĩnh: chính trực, chu đáo, tình nghĩa.

Gia đình của đối phương là yếu tố cực kỳ quan trọng trong một mối quan hệ. Lần gặp gỡ với nhà họ Văn này khiến Giản Văn Khê càng thêm yêu Chu Đĩnh.

Một người đàn ông xuất sắc, một gia đình tử tế. Gặp được Chu Đĩnh đúng là may mắn lớn trong đời anh.

Anh ngồi vào xe, lật xem tập tài liệu mà Văn Tuyền chuẩn bị cho hai người.

Có người hậu thuẫn quả thật khác biệt. Đây là báo cáo tài chính nội bộ của Giải trí Ngải Mỹ.

Bề ngoài trông thì hào nhoáng, ai ngờ từ năm ngoái công ty đã rơi vào khủng hoảng tài chính do kế hoạch thâu tóm thất bại. Đặc biệt vài năm gần đây, Giải trí Ngải Mỹ đầu tư vào khu phim trường tại thành phố N, khiến tổng chi phí đội lên hơn hai nghìn tỷ.

Trong đó có một khoản trái phiếu trị giá một nghìn tám trăm tỷ sắp đến kỳ thanh toán.

Nếu không kịp chi trả, khả năng tài sản bị đóng băng là rất cao.

Nhưng quan trọng nhất là một tin tức nội bộ: có người trong ban lãnh đạo đang âm thầm lên kế hoạch bán tháo cổ phần.

Đây là chiêu trò quen thuộc của những tay lọc lõi. Cho dù công ty có sụp đổ, người thiệt thòi chỉ là cổ đông nhỏ lẻ, còn bọn họ vẫn giữ được vị thế, tiền bạc đủ dùng vài đời, sau này vẫn có thể làm lại từ đầu.

Giản Văn Khê không giấu được sự phấn khích.

"Vậy là chúng ta đã có hướng đi rồi" Chu Đĩnh nói.

"Bắt đầu từ động thái bán tháo cổ phần của đám Tống Thanh" Giản Văn Khê nói.

"Nhưng ít nhất trong thời điểm hiện tại, bọn họ sẽ không dám bán tháo với quy mô lớn" Chu Đĩnh đáp.

Đúng là nhân quả báo ứng. Ngay khi Tống Thanh định bán tháo, Giải trí Ngải Mỹ lại vướng liên tiếp các tai tiếng. Vụ bê bối của Triệu Phấn và Miêu Tư Vũ khiến cổ phiếu sụt giá tới mười phần trăm.

Với những người như Tống Thanh, tuy danh tiếng quan trọng, nhưng Giải trí Ngải Mỹ cũng là tâm huyết của họ. Họ sẽ không dễ dàng để công ty sụp đổ. Nếu vừa giữ được thể diện, vừa duy trì được công ty ở một mức độ nhất định, đó mới là kết cục họ mong muốn nhất.

Cho nên, vào thời điểm này, họ sẽ không bán tháo quá ồ ạt.

Giản Văn Khê khẽ nhúc nhích ngón tay, hỏi Chu Đĩnh:

"Người này, Vinh Hằng, là ai?"

Trên tài liệu, Văn Tuyền đã khoanh tròn tên người này bằng bút đỏ.

Chu Đĩnh liếc nhìn rồi đáp:

"Vinh Hằng là đại diện pháp lý của Đầu tư Hoa Thành."

Công ty này, Chu Đĩnh cũng có chút ấn tượng.

Giản Văn Khê dường như cũng cảm thấy có gì đó, liền tìm kiếm thông tin về Đầu tư Hoa Thành nhưng chẳng thấy được tin tức nào đáng giá.

Chu Đĩnh lấy điện thoại, ngón tay dài gõ vài chữ, tra thử cụm "Tần Tự Hành Đầu tư Hoa Thành".

Ngay dòng đầu tiên là một bài phỏng vấn, trong đó hiện rõ tên Tần Tự Hành.

Anh khựng lại, nhìn sang Chu Đĩnh, môi mím chặt, nhưng trong mắt lại ánh lên sự rạng rỡ.

"Đầu tư Hoa Thành là cổ đông lớn thứ tư của Giải trí Ngải Mỹ, nắm giữ năm phần trăm cổ phần, tương đương một trăm năm mươi triệu cổ phiếu."

_____

Nước Y.

Đã khuya, bên ngoài làn gió nóng từng đợt phả vào.

Giản Văn Minh ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn Hề Chính đang đứng trước mặt.

Hề Chính lần lượt đưa cho anh từng tấm ảnh.

Ảnh chụp vô cùng thê thảm, đến mức anh gần như không nhận ra được... Tần Tự Hành.

"Đây... đây là..."

Giản Văn Minh nhìn những tấm ảnh, ánh mắt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.

Không ngờ Hề Chính lại có thể ra tay gọn ghẽ mà tàn nhẫn đến vậy.

Đây là Tần Tự Hành kia mà. Ở Hoa Thành, ai mà chẳng biết gã lợi hại đến mức nào.

Chỉ riêng tin đồn về thể chất của gã cũng đủ khiến phần lớn Alpha phải tránh xa ba mét, huống hồ còn có tiền tài và quyền lực chất chồng sau lưng.

"Hả giận chưa?" Hề Chính điềm đạm hỏi.

Thật lòng mà nói, đúng là hả giận thật.

"Anh làm sao?" Giản Văn Minh hỏi.

"Em thấy tôi giống người hay đánh nhau à?" Hề Chính duỗi tay ra.

Năm ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, bàn tay to và vững chãi, hoàn toàn không mang chút sát khí nào.

"Chỉ là một người bạn thấy chuyện của hai anh em em nên bất bình thay, liền ra tay dạy cho gã một bài học. Tay anh... không dùng để đánh người."