Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 94

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 94 :Lão hổ phát uy

Giản Văn Minh cười lạnh.

Cậu là trẻ con ba tuổi chắc? Lại tưởng mấy lời ngon ngọt kia có thể khiến cậu xiêu lòng?

Nghĩ nhiều quá rồi.

Hề Chính hỏi:

"Còn nữa, giữa chúng ta có chuyện gì?"

"Những chuyện không biết xấu hổ của anh đó."

Vừa dứt lời, eo cậu đã bị Hề Chính siết chặt. th*n d*** hai người bất ngờ chạm vào nhau.

"Anh làm cái trò gì vậy?"

Trước kia thì thôi, giờ đã rõ ràng thân phận của nhau rồi, vậy mà Hề Chính vẫn dám làm như thế?

Tưởng cậu đã quá trơ trẽn rồi, ai ngờ Hề Chính còn mặt dày hơn, mặt không đỏ lấy một chút.

Quả nhiên là loại người vô liêm sỉ, thiên hạ khó ai bì kịp.

Hề Chính nói:

"Nhìn tình hình bây giờ thì là em cần tôi giúp. Mà em cũng biết rõ tính tôi rồi, tôi đâu phải người tử tế gì cho cam."

Giản Văn Minh nhìn hắn, cười lạnh:

"Tôi biết anh muốn gì rồi."

Cậu nói tiếp:

"Anh giết Tần Tự Hành, tôi theo anh ngủ một đêm. Sao hả?"

Hề Chính nhướng mày, khóe môi cong lên, vẻ mặt đầy hứng thú.

"Nói thật?"

"Thật."

"Nếu em thực sự là loại người chịu làm giao dịch, thì đã sớm bị Tần Tự Hành lợi dụng đến chết rồi. Em không chịu giao dịch với gã mà lại chịu với tôi. Nghĩ kỹ đi, vì sao lại như vậy?"

Hề Chính buông cậu ra, quay người rời khỏi sân trong:

"Ở nhà chờ tin tốt của tôi."

Giản Văn Minh nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.

Vì sao ư? Có thể vì cái gì? Dĩ nhiên là vì cậu chỉ đùa thôi. Cậu đâu tin Hề Chính sẽ thật sự giết Tần Tự Hành.

Giết người là phạm pháp đấy, biết không?

Hề Chính... chắc sẽ không thật sự giết người đâu, nhỉ?

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Giản Văn Minh.

Sao cậu lại có cảm giác... đây đúng là việc Hề Chính có thể làm thật?

Cậu bắt đầu thấy bất an.

Muốn gọi điện thì lại thấy mình đang lo chuyện đâu đâu, lo thừa. Không gọi thì cứ nơm nớp sợ Hề Chính thật sự gây ra chuyện lớn khó mà cứu vãn được.

Lúc Giản Văn Minh bên này còn đang bồn chồn, thì Giản Văn Khê bên kia cũng chẳng yên lòng chút nào.

Anh cầm điện thoại, đi tới đi lui trong phòng.

Chu Đĩnh nhìn anh, hỏi:

"Em trai em thật sự sẽ nghe lời em à?"

Giản Văn Khê đáp:

"Nó xưa nay vẫn khá nghe lời em, nhưng tính khí lại dễ bị kích động. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất."

"Tần Tự Hành mà đã tới đó thì chắc chắn sẽ bắt đầu sinh nghi. Anh thấy lời em trai em nói cũng có lý. Để cậu ấy đóng giả em ở nước Y, xét về mặt che giấu thân phận thì đúng là có ích. Có điều... một mình cậu ấy liệu có xoay xở được không?"

Chu Đĩnh cũng từng tiếp xúc với Giản Văn Minh. Tuy không thân thiết, nhưng ít nhiều cũng hiểu tính cách cậu ấy.

Thoạt nhìn thì đúng là chẳng giống người cẩn trọng gì cho cam.

Giản Văn Khê nói:

"Nó không chỉ có một mình. Hiện đang ở cùng Hề Chính."

"Hề Chính?"

Giản Văn Khê gật đầu:

"Là chồng cũ của em."

Nói đến đây, anh liếc sang Chu Đĩnh một cái.

Điều khiến anh thấy nhẹ lòng nhất chính là, đêm hôm đó, sau khi thổ lộ tình cảm với Chu Đĩnh, anh đã kể hết chuyện mình từng kết hôn với Hề Chính.

Đó từng là nỗi vướng mắc lớn nhất trong lòng anh. Trước kia vì sợ Chu Đĩnh để tâm, anh vẫn luôn không dám chủ động nhắc tới.

Cho nên đêm đó, anh đã kể hết tất cả cho Chu Đĩnh nghe.

Nhưng Chu Đĩnh cũng không hỏi thêm gì, mà anh cũng không nói sâu về những gì từng xảy ra giữa mình và Hề Chính.

"Anh ta tên là Hề Chính à." Chu Đĩnh khẽ nói.

Giản Văn Khê gật đầu.

Chu Đĩnh cũng gật đầu theo.

Giản Văn Khê bật cười khẽ.

"Em cười gì vậy?" Chu Đĩnh hỏi.

"Không phải anh nói là không để tâm sao?"

"Anh không phải để tâm." Chu Đĩnh đáp. "Chỉ là cảm xúc hơi phức tạp. Dù sao hai người các em cũng chưa xảy ra chuyện gì cả."

Giản Văn Khê chưa từng bị đánh dấu. Điểm này rất rõ ràng.

Kết hôn hai năm, vậy mà chưa từng có một mối quan hệ thực sự nào. Thật khó tưởng tượng, cuộc hôn nhân ấy rốt cuộc là vì điều gì.

Chu Đĩnh vừa thấy nhẹ nhõm, lại vừa thấy xót xa. Hắn chỉ hận bản thân không thể xuất hiện sớm hơn trong cuộc đời Giản Văn Khê, để người kia không phải lãng phí hai năm thanh xuân, chịu đủ khổ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Và... hắn cũng có chút ghen.

Một loại ghen tuông mơ hồ.

Hắn không mong Hề Chính can dự quá sâu vào chuyện lần này.

Nhưng hắn biết, không thể vì sự ích kỷ của bản thân mà làm ảnh hưởng tới Giản Văn Khê. Hắn cần buông bỏ tâm lý ghen tuông ấy.

"Hai người họ... em trai em với Hề Chính, quan hệ thế nào?" Chu Đĩnh hỏi.

"Không thân lắm, tổng cộng cũng chỉ gặp mặt hai, ba lần." Giản Văn Khê đáp.

Nghe vậy, lòng Chu Đĩnh lập tức nhẹ nhõm hẳn.

Giản Văn Minh với Hề Chính không thân, cũng phần nào cho thấy cuộc hôn nhân giữa Hề Chính và Giản Văn Khê vốn lạnh nhạt.

Trong lòng hắn không khỏi thấy kỳ lạ. Rõ ràng là chuyện bất hòa trong hôn nhân của Giản Văn Khê, vậy mà hắn vừa thấy xót xa, lại vừa mừng thầm một cách khó hiểu.

"Giờ chỉ có thể trông mong bên đó có thể che giấu được Tần Tự Hành." Chu Đĩnh nói.

"Nhưng em nghĩ Tần Tự Hành sẽ không dễ gì buông tha. Dù không tìm được bằng chứng rõ ràng ở nước Y, sau khi về nước, gã chắc chắn sẽ tiếp tục điều tra em."

"Vậy thì phải khiến gã, sau khi về rồi, không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến em." Chu Đĩnh đáp.

Giản Văn Khê ngẩng đầu nhìn hắn. Chu Đĩnh nói tiếp:

"Tần Tự Hành là kẻ ngạo mạn, phong lưu mà thâm hiểm, so với Giải trí Ngải Mỹ còn đáng sợ hơn. Gã đứng vững được là nhờ vào chỗ dựa lớn phía sau - chính là nhà họ Tần."

Đây mới là điểm khó giải quyết nhất.

Tần Tự Hành thực ra còn khó đối phó hơn cả Giải trí Ngải Mỹ, vì thế lực sau lưng gã quá vững chắc. Muốn nhổ tận gốc, gần như là không thể.

Trừ khi dùng đến những biện pháp cực đoan.

"Hoa Thành là phạm vi thế lực của nhà họ Tần, không thể hành động liều lĩnh được." Giản Văn Khê nói. "Hơn nữa, nếu anh ra tay mà bị tra ra, sẽ ảnh hưởng đến cả nhà họ Chu lẫn nhà họ Văn."

"Muốn khiến gã không dám động đến em, vẫn còn một cách nữa." Chu Đĩnh nói.

"Cách gì?" Giản Văn Khê hỏi.

"Anh để bố mẹ anh ra mặt."

Giản Văn Khê gật đầu:

"Anh nói tiếp đi."

"Tần Tự Hành có thể ngang ngược ở Hoa Thành mà không ai dám đụng đến là nhờ bố gã và hai người chú ruột cùng thế hệ. Nhà bọn họ có quan hệ rất thân thiết với bên ngoại anh. Nếu bên ngoại anh biết em là người của anh, mà Tần Tự Hành vẫn dám động vào em, họ chắc chắn sẽ không để yên."

Giản Văn Khê hỏi:

"Ý anh là... muốn em gặp người nhà anh?"

"Bà ngoại anh nói bà rất thích em, muốn gặp mặt. Thật ra bà đã nói điều này nhiều lần rồi. Trước kia, lúc hai ta còn chưa xác định quan hệ, anh sợ nói ra sẽ khiến em thấy khó xử nên vẫn chưa dám nhắc tới."

Giản Văn Khê không đáp.

"Em sợ à?" Chu Đĩnh hỏi. "Thật ra cũng không có gì phải sợ. Sớm muộn gì cũng phải gặp thôi. Nhà anh, nhất là bên ngoại, luôn rất cởi mở. Chỉ cần là người anh thích, họ cũng sẽ quý. Huống chi, em lại tốt như vậy."

Trên đời này thật sự có người không thích Giản Văn Khê sao?

Hắn không tin nổi.

"Em không phải kiểu người dễ được trưởng bối yêu quý đâu." Giản Văn Khê nói.

Tỉ như mẹ của Hề Chính, bà ấy không thích anh. Mà nói cho đúng, chuyện đó cũng có phần lỗi của anh.

Xét về tính cách, anh không phải người ôn hòa, dễ gần như em trai mình, càng không phải kiểu mà các bậc trưởng bối yêu mến.

Anh liếc nhìn Chu Đĩnh một cái, tỏ vẻ không tin.

"Anh là kiểu người trong mắt tình nhân thì thành Tây Thi mà thôi." Giản Văn Khê nói.

Chu Đĩnh bật cười:

"Nhưng anh thật sự không tin có ai lại không thích em. Nếu có, chắc là mù rồi."

Tỉ như cái tên Hề Chính kia.

Nếu không phải chính miệng Giản Văn Khê kể, hắn cũng không tin lại có người lấy được Giản Văn Khê mà còn muốn ly hôn, sống với nhau hai năm mà chưa từng chạm vào nhau lấy một lần.

Không thể tưởng tượng nổi.

Bởi vậy, ấn tượng của hắn về Hề Chính rất tệ.

Giản Văn Khê nghe xong, thấy lời Chu Đĩnh nói cũng không sai.

Nhưng nhắc đến chuyện gặp người nhà Chu Đĩnh, anh vẫn thấy hơi lo.

Chắc là do ám ảnh để lại từ mẹ của Hề Chính.

Thật ra anh không phải người tự ti, anh biết rõ bản thân là người rất xuất sắc. Cảm giác bất an, thấp thỏm bây giờ, nếu nói là do bà Hề để lại, thì chi bằng nói là vì anh yêu Chu Đĩnh.

Có yêu mới sợ.

Anh sợ người nhà Chu Đĩnh không thích mình, sợ sẽ lặp lại bi kịch từng trải qua với mẹ Hề Chính năm xưa.

"Chuyện này không cần gấp. Em cứ suy nghĩ kỹ đã." Chu Đĩnh nói. "Dù sao bà ngoại anh vẫn luôn giục anh đưa em về nhà. Bọn họ đều rất mong được gặp em."

"Chuyện của em... anh đều kể hết cho họ rồi sao?"

"Cậu út anh và mẹ anh đều biết cả rồi."

Giản Văn Khê do dự một chút, rồi hỏi:

"Chuyện em từng kết hôn, họ cũng biết?"

Chu Đĩnh đáp:

"Mẹ anh nói, chuyện đó chẳng đáng để bận tâm."

Dứt lời, Chu Đĩnh bước tới gần, vươn tay ôm lấy eo anh.

Giản Văn Khê vốn luôn trầm tĩnh, lạnh nhạt, phần nhiều đến từ sự tự tin bẩm sinh. Đây là lần đầu tiên Chu Đĩnh thấy ở anh lộ ra vẻ căng thẳng và lúng túng như vậy.

Trong lòng Chu Đĩnh không khỏi dấy lên một nỗi xót xa.

"Văn Khê." Hắn nhẹ giọng gọi.

Giản Văn Khê ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ "ừm" một tiếng.

"Em là tốt nhất." Chu Đĩnh nói. "Với anh, em là người tốt nhất. Với người nhà anh, em cũng là người tốt nhất. Anh, Chu Đĩnh, không phải hạng người tầm thường, mắt nhìn người cũng rất cao. Người nhà anh cũng đều là người có tiêu chuẩn. Chúng ta đều thấy em tốt, vậy thì em chính là người thật sự tốt. Chẳng qua là em chưa nhận ra mà thôi. Nhưng không sao, ngày tháng sau này còn dài, em sẽ dần hiểu ra bản thân mình đáng quý đến nhường nào."

Chu Đĩnh đúng là rất giỏi nói lời đường mật. Giống như đêm hôm đó, sau bao lần quấn quýt, hắn kề tai Giản Văn Khê, vừa thẹn thùng vừa dịu dàng nói:

"Môi em thật mềm, lại thơm."

Nói đến mức Giản Văn Khê, người xưa nay vốn lạnh nhạt, cũng phải đỏ mặt.

Chỉ có thể khẽ đáp:

"Em không tốt đến vậy đâu."

"Em tốt đến mức anh chịu không nổi." Chu Đĩnh nắm lấy tay anh, đặt lên ngực mình. Dưới lòng bàn tay là nhịp tim đập thình thịch như sấm, da thịt nóng hổi.

Giản Văn Khê tin thật.

Anh tin Chu Đĩnh yêu anh thật lòng. Tin rằng trong mắt Chu Đĩnh, anh là bảo vật không gì thay thế được.

Anh cảm thấy, nếu một người có thể khiến người mình yêu tin chắc rằng mình là có một không hai, là quý giá không gì sánh nổi, thì người ấy chính là một tình nhân xuất sắc. Không phải ai cũng làm được như vậy.

______

Tần Tự Hành cuối cùng cũng không đến nhà chú hai, mà quay về khách sạn cũ.

Tắm rửa xong, gã ngồi xuống, một lần nữa sắp xếp lại toàn bộ đầu mối trong đầu. Càng nghĩ, trong lòng lại càng dâng lên nỗi hối hận.

Gã không nên dùng pheromone để thử Giản Văn Khê hoặc có thể là Giản Văn Minh.

Nếu người kia thật sự là Giản Văn Khê, mà gã lại dám liều lĩnh dùng pheromone, chẳng phải là đã đắc tội hoàn toàn với cả hai vợ chồng bọn họ rồi sao?

Lúc đó gã cứ tưởng mình vừa moi được một tin tức lớn, kích động đến mức mụ mị đầu óc, quên cả giữ chừng mực.

Nhất là Hề Chính. Gã từng điều tra sơ qua về gia thế Hề Chính, một gia tộc danh tiếng lâu đời. Dù hiện tại không còn phồn thịnh như xưa, nhưng kiểu thế gia có bề dày lịch sử ấy, quan hệ chằng chịt, thực lực cũng là sâu không lường được.

Bản thân Hề Chính cũng là một Alpha cực mạnh. Khi ở quán cà phê, hắn chỉ mới dùng pheromone để áp chế sơ sơ, mà vẫn đủ khiến gã khiếp sợ.

Tần Tự Hành cảm thấy, cái tính kiêu ngạo và ương ngạnh nửa đời của mình, cái gọi là tự tôn của một Alpha, đã bị Chu Đĩnh và Hề Chính đạp nát tan tành.

Dù có quyền thế đến đâu, cũng chẳng thể vượt qua được chênh lệch sinh lý.

Gã không mạnh bằng họ.

Nghĩ đến đó, lòng càng thêm bực bội.

Gã bèn gọi một Alpha thể lực dồi dào tới, quần nhau suốt hai tiếng đồng hồ mới thấy đỡ bức bối phần nào.

th* d*c nằm dài trên giường, Tần Tự Hành rít một hơi thuốc, nhả ra làn khói trắng mơ hồ, rồi cầm lấy điện thoại, gọi cho chú hai.

Gã quyết định sẽ ở lại nước Y thêm một thời gian. Dù sao nơi này cũng không phải địa bàn quen thuộc, bạn bè thân thích chẳng có ai, đến ở nhà chú hai thì tiện hành sự hơn, lại an toàn hơn.

Thay quần áo xong, gã gọi cho nữ trợ lý, hẹn tài xế đến đón, chuẩn bị đến nhà chú hai.

"Cô đợi tôi ở khách sạn." Tần Tự Hành dặn nữ trợ lý.

"Sếp Tần, ngài nhớ đi đường cẩn thận, nước Y không như Hoa Thành, trị an kém hơn nhiều."

"Biết rồi." Tần Tự Hành đáp. "Bảo người của cô theo dõi kỹ nhà họ Hề cho tôi, đặc biệt là Giản Văn Khê, lúc nào ra ngoài, đi đâu, gặp ai - tôi đều muốn biết rõ."

Nữ trợ lý gật đầu, tiễn gã vào thang máy.

Tần Tự Hành có chú hai tên là Tần Vĩ, nhờ dựa bóng gia tộc mà đến nước Y làm ăn, đã ở đây hơn mười năm, chuyên kinh doanh sản phẩm điện tử, làm ăn lớn, có chút tiếng tăm tại nước Y, chỉ là nhà ở hơi xa.

Làm việc suốt mấy ngày trời cũng mệt, Tần Tự Hành vừa lên xe đã nhắm mắt dưỡng thần.

Không rõ ngủ bao lâu, tài xế đột nhiên thắng gấp khiến gã bật dậy.

Cơ thể đập vào ghế trước, gã lạnh giọng hỏi:

"Chạy xe kiểu gì vậy?"

Ngay sau đó, gã thấy tài xế giơ tay lên, rồi mở cửa bước xuống.

Tần Tự Hành hoảng hốt, vội đưa tay mở cửa xe sau. Nhưng bên ngoài đã có người khóa lại.

Là một kẻ vạm vỡ, mặt cười toe toét:

"Sếp Tần, phối hợp một chút nhé, được không?"

"Các người là ai?" Tần Tự Hành gầm lên. "Muốn làm gì?"

Gã thật sự không thể tin được. Giữa ban ngày ban mặt, nơi phố xá phồn hoa tấp nập như vậy mà lại có người dám làm ra chuyện thế này.

Chẳng lẽ nước Y đã hỗn loạn đến mức này rồi sao?

Quả thật là chẳng ai coi pháp luật ra gì.

Tên vạm vỡ kia chẳng thèm để tâm tới vẻ mặt khiếp sợ của gã, trực tiếp khởi động xe.

Tần Tự Hành nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện phía trước phía sau còn có vài chiếc xe nữa đang theo sát.

Xe cứ thế chạy một mạch về vùng ngoại ô, cuối cùng dừng lại ở một nhà xưởng bỏ hoang.

Tần Tự Hành vốn quen ngang ngược, giờ phút này cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Rồng mạnh không đấu nổi rắn địa phương.

Cửa xe bật mở, tên vạm vỡ vẫn giữ nguyên nụ cười toe toét:

"Sếp Tần, xuống xe đi chứ?"

Tần Tự Hành mặt không đổi sắc bước xuống, dù sao gã cũng từng lăn lộn không ít, không đến mức quá mất mặt.

Trong đầu gã đã mơ hồ đoán ra người muốn đối phó với mình là ai.

"Gọi ông chủ các người ra đây." Tần Tự Hành nói. "Có bản lĩnh thì mặt đối mặt nói chuyện."

Lời vừa dứt, liền có người từ phía sau trùm bao đen lên đầu gã.

Tức thì trước mắt tối sầm, không còn nhìn thấy gì nữa. Chỉ nghe giọng tên vạm vỡ nói bên tai:

"Đừng đánh chết là được."

Giản Văn Minh ở nhà do dự nửa buổi, cuối cùng vẫn gọi điện cho Hề Chính.

Hề Chính bắt máy, nói ngay:

"Nhớ tôi à? Mới tách nhau ra có mấy phút thôi mà."

"..." Giản Văn Minh cảm thấy Hề Chính trong khoảnh khắc bỗng trở nên lạnh lùng kỳ lạ, ngay cả giọng nói cũng mang theo vài phần quái gở.

"Anh đừng thực sự giết Tần Tự Hành đấy. Sau lưng gã không phải không có thế lực."

"Em nghĩ nhiều rồi." Hề Chính đáp. "Cùng lắm thì tôi chỉ nói chuyện với gã một chút thôi."

"Không nói nữa, còn chút việc phải làm. Tối gặp."

Dứt lời, Hề Chính cúp máy, nhét điện thoại vào túi, ngậm một điếu thuốc, ngồi xổm trước mặt Tần Tự Hành, nheo mắt vừa hút thuốc vừa quan sát gã.

Tần Tự Hành toàn thân run rẩy, muốn nói nhưng không thốt nên lời.

Người trước mặt gã lúc này, hoàn toàn không phải là Hề Chính gã từng gặp ở quán cà phê.

Đây là một Hề Chính âm trầm, hiểm độc, lạnh lẽo đến rợn người.

"Nơi này không phải Hoa Thành, chút ấy mà ông cũng không nghĩ ra, còn tự nhận mình là kẻ thông minh. Ở Hoa Thành quen thói hô mưa gọi gió rồi, tưởng nơi nào cũng là đất của ông chắc?"

Hề Chính vừa nói, vừa giơ tay vỗ nhẹ vào mặt gã.

"Giờ thì rõ rồi chứ? Ai mới là kẻ nắm quyền thật sự?"